nũng nịu chết người đau thương nhìn phu quân.Ngự Long ơi Ngự Long xem chàng có thế chống lại chiêu này của ta không hắc ..hắc…
“Thôi được rồi, ta sẽ xin phụ thân cho Tiêu Phong cùng chúng ta xuất đảo. Vì nếu có biến hoá ta không thể ở cạnh nàng, Tiêu Phong có thể thay thế ta” Ngự Long vừa nhìn thấy nước mắt của thê tử tâm liền nhũn ra đành thoả hiệp với nàng(Tác giả: Thật mất mặt nam nhân. Long: * mắt hình viên đạn *. Tác giả: chuồn êm)
“Sao lại là Tiêu Phong?” Ngâm Tuyết nước mắt lập tức ngừng rơi.
“Ừ thì Tiêu Phong là tốt nhất…..” Ngự Long tìm vài lý do nói cho qua chuyện không thể nói rằng chỉ có để Tiêu Phong cạnh nàng là an toàn nhất, Vì Chu Tiếu Khang rất háo sắc, Dịch Vân luôn đeo bám nàng, Tô Kiều Quyền thì quá ẻo lả dính chặt nàng không buông. Thê Tử của hắn như hoa như ngọc sao có thể để nàng ở cạnh những tên hổ đói kia được, tuyệt đối không.(Tác giả: Long ngươi hẹp hòi. Long: thì tính sao muốn chết. Tác giả: á anh tha cho em, Tuyết cứu…)
————————————–
Nguyệt Thiên Nhai…
“Nhị hộ pháp không xong rồi quân của Thất hoàng tử đã đến chân núi chúng ta phải làm sao? các huynh đệ được triệu tập phải hai ngày nữa mới có thể đến cứu viện” Tam Nguyên trưởng lão vò đầu bứt tóc nhìn mấy vị hộ pháp đang mặt ủ mày chau. Giáo chủ không ở đại hộ pháp không biết sống chết, nguy cơ gần kề không lẽ đây là ngày tận diệt của Thiên Ma Giáo sao?
“Hay chúng ta dùng nghi bình, kéo dài thời gian đợi viện quân?” một thân trường bào trắng, phượng nhãn tà mĩ, vung lên chiết phiến chỉ vào một điểm trên bản đồ, khiến mọi người xử sốt.
“Mộ Dung đường chủ thật cao minh a” Tam Nguyên trưởng lão thán phục.
“Không dám” Mộ Dung Thục tiếu như xuân phong, trong lòng thầm lo sợ liệu kế hoạch có được không ?nàng chỉ dùng tạm kế sách theo mấy phim kiếm hiệp nha. Chết tiệt Ngâm Tuyết giờ này còn chưa trở về, nếu trở về liền đánh ngươi thành đầu heo.
————————–
Chỉ mới đầu thu nhưng trên đỉnh Nguyệt Thiên Nhai như đã và đông, trong sương mù âm u vần vũ ẩn chứa nguy cơ chết người. Đại đội binh mã của thất hoàng tử không thể dàn binh theo đội hình được, phải đi hàng một len qua giữa những vách đá dựng đứng.
“Điện hạ ta thấy như vậy thật không tốt, đại ca đã nói như vậy rất dễ bị phục kích” một nam tử mặc giáp trụ đen tuyền mâu quang nhìn đoàn quân đang rồng rắn lên núi. Bên cạnh hắn một thanh niên mặc tử sắc trường sam, tuy những nét bầu bĩnh của trẻ thơ đã bị thay thế bởi một chút góc cạnh của nam nhân trưởng thành nhưng vẫn thập phần quen mắt. Hắn chính là thiếu niên cùng đến Nguyệt Thiên Nhai với Bắc Thần Thương thách đấu với giáo chủ năm xưa.
“Bắc Thần Đao, ngươi không tin vào phán đoán của bản điện hạ” thanh niên áo tím phượng nhãn kép lại nguy hiểm liếc nhìn Bắc Thần Đao. Bắc Thần Đao là đệ đệ của Bắc Thần Thương, mây năm trước đại ca hắn mang nội thương trở về một mực điều dưỡng không thể xuất chinh, nên hắn mới có dịp để thể hiện. Nhưng Thất điện hạ Chu Tử Kỳ tuy là một kì tài nhưng còn trẻ không thể tránh khỏi thiếu kinh nghiệm, háo thắng lần này lại giao chiến với Thiên Ma giáo không dễ dàng chỉ sợ khó lòng bảo vệ điện hạ, đại ca giá huynh ở đây thì tốt biết mấy.
Đoàn quân di chuyển chậm chạp trong sương mù, chỉ nghe thấy tiếng lạo xạo chủ sỏi đá bị nghiến dưới gót giầy. Nhưng nếu lắng nghe kỹ một chút, liền phát hiện thấy tiếng đất đá va chạm hình như đang lớn dần.
“Không xong” Chu Tử Kỳ nhận thấy bất thường.
“Nhanh chuyền lệnh lui binh”
Tiếng tù và thu binh vừa cất lên kéo theo thứ âm thanh tê rống của đất đá nứt vỡ cuồn cuồn đổ xuống đoàn binh. Ẩn ẩn trong sương mù tiếng la hét chói tai, tiếng dập nát thi cốt như vọng đến từ âm ti ghê rợn và lạnh thấu……….
…………..
……..
“Mộ Dung đường chủ lần này ngươi lập đại công” Cổ Thừa Ân, tam hộ pháp cười lớn thoả mãn nhìn qua nam tử đứng bên cạnh. Nam tử áo trắng có thân hình nhỏ bé như một thiếu niên, nhưng đôi mắt sáng ngời anh khí kia cho thấy hắn không phải đơn giản. Mộ Dung Thục có một nét đẹp lưỡng tính mảnh mai thanh tú của nữ tử, lạnh lẽo anh khí của nam nhân thực kỳ lạ khiến Cổ Thừ Ân luôn bị hấp dẫn nhưng đáp lại chỉ một cỗ lạnh lùng. Ruốc cuộc là vì sao?
“Tam hộ pháp quá khen”
Cánh môi anh đào nhàn nhạt cong lên đáp lại, nụ cười của hắn vẫn rạng rỡ như thế. Tư thái bông đùa phiêu đãng như xưa nhưng tuyệt nhiên hắn không nhớ trong đời hắn từng gặp nàng. Mộ Dung Thục ngươi chỉ tự đa tình mà thôi. Cố dời tầm mắt khỏi nam nhân trước mắt, Mộ Dung Thục phóng nhãn nhìn trùng điệp núi non ẩn trong mây diệu vợi. Mi mắt khép lại cánh mũi hít lấy một hơi sâu thứ không khí lạnh buốt của núi rừng. Giữa hương thơm của cây cỏ bỗng dưng xen lẫn một mùi hương kì lạ, mùi hương lệch lạc rõ dần khiến Mộ Dung Thục giật thót. Không lẽ……….
“Moi người rút lui mau..” Mộ Dung Thục thét lớn.
“Mộ Dung đường chủ chuyện gì?”
“Có mùi thuốc súng, bọn chúng định dùng Hoả Khí nhanh……..”
………….
…
Những tiếng nổ vang phá tan vách đá rắn chắc nhiều năm bảo vệ tổng đàn Thiên Ma Giáo, giáo chúng được Mộ Dung Thục cảnh báo đã rút nhanh vào khu rừng sau tổng đàn nên không có thiệt hại về nhân mạn
