The Soda Pop
Tẩm Quân

Tẩm Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211991

Bình chọn: 9.5.00/10/1199 lượt.



trả thù, không chịu nghĩ cho kĩ, hắn cũng là vì giúp nàng, mới dùng

thuật châm cứu, nàng dĩ nhiên trả thù hắn cơ đấy. Chẳng qua, so với con

nô tỳ phản chủ kia, hắn cũng đã tính là tốt lắm rồi.

Bị đâm đến sáu bẩy cây châm, nhất định là đau lắm.

Haizzz, cung nữ kia khóc thật dữ dội, hắn âm thầm cười.

Giả vờ như đang sợ hãi, hắn xách hòm thuốc: “Ta đi trước, lúc nào Tuyết

Phi nương nương dùng xong mấy cây ngân châm kia, phiền cung nữ tỷ tỷ cất lại cho Chu mỗ.”

Dứt lời người đã đi khuất.

Trong Hoa Ngọc Cung, Trữ Như Hoa lộng lẫy với bộ cung phục màu lam, nổi bật

trên váy là bông mẫu đơn được thêu rất tinh xảo đẹp mắt. Cô ta vỗ vỗ tay lên trán, nhìn cung nữ đang quỳ trước mặt.

“Rốt cục là Tuyết Phi có điên hay không?” Đêm qua, Linh Phi đã qua đây, nói là Lâu Khinh Tuyết không điên, cô ta đang giả điên.

Tuy ngày đó Hoa Phi cũng cảm thấy Lâu Khinh Tuyết không giống điên thật, nhưng đã nhiều ngày như thế, cung nữ giám thị vẫn không phát hiện ra

Lâu Khinh Tuyết có bất cứ hành động dị thường nào.

Dù thế nào đây cũng là một việc trọng đại, Hoa Phi không thể không lưu tâm.

“Nhất định là cô ta điên rồi! Hoa Phi nương nương, người không biết đấy

thôi, buổi sáng hôm nay, Chu Thái y nói tìm được bài thuốc cổ truyền,

châm cứu trị liệu cho cô ta, sau khi trị liệu xong cô ta liền phát điên, cầm ngân châm gặp ai đâm người nấy, không những nô tỳ bị đâm, ngay cả

Chu Thái y kia cũng dính đòn!” Cung nữ kia nói.

“Ồ, bài thuốc cổ truyền cơ đấy, tình hình sau khi châm cứu xong thế

nào?” Hoa Phi hỏi. Cô ta chỉ quan tâm tình hình Lâu Khinh Tuyết, những

chuyện khác không có hứng thú.

Cung nữ kia lắc đầu: “Căn bản là vô dụng, Thái y kia một mực lẩm bẩm

theo lý mà nói thì phải có hiệu quả mới đúng, rõ ràng đã đúng bệnh hốt

thuốc, nhưng nào ai hay một chút tiến triển cũng không có. Theo nô tỳ

thấy, Chu Thái y kia bó tay thật rồi!”

Hoa Phi nghe thế, khẽ nhếch môi cười.

Đúng bệnh hốt thuốc.

Cái gì gọi là “đúng bệnh hốt thuốc” chứ?

Lâu Khinh Tuyết là trúng độc Mạn đà la hoa, căn bản không phải do sốt cao dẫn đến mất trí.

Lâu Khinh Tuyết ah Lâu Khinh Tuyết, xem ra, ngươi hoàn toàn vô vọng rồi.

“Tốt lắm, chuyện này bản cung đã biết, tiếp tục thám thính tình huống

cho bản cung, ngươi lui xuống lãnh thưởng đi!” Hoa Phi nhẹ nhàng xoắn

một lọn tóc, nói.

Đôi mắt cô ta lóe một tia sáng hung ác tàn nhẫn trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Linh Phi, ngươi dám vọng tưởng khiến ta sập bẫy!

