ên Tích Nhi này chắc chắn tâm lý
có vấn đề, khẳng định là tên biến thái. Nàng nghĩ lại, đúng rồi, qua một tháng
là đến hạn nàng phải chết. Nếu đúng như vậy thì chính là chết tại đây. Được,
nàng gật đầu nắm chặt tay.
Tiêu Tiêu làm ra bộ dạng thấy chết
không sợ, Địa phủ, ta tới đây – đầu nàng duỗi thẳng về phía trước.
“Choang!” Dao đâu? Nàng trợn mắt,
oái? Không phải là mẫu thân của nàng đang ôm nàng đây sao, không ngờ bà ta còn
biết võ công. Nếu có thể cướp được người từ tên tay tên họ Hình vậy võ công hẳn
là không tồi nha.
Nhất thời đao quang kiếm ảnh ngập
trời, Tiêu Tiêu nhất thời cảm thấy đầu óc choáng váng, cảm giác bực bội, đừng
đánh nữa,đừng đánh nữa, chờ ta chết rồi các ngươi lại tiếp tục đánh!
“Há!” Mẫu thân bỗng bị thương, trên
lưng toàn là máu. Aizz… vừa ôm con nhỏ vừa đánh, thắng được mới là lạ..
“Chung bá!” Bỗng bà vung tay lên,
Tiêu Tiêu chỉ kịp hét lên một tiếng đã thấy mình bay thẳng vào nằm gọn trong
tay Chung lão quản gia.
“Phu nhân!” Tiếng kêu của đầu heo
thê thảm giống như heo bị chọc tiết… Tiêu Tiêu giương mắt, vẻ mặt hắn xanh mét,
trên đầu đầy mồ hôi lạnh, miệng méo xệch, không đứng dậy nổi. Tiêu Tiêu tiếp
tục nhìn, tay trái mẫu thân bị chém trúng một kiếm, khóe miệng rỉ máu, bị
thương rất nặng.
Tại sao có thể như vậy?! Tiêu Tiêu
ngơ ngác nhìn cảnh tượng đó, vì bảo vệ cho nàng sao, cũng bởi vì nàng mới bị
thương sao. Tới lúc hoàn hồn lại, chỉ thấy bên người đao kiếm không ngừng vung
lên, Chung bá oán hận trừng mắt nhìn tên họ Hình nọ, vung lên một chiêu “cạch”.
Tên họ Hình thân thủ nhanh nhẹn tránh thoát, bỗng trên mặt bị một thứ gì đó bắn
vào, hai mắt hắn liếc nhanh qua Tiêu Tiêu. Được lắm, dám nhổ nước miếng lên mặt
ta, con nhóc này thật to gan.
Tiếp đó, Chung bá bá liền sử dụng
tuyệt chiêu, đánh cho tên họ Hình kia vô cùng khó khăn chống đỡ. Thật đáng tiếc
Chung bá vẫn thua, bởi vì cái tên Tích Nhi kia xông vào hỗ trợ tên họ Hình nọ,
Hai đấu một, lập tức Tiêu Tiêu lại rơi vào cánh tay cứng như sắt của tên họ
Hình.
Tên họ Hình cúi đầu nhìn chằm chằm
nàng một lúc lâu, làm hại trái tim nàng đập loạn xạ, nhìn cái gì vậy, không
phải chỉ là nhổ nước miếng thôi sao. Sau đó Tiêu Tiêu lại cầu khẩn trong lòng,
mau ra tay mau ra tay, để cho ta chết nhanh lên. Thật là, trước khi chết lại
còn phải chịu loại tra tấn tâm lý này nữa a…Ta hận!!!
“Hình Thất!” Giọng nói của Tích Nhi
vang lên “Trương bá bá, ngươi nhìn cho kỹ đây, ha ha…”
Tên này sẽ dùng hình thức nào đây,
a, hẳn là sẽ dùng tay siết chặt cổ họng Tiêu Tiêu, nàng vui đến phát cuồng, mau
bóp chết ta đi~ mau bóp chết ta đi.
