Old school Easter eggs.
Tái Sinh Để Theo Đuổi Anh

Tái Sinh Để Theo Đuổi Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327584

Bình chọn: 9.5.00/10/758 lượt.

iãy giụa: “Lâm Tử Dương, rốt cuộc anh bị sao vậy!” Lúc này Lâm Tử Dương mới buông Đỗ Cận ra.

Đỗ Cận thở ra, chợt nghe Lâm Tử Dương nói. Thì ra là do tối hôm qua cô té xỉu làm dọa sợ hắn ta. Mục Khiêm Thư liền gọi bác sĩ đến kiểm tra, phát hiện là vì bị người ta bỏ thuốc, anh giận tím mặt. Rồi lập cho người đi điều tra, sau đó Ngô Nghị trong bộ phận bọn họ chủ động thừa nhận đã làm việc này.

Sáng sớm hôm sau Ngô Nghị lập tức bị sa thải, xem xét anh ta thường ngày làm việc tốt nên cũng không báo cảnh sát. Nhưng chuyện này trong công ty lại tạo nên một làn sóng to gió lớn, bầu không khí trong công ty lúc đó rất khẩn trương.

Sau khi Lâm Tử Dương biết tin liền nghĩ đi đến đây, nhưng tìm mãi cũng không có lý do. Cuối cùng phải tìm đến Lục Mạn xin địa chỉ.

Đỗ Cận nghe xong miệng có chút há hốc, bỏ thuốc? Ngô Nghị?

“Anh không lầm gì đó chứ?” Đỗ Cận không thể tin Ngô Nghị là người đã cấu kết bỏ thuốc cô, cô suy nghĩ lại hành động hôm qua của mọi người, sau đó mắt sáng lên.

Muốn bỏ thuốc, chẳng lẽ là cô ta? Tả Tiểu Lôi?

“Không phải Ngô Nghị.” Đỗ Cận khẳng định nói, Lâm Tử Dương ấn bả vai Đỗ Cận: “Không quan trọng. Em không có việc gì thì tốt rồi.”

Đỗ Cận suy tư một lát, đối mặt với Lâm Tử Dương nói: “Nhưng mà chuyện đó có quan hệ gì với anh?”

Không thể trách Đỗ Cận đối xử lạnh lủng với Lâm Tử Dương, chỉ là vết thương kia quá sâu, đến bây giờ sẹo vẫn còn ẩn ẩn đau. Mà dáng vẻ không có gì của hắn bây giờ càng làm cô tức giận.

Lâm Tử Dương bị hỏi á khẩu không trả lời được, lắp bắp nửa ngày: “Với tư cách bạn bè quan tâm nhau cũng không được sao?”

Đỗ Cận không để ý đến lời nói của Lâm Tử Dương, liền đi về phía chung cư.

“Đỗ Cận, ít hãy cho anh biết một lý do, vì sao em ghét anh như vậy?” Lâm Tử Dương nhìn bóng lưng Đỗ Cận kêu lên.

“Lâm Tử Dương, cho tôi một lý do vì sao anh thích tôi.” Lưng Đỗ Cận rất thẳng tắp.

“Bởi vì cô gái anh thích, tên là Đỗ Cận.” Lần thứ hai nghe được lời này, khiến Đỗ Cận thoáng sửng sốt, lưng thẳng có chút cứng ngắc. Sau đó sắc cô không chút thay đổi đi về phía trước.

“Anh vẫn như vậy.”

Câu nói sau cùng theo không khí khiến Lâm Tử Dương vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn Đỗ Cận bước đi.

Anh vẫn như vậy.

Bởi vì tôi chán ghét người đàn ông, tên là Lâm Tử Dương?

Từ trước đến nay Lâm Tử Dương không phải là người đàn ông dây dưa, trái lại, hắn đối với tình yêu đều biểu hiện thái độ vân đạm phong khinh. Khi còn đại học đã hai lần nói chuyện yêu đương, cuối cùng khi cô gái nói lời chia tay hắn ta cũng không mở lời giữ lại.