Nhìn cung nữ kia lui xuống rồi, cung nữ đứng bên cạnh Hoa Phi lên tiếng: “Nương nương, xem ra Linh Phi muốn lừa nương nương mắc mưu, khiến nương nương đi động thủ, sau đó cô ta làm ngư ông đắc lợi.”

“Giang Uyển Nhu muốn đấu với ta, cô ta còn non lắm, chỉ dựa vào chút bản lĩnh đó của cô ta, có thể làm được trò trống gì chứ!” Hoa Phi nhếch môi cười.

Rồi lại nói: “Ngươi đi thông tri cho Linh Phi, nhắn cô ta, vào lúc lâm

triều ngày mai, đến Hải Đường Cung chờ ta, bản cung muốn cô ta phải lộ

nguyên hình!”

“Dạ, nô tỳ đi làm ngay.” Cung nữ kia đáp.

Hoa Phi vỗ về lên những ngón tay ngọc ngà sơn đỏ, cười thật đắc ý.

Hậu cung này, ai cũng đừng nghĩ đến chuyện tranh giành với cô ta.

Bất luận là kẻ nào, cũng chỉ có đường chết.

* * *

Đầu giờ triều, thái dương ấm áp, hương hoa thoang thoảng.

Có một bóng áo vàng lại tới.

Khinh Tuyết lảm nhảm một mình

Ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn Hách Liên Bá Thiên: “Hoàng thượng nữa.”

Vừa gọi vừa cười ngây dại.

Hách Liên Bá Thiên giống như không thèm để ý, cười với nàng: “Tuyết Nhi.”

Khinh Tuyết vọt tới trước mặt hắn, vùi vào lòng hắn, nói: “Hôm nay ta hái rất nhiều hoa! Người xem xem!”

Nói xong, xoay người chỉ xuống đống cánh hoa dưới đất, một cơn gió thổi qua cuốn đống cánh hoa lên.

Hách Liên Bá Thiên thấy thế chỉ cười.

“Khinh Tuyết của ta thật giỏi!” Hách Liên Bá Thiên vừa cười vừa nói. Dứt lời, quay sang hỏi cung nữ đứng bên: “Thái y hôm nay đến chẩn mạch xong có nói gì không?”

Cung nữ kia bẩm báo cụ thể: “Chu Thái y nói là mới tìm được biện pháp

mới, dùng châm cứu trị liệu, nói là kỳ phương, nhưng theo như tình hình

trước mắt thì vẫn chưa có hiệu quả gì.”

“Uh.” Hách Liên Bá Thiên đáp, không nói gì, nhưng trong lòng bắt đầu lo

lắng, phải nhìn Khinh Tuyết điên dại từ ngày này qua ngày khác, đối với

hắn chính là một loại dày vò. Quay sang nhìn Khinh Tuyết hắn nói: “Ra

đình ngồi với ta.” Khinh Tuyết nở nụ cười ngọt như mật, gật đầu.

Hách Liên Bá Thiên cười âu yếm, vòng tay nàng, đi về phía đình. Hắn thích lẳng lặng ngồi trong đình với Khinh Tuyết.

Vừa đi đến lương đình, Khinh Tuyết đột nhiên ôm đầu, khóc lên: “Đầu ta đau quá, đau quá! Đầu ta đau quá, đau quá!” “

“Tuyết Nhi, nàng làm sao vậy?” Hách Liên Bá Thiên cả kinh, vội vàng đỡ lấy nàng, hỏi. Khinh Tuyết lắc đầu: “Đau, đau…”

Nàng mặt nhăn mày nhó, hô hấp cũng rối loạn. Hách Liên Bá Thiên nhìn

nàng đau đớn, không dám chậm trễ, vội vàng bế bổng nàng lên, đi về phía

phòng ngủ, quát thét cung nữ hầu hạ: “Nhanh đến Thái y viện truyền Thái y đến đây!”

Vào đến trong phòng, thanh âm của Khinh Tuyết càng thêm đau đớn, người

co chặt lại, ôm