XtGem Forum catalog
Tâm Hữu Bất Cam

Tâm Hữu Bất Cam

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329983

Bình chọn: 9.5.00/10/998 lượt.

là người thành phố S.”

Hàn Tranh vừa trở lại nhà trọ, trong túi di động liền vang lên, vừa

ấn nút nghe, bên trong di động liền truyền đến một giọng nữ thanh thanh

thúy thúy, “A Tranh, ba ba đồng ý để cho em tới bên chỗ anh công tác,

thật tốt nha, như vậy chúng ta lại có thể ở chung.”

Hàn Tranh hứng thú rã rời tựa vào trên khung cửa nghe mấy lời nói nhỏ nhẹ trong di động truyền ra, một tay cởi ra nút áo sơmi, gỡ đã lâu cũng không có gỡ ra nút nào.

“A Tranh, anh đi thành phố G có nhớ em hay không?”

Hàn Tranh kéo áo xuống: “Em nói đi?”

Đầu bên kia di động nghe được đáp án vừa lòng, cười ngây ngô ra tiếng.

Trước khi ngủ, Hàn Tranh rót một ly sữa uống.

Ban đêm yên tĩnh như nước, anh đột nhiên rất nhớ tới cô gái kia, thần khí xinh đẹp, cười rộ lên mặt mày phấn chấn, giống như toàn bộ thế giới càng thêm tươi sáng rực rỡ lên, tuy nhiên đó hẳn là cô của thật lâu

thật lâu trước đây.

Chu Thương Thương là chị gái trên danh nghĩa của Tống Thiến, khi đó

cô còn cùng Tô Dần Chính làm người yêu, tuy rằng danh hoa đã có chủ,

nhưng vẫn như cũ có một đống lớn thanh niên xoa tay hăm he chờ tiếp nhận vị trí của Tô Dần Chính, thí dụ như là XXX, XXX, Hàn Tranh, XXX…

Quan mới vừa nhậm chức, tiệc tùng linh tinh so với công việc còn

nhiều hơn, vài ngày kế tiếp, Hàn Tranh có chút mệt mỏi ứng phó, kỳ thật

mấy năm nay trạng thái của anh không thể nói là tốt, đối với người đối

với việc dễ dàng lười nhác cẩu thả mỏi mệt.

Buổi chiều, Hàn Tranh bị Ngụy Thịnh Trường kêu đi thảo luận về vài

cái công tác khai phá bất động sản ở thành phố G, tới gần thời gian tan

tầm Hàn Tranh thu dọn xong này nọ, từ cao ốc hành chính đi xuống dưới,

đi xe đến sân bay ở thị xã B.

Buổi tối vốn đang có một bữa tiệc thương lượng về việc đầu tư vào

công trình tuyến đường xe điện ngầm từ thành phố A đến thành phố G, Hàn

Tranh từ chối bữa tiệc với Ngụy Thịnh Trường, anh không đi.

“Tôi có một người bạn lại đây, cô ấy không quen thuộc thành phố G, tôi cần đi đón cô ấy.”

“Bạn gái?” Ngụy cục trưởng hiếm khi được bát quái.

Hàn Tranh không phủ nhận, thời điểm Hàn Tranh rời đi, Ngụy Thịnh

Trường có phần kinh ngạc hỏi thư ký: “Hàn Tranh thật sự có bạn gái sao?”

Ngụy Thịnh Trường khi vừa mới bắt đầu đối với Hàn Tranh có chút thành kiến, nhưng là sau vài ngày ở chung, mặc kệ là khi đang làm việc khảo

sát hay là ở trên bàn rượu vụng trộm quan sát, Hàn Tranh đều cho ông ta

ấn tượng không tệ, làm việc ổn thỏa, cũng không tự cao tự đại. Trước đó

bởi vì thân phận sau lưng của Hàn Tranh nên đối với anh có thành kiến,

hiện tại lại thưởng thức trầm ổn khiêm tốn của anh.

Hàn Tranh quan sát tình hình giao thông, thay đổi phương hướng, chờ

sau khi xe chạy vào đường chính, di động trên ghế phó điều khiển lại

vang lên, Hàn Tranh một tay nắm chắc tay lái, một tay nghe điện thoại.

“Đợi khoảng gần 15 phút nữa, anh đã đang ở trên đường.” Anh nói, ánh

mắt nhìn về phía trước, so sánh với ngữ điệu công thức hoá khi làm việc

trước đó thì ngữ khí trầm thấp tương đối dịu dàng hơn rất nhiều.

Tống Thiến ở sân bay cầm di động oán giận với Hàn Tranh về thái độ

phục vụ không tốt của một tiếp viên hàng không, nói xong, tính trẻ con

trề môi ra: “Em nguyền rủa cô ta về sau mua mì ăn liền bên trong không

có gói gia vị.”

Hàn Tranh “Ừ” một tiếng, lúc ngắt di động vừa vặn gặp đèn đỏ ngay

giao lộ, mở ra FM, bên trong đang phát tiết mục nổi tiếng trong thành

phố, giọng nữ trong veo nói du dương mấy chuyện nam nữ si tình, nội dung lằng nhằng anh không chú ý nghe, nhưng là nhạc nền không lời làm cho

Hàn Tranh cảm thấy quen thuộc, suy nghĩ lại, ca khúc cũ niên đại 80, có

người rất thích đấy thôi

Hàn Tranh hoàn hồn trở về, đạp chân ga chạy lên đường ra sân bay.

Cầm lấy hóa đơn thu phí xong, Hàn Tranh còn chưa có đi vào đại sảnh, di động lại vang.

Hàn Tranh lại nhấn phím thông máy: “Tiểu Thiến, anh đã đến rồi.”

Tống Thiến ngồi ở trên ghế phó điều khiển một hồi ló đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ xe, một hồi nghiêng đầu đánh giá Hàn Tranh: “A Tranh, cơm

tối em phải ăn ngon một chút.”

Hàn Tranh kéo khóe miệng, nửa trêu chọc: “Sẽ không bạc đãi em.”

Tống Thiến muốn tiến lên ôm lấy Hàn Tranh: “Vẫn là A Tranh đối với em tốt nhất.”

Hàn Tranh nghiêm lại mặt mày: “Đừng lộn xộn, anh lái xe không yên.”

Tống Thiến le lưỡi, an phận ngồi xuống.

Cơm tối là ở một tiệm món ăn Quảng Đông, Hàn Tranh bởi vì khẩu vị

không tốt không ăn bao nhiêu, Tống Thiến bởi vì giảm béo cũng không ăn

bao nhiêu, chọn một bàn đồ ăn trên cơ bản từ đầu chí cuối vẫn là để lại

trên bàn cơm bằng gỗ lim.

Sau khi ăn xong Hàn Tranh đi theo Tống Thiến mua chút đồ dùng hàng

ngày, lúc trả tiền Tống Thiến vụng trộm ở trong giỏ mua sắm ném thêm vài hộp đồ kế hoạch hóa gia đình, Hàn Tranh thản nhiên quét mắt nhìn áo mưa trong rổ, biểu tình không có nửa phần dao động.

Trở lại nhà trọ, Hàn Tranh để cho Tống Thiến ngủ trước, bản thân lại

đi phòng sách làm việc, bên ngoài bóng đêm nặng nề, bởi vì cửa sổ không

có đóng kín, gió trên lầu cao thổi văn kiện trên bàn rung động sàn sạt.

“Két —— “Đột nhiên cửa bị đẩy