Hình Thất nhíu mày, con nhóc này
trông có vẻ như vô cùng hưng phấn, giống như rất khát khao được chết, thật lạ
lung. Hắn bỗng luyến tiếc không muốn động thủ, quay lại nói với người đằng sau
“Ta muốn nó.”
Cái gì? Không thể! Huynh phải nên
bóp chết ta mới đúng, đừng quên vừa rồi là ai nhổ nước miếng vào mặt huynh, là
ai đã hại huynh bị thương, là ai đã hại huynh phải tối tăm mặt mũi, không cần
đâu mà, mau bóp chết ta điiiii! Tiêu Tiêu phản đối trong lòng, Ta muốn chết a.
TT^TT
“Hình Thất?!” Tích Nhi nhìn hai mắt
nàng, lại nhìn nhìn Hình Thất: “Tùy ngươi.” Rồi quay đầu lại nói: “Trương bá
bá, con gái của ông tốt số, có điều, ông cũng không có phúc khí được thấy nàng
ta trưởng thành đâu.” Nói xong bóng người chớp lên, hướng tới ngực đầu heo tung
một chưởng.
Bất quá chưởng lực không đánh trúng
được đầu heo, đầu gỗ bỗng nhiên ở đâu xuất hiện, mặt không đổi sắc quét qua mấy
chiêu làm Tích Nhi phải lùi về sau N bước: “Ngươi là ai?”
Đầu gỗ làm lơ không trả lời, lập
tức xuống tay với Hình Thất, Tiêu Tiêu liền bay đến trên tay hắn
Tiêu Tiêu mặt không hề biến sắc,
không ngờ tên đầu gỗ này cũng quá lợi hại đi. Không được, nàng ở trên tay hắn
như vậy thì sẽ không có một chút cơ hội chết nào. Nàng không cần a.
Bên này Tiêu Tiêu kêu than, bên kia
vẫn đang ác đấu. Mắt nàng hoa lên, tâm trí cũng choáng váng.. Vậy là xong rồi..
Cuối cùng, Tích Nhi cũng xuống Địa
phủ gặp phụ thân hắn, Hình Thất thất bại liền sớm bỏ chạy.
“Nguyệt huynh…” Đầu heo khóe mắt
ngấn lệ, chắc là đang cảm kích lắm a..
“Ta đến chậm.” Đầu gỗ thản nhiên
buông một câu, liền mang Tiêu Tiêu ném vào trong lòng đầu heo, đi tới bên cạnh
người bị thương.
Tiêu Tiêu lúc này càng nghĩ càng
đau lòng, làm sao mà nàng muốn chết cũng khó như vậy, không khỏi bi thương
trong lòng “Oaaa…”
“Á...!” Đầu heo bị dọa nhảy dựng
lên, hai tay buông ra bịt lấy tai.
Tiêu Tiêu rốt cục cũng được như ý.
Khi mở mắt ra lần nữa, có một cô bé
đang nhìn nàng chằm chằm, con mắt lóe sáng lòe lòe.
Tiêu Tiêu nhìn nhìn, xem xét đối
phương một chút, làm sao mà nhìn lại có vẻ quen mắt vậy nhỉ: “Tên nhóc con chết
tiệt kia đang ở đâu, ta muốn tìm hắn tính sổ!”
Tiểu cô nương nuốt nuốt nước miếng:
“Chuyện của cô tạm thời do ta tiếp nhận, hắn làm sai, bị phạt điều chuyển tới
nơi khác rồi.”
“Láo thật, Lại dám trốn hả! Đáng
ghét!” Tiêu Tiêu quơ quơ nắm tay, “Đừng để ta thấy ngươi, gặp một lần đánh
một lần!%¥%%&*#¥”.
“Có phải đã t
