XtGem Forum catalog
Ta Muốn Đến Cửu Châu

Ta Muốn Đến Cửu Châu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329285

Bình chọn: 8.00/10/928 lượt.

ười cho cô sức mạnh này là ai?”. Mạc Mặc liếc nhìn Nhược Nhất vẻ chê bai, “Cho dù là ai thì cũng xui xẻo chết đi được, ai lại gửi gắm sức mạnh lớn thế này cho một người hoàn toàn không thể sử dụng được nó cơ chứ”.

Nhược Nhất không bận tâm tới Mạc Mặc, nhưng cô nhớ ra một chuyện quan trọng: “Mạc Mặc, vậy cô thi triển phép thuật thất bại là vì chú ấn này hay là tại sức mạnh trong cơ thể tôi?”.

“Sức mạnh trong cơ thể cô chắc chắn không liên quan, nó đâu phải là vật sống. Chỉ có điều theo lý mà nói, chú ấn này không phải vật sống, có lẽ cũng không liên quan tới nó. Nhưng nếu chúng ta không đi được, chỉ có thể là vì…”.

Vẻ mặt của Mạc Mặc có chút nghiêm trọng, Nhược Nhất luống cuống: “Vì cái gì?”.

“Bởi vì chú ấn này kết nối cô với một vật sống khác”.

“Hả?”. Nhược Nhất bật cười, “Giống như hai chiếc máy tính được kết nối với nhau sao?”.

Mạc Mặc nhìn Nhược Nhất một lúc rất lâu, thần sắc có chút kỳ quái: “Nhan Nhược Nhất, có một loại chú sẽ gắn mạng của người thi chú và người nhận chú với nhau, đồng sinh cộng tử, nếu một người chết thì người kia cũng không sống được. Rõ ràng chúng ta không chạm vào bất kỳ vật sống nào nhưng lại không đi được, chỉ có thể là vì Thương Tiêu kết nối mạng của cô và hắn với nhau”. Mạc Mặc như bỗng nhớ tới người nào đó, sắc mặt trở nên dịu dàng, “Giống như… dùng mạng của hắn để giữ lấy cô”.

Nhược Nhất sững sờ, đồng sinh cộng tử với Thương Tiêu? Cô nghĩ, bây giờ cuối cùng mình cũng hiểu được ý Thương Tiêu khi hắn nói: “Đến lúc ấy, nàng muốn kết cục thế nào ta cũng sẽ theo nàng”. Muốn kết cục gì cũng sẽ theo cô, cho dù là cô đồng ý khuất phục làm tình với hắn, hoặc cho dù cô thà chết cũng không chịu làm tình với hắn, Thương Tiêu cũng đều theo Nhan Nhược Nhất. Thì ra Thương Tiêu đã dùng phương thức khó hiểu như vậy để nói: Nàng muốn sống, ta theo nàng, nàng muốn chết, ta cũng theo nàng.

Nếu một người đàn ông chịu đối xử với một người con gái như thế thì Nhược Nhất không biết nên dùng lý do gì để thuyết phục bản thân rằng: Thương Tiêu không yêu mình. Đột nhiên khóe mắt của Nhược Nhất cay cay: “Mạc Mặc, tôi… hình như tôi có chút kỳ lạ”.

Nhìn bộ dạng của Nhược Nhất, Mạc Mặc thừa hiểu tình cảm của Nhược Nhất với Thương Tiêu là thế nà. Bây giờ muốn cô gái ngốc nghếch này quay về thế giới hiện tại, ngay cả nữ phù thủy thiếu tinh tế nhạy cảm như cô cũng cảm thấy mình đang chia rẽ uyên ương. Thực ra, để Nhan Nhược Nhất ở lại thế giới này cũng tốt, dù sao thì cơ thể cô ấy cũng sẽ không bị bài xích. Mạc Mặc thở phào, đang định mắng Nhược Nhất vài câu, bắt Nhược Nhất đi tìm kiếm tình yêu của mình, thì ở cửa có một tà áo trắng lướt qua, Mạc Mặc liếc mắt nhìn: Ha, đến thật đúng lúc.

Chớp chớp mắt, Mạc Mặc làm ra vẻ thở dài một tiếng, nói vẻ thương tình: “Ban đầu, nhìn thấy nàng bị ép tới mức ấy, hắn cũng không tới cứu nàng, ta thực sự rất không thích Thương Tiêu. Nhưng… Nhược Nhất, nàng hãy nói với ta, bây giờ rốt cuộc nàng còn yêu hắn không?”.

Nhược Nhất không kìm được nước mắt: “Ta… Ta…”.

Có yêu Thương Tiêu không? Nhược Nhất không cần nghĩ cũng có thể trả lời được câu hỏi này.

Từ khi gặp Thương Tiêu, trong lòng cô luôn có hắn. Nhược Nhất thậm chí không thể tưởng tượng được, nếu bây giờ cô không quan tâm tới Thương Tiêu nữa, vậy thế giới của cô sẽ như thế nào. Còn Thương Tiêu, sao Thương Tiêu cũng…

“Nhược Nhất, nàng có yêu hắn không?”. Giọng nói của Mạc Mặc dường như mang theo ma lực mê hoặc Nhược Nhất nói ra những lời tận đáy lòng.

Những cảnh tượng từ khi gặp Thương Tiêu đến nay giống như đèn kéo quân chạy qua trước mắt Nhược Nhất. Bất kể là chú hồ ly trắng thở thoi thóp khi bị thương hay chú hồ ly trắng cuộn tròn trong lòng Nhược Nhất để cho cô vuốt ve, hay là nam tử anh tuấn vô cùng cao ngạo dưới ánh trăng thanh.

Thương Tiêu vốn là một yêu quái lạnh lùng nhưng lại luôn tươi cười khi đứng trước Nhược Nhất. Rõ ràng hắn lớn mạnh vô song nhưng lần nào cũng bị cô làm cho đau đầu. Hắn sẽ xuất hiện vào mỗi khoảnh khắc nguy hiểm trong cuộc đời Nhan Nhược Nhất, hắn sẽ nghiêm túc nói với các trưởng lão: “Đối với Nhan Nhược Nhất, các người có thể mắng nhưng tuyệt đối không được đánh, việc đó chỉ ta mới được làm”.

Một nam tử như thế, bảo Nhược Nhất không thích sao được!

“Nàng có yêu hắn không?”.

Tình cảm giống như thủy triều vỡ đê, không thể nào ngăn được. “Yêu”. Nhược Nhất bịt miệng mình, nhưng âm thanh vẫn lọt qua kẽ tay: “Yêu, yêu…”, giọng nói hòa trong tiếng khóc: “Từ trước tới nay tôi chưa từng yêu người nào như thế, thật sự rất yêu”.

Nhìn bộ dạng của Nhược Nhất, Mạc Mặc không kìm được nhướng mày. Cô gái này thường ngày đúng là quá hà khắc với bản thân. Rõ ràng yêu Thương Tiêu như vậy nhưng lại luôn giả bộ như không sao cả, vẫn đi làm đều đặn, lại còn đồng ý đi tới các cuộc xem mặt mà Mạc Mặc sắp xếp.

Trong lòng Nhược Nhất luôn có hình bóng một chàng trai như vậy thì sao có thể thích ai khác được? Mạc Mặc nghĩ: Lúc nào cũng giả vờ mạnh mẽ, nhưng tối đến lại dằn vặt đau đớn như dao cứa vào tim, thật là…

Phụ nữ sao cứ phải làm khổ bản thân như vậy?

Mạc Mặc cứ tưởng sau khi nghe Nhược