Nhưng Đỗ Cận không giống, vì sao lại không giống? Chính Lâm Tử Dương không nói được, lần đầu tiên trong công ty khi nhìn thấy đôi mắt trong suốt của Đỗ Cận liền bị hấp dẫn, lúc tìm cô ấy làm người mẫu còn bị từ chối.

Hắn chưa từng gặp một người con gái nào như vậy, làm cho hắn vừa thấy tim liền đập rộn lên, khẩn trương đến hít thở không thông.

Lâm Tử Dương đứng ở cửa một lúc rồi đi về, Đỗ Cận đứng ở bên cửa sổ nhìn Lâm Tử Dương càng lúc càng xa. Hít một hơi thật sâu.

Thời tiết thực lạnh.

Trở lại chung cư. Đỗ Cận lấy điện thoại di động ra, trên điện thoại có một tin nhắn chưa đọc, cô mở ra thấy đó là của Ngô Nghị.

Đỗ Cận, thật xin lỗi.

Đỗ Cận gọi lại. Thanh âm Ngô Nghị bên kia điện thoại có chút mờ hồ, giống như đang uống rượu: “Đỗ Cận.”

“Không phải là anh đúng không, người đó không phải anh” Đỗ Cận nói không đầu không đuôi, nhưng cô biết Ngô Nghị hiểu được ý của cô.

Ngô Nghị im lặng một lúc rồi trả lời: “Là tôi.”

Điện thoại vang một tiếng liền ngắt máy, Đỗ Cận gọi lại lần nữa, phát hiện anh ta đã tắt điện thoại.

Lục Mạn nằm trên giường: “Làm sao thế, sao phiền muộn như vậy.”

Đỗ Cận nhìn Lục Mạn: “Cậu nói xem dưới tình huống gì mà một người lại chịu gánh tội thay cho người khác?”

Lục Mạn nghĩ nghĩ: “Vì yêu, báo ơn. Hoặc chính là bị uy hiếp.” Nói xong cảm thấy bản thân quá thông minh liền gật gật đầu: “Nhất định là như vậy.”

Đỗ Cận suy nghĩ mãi không ra, cảm thấy lời nói của Lục Mạn không đáng tin cậy. Cô dùng gối đè đầu Lục Mạn xuống: “Cậu ngủ đi.”

Ngày hôm sau khi Đỗ Cận đến văn phòng chợt nghe được các đồng nghiệp ở sau lưng nói xấu cô. Trong mắt còn có chút đùa cợt, khi nói chuyện với cô thì đứng cách cô rất xa. Giống như trên người cô mang mầm bệnh truyền nhiễm. Đỗ Cận buồn bực, không lẽ cô đã nổi tiếng?

Chỉ có một scandal thôi mà ai cũng biết cô rồi sao. Hơn nữa ánh mắt của những người này như muốn nói cô mới là người bỏ thuốc quyến rũ người ta vậy?

Cục diện như vậy làm cho Đỗ Cận có chút sửng sốt.

“Đỗ Cận.” Tả Tiểu Lôi mặc chiếc áo bông mỏng quần bò đi đến bên cạnh Đỗ Cận, cố ý dẫn Đỗ Cận đến chỗ ít người. Trong ánh mắt của cô ta hiện lên vẻ hận thù làm cho Đỗ Cận có muốn xem nhẹ cũng không được.

“Vận khí của cô thật tốt đấy.” Tả Tiểu Lôi ở bên tai Đỗ Cận nói nhỏ. Trên mặt thì treo nụ cười, nhưng miệng nói ra lại là ý khác.

”Tả Tiểu Lôi, là cô! Vì sao cô phải làm vậy?” Hiện tại Đỗ Cận hoàn toàn chắc chắn người bỏ thuốc ở trong ly chính là cô ta. Chỉ là cô và cô ta ngày xưa không oán ngày nay không thù, tại sao phải làm như vậy chứ?

“Vì sao? Đ