h là Tử Huyên được rồi." Kiều Tử Huyên rất có phong độ cười cười, "Mạt Mạt, sức khỏe anh rất tốt." Không biết vì sao, nghe người khác gọi "Mạt Mạt", Tần Mạt đều cảm thấy dễ nghe, nhưng chỉ cần Kiều Tử Huyên gọi, nàng liền có cảm giác nổi da gà toàn thân. "Không cảm thì chắc cũng là sốt?" Thật ra Tần Mạt rất muốn nói, đầu anh cháy hỏng cả rồi… Kiều Tử Huyên cười như cũ nói: "Em đừng lo lắng, anh không dễ sốt đâu." Tần Vân Đình không nhịn được cười trộm, thầm nói với Tần Mạt "Đây là cực phẩm em tìm được ở đâu thế?" "Tiểu Phương nói em đi dạo với anh ta." Tần Vân Đình lắc đầu, tầm mắt lại chuyển lên bộ quần áo được thiết kế khá lạ. Không được bao lâu, Kiều Tử Huyên nhận đ7;c một cú điện thoại. Hắn nhàn nhạt nói câu: "Em đến đi." Sau đó thần sắc nghiêm túc lại. Chờ Triệu Ninh Hương xong, Tần Mạt cũng thầm đoán ra nguyên nhân Kiều Tử Huyên hành động cổ quái. Từ lần gặp mặt nhiều năm trước, Triệu Ninh Hương đã thể hiện rất rõ ràng, nàng thích Kiều Tử Huyên. "Mạt Mạt, Tam ca nhà em luôn nhắc đến chị đấy." Triệu Ninh Hương vừa thấy tổ hợp ba người, sắc mặt trầm xuống. Nhưng sau một lát, nàng lại lộ ra khuôn mặt tươi tắn, chạy chậm đến bên cạnh Tần Mạt, khoác lên tay nàng, thân mật theo sát nàng nói chuyện. Nói như thế, nàng còn lặng lẽ chú ý đến sắc mặt Kiều Tử Huyên. Kiều Tử Huyên thầm thở dài, lại ôn hòa cười nói: "Hương nhi, Tam ca của em bây giờ đang ở Anh quốc." Hắn với Tần Mạt thật ra cũng không có ý nghĩ gì, nhưng khi tặng nàng con dấu đường ngọc, tặng nàng tranh vẽ.. khi đó thật ra cũng từng có ý, nhưng hắn quen kín đáo, thấy Tần Mạt nhận được con dấu xong lại không có bất kỳ phản ứng nào, cũng biết nàng im lặng từ chối, thế là ý nghĩ đó dần nhạt đi. Triệu Ninh Hương bĩu môi, lườm hắn một cái: "Em nói chuyện với Mạt Mạt, cần anh chen miệng vào à?" Kiều Tử Huyên chỉ cười cười, không nói thêm nữa, rồi lại quay sang ân cần với Tần Vân Đình. "Vân Đình tiểu thư, bộ quần áo này có vẻ rất hợp với em." Hắn chỉ tay, như một kỵ sĩ muốn che chở cho Tần Vân Đình đi đến chọn ần áo. Tư thế này có chút khoa trương, nhưng hắn làm lại không khiến người ta cảm thấy chán ghét. Tần Vân Đình gật đầu, tùy ý đi đến. Triệu Ninh Hương giận đến mắt mở to, kéo Tần Mạt nói: "Có vài người thật cổ quái, một người đàn ông, có thể hiểu được loại quần áo phụ nữ thích sao? Không hiểu còn muốn giả hiểu, đáng ghét!" "Hương nhi, quần áo kia có phải nhìn rất đẹp không?" Tần Mạt nói sang chuyện khác. Triệu Ninh Hương quay đầu liếc qua, lại đến sát cạnh Tần Mạt, cười nói: "Mạt Mạt, khi chị vẽ tranh, đề tên là là Hoài Hư cư sĩ đúng không?" Tần Mạt sửng sốt một chút, mới gật đầu: "Không sai." Đã rất lâu nàng không vẽ tranh rồi, bình thường đều luyện chữ, hoặc là luyện vài nét bút và vẽ màu, giữ cảm xúc mà thôi. " Tam ca nhà em có giữ một bức tranh cổ của Hoài Hư, nghe nói là Bắc Tống xưa, chị từng thấy chưa?” Triệu Ninh Hương nháy nháy mắt, vẻ mặt thần thần bí bí. "Chị không chú ý." Tần Mạt cười cười, trong lòng cảm thấy có chút quái dị. Chuyện này vốn từng để ý đến, nhưng sau nhiều lần không có duyên với ‘Tam ca thần bí’, cũng bỏ qua một bên, dần dần quên mất. Nhưng sau khi biết người tên Tam nhi là Phương Triệt, nàng cũng không nghĩ đến chuyện kia nữa. Vô thức, nàng đã quên cả chuyện ngày trước rồi. "Phong cách của bức họa đó rất mạnh dạn, dùng màu rất tươi đẹp không hề giống với tranh cổ.” Triệu Ninh Hương tấm tắc nói: "Mạt Mạt, sao chị lại không nghĩ đến việc xem những thứ Tam ca đã cất chứ? Anh ấy có nhiều đồ lắm, còn có vài món đồ chơi nhỏ, chị mà lấy anh ấy, chắc chắn anh ấy sẽ cho chị.” Tần Mạt có chút không biết nói gì cho tốt, Phương Triệt bận rộn cả ngày, nàng cũng không rảnh rỗi, nào có thời gian đi quản cất giữ cái gì? Lại nói, cái gì gọi là “Chị mà lấy anh ấy”? "Cũng tạm, nhưng đó không quan trọng.” Nàng tùy ý trả lời một câu, xem như hiểu rõ, Triệu Ninh Hương lại đang nhấn mạnh quan hệ của nàng và Phương Triệt, có ý muốn mỉa mai Kiều Tử Huyên. Kiều Tử Huyên có vẻ như tấm bia đỡ đạn kéo không đến, Tần Mạt quay đầu nhìn hắn, lại thấy vẻ mặt hắn dịu dàng nói chuyện với Tần Vân Đình, không nhịn được có chút bội phục kỹ xảo diễn xuất của hắn. Triệu Ninh Hương cao giọng: "Đúng thế, quan trọng là chị và Tam ca lúc nào làm hỷ sự đây!” Kiều Tử Huyên quay đầu nhìn Triệu Ninh Hương liếc mắt một cái, ngược lại lại nhìn Tần Mạt, thần sắc ảm đạm. Triệu Ninh Hương liền đắc ý nhướng mày với hắn, sau đó lại chạy đến cạnh Tần Vân Đình, kéo tay nàng nói: "Chị Vân Đình, chị có bạn trai chưa?" Thần sắc Tần Vân Đình lãnh đạm, đang định không trả lời, lại nghe thấy bên cạnh truyền ra một giọng nói: “Đình Đình, không phải gọi anh mua găng tay cho em à? Sao lại chạy ra đây?” "Tô Lăng KiệtTần Vân Đình đại biến, phản ứng trong nháy mắt là quay đầu nhìn Tần Mạt. Lại thấy vẻ mặt Tần Mạt kinh ngạc, trong lòng nàng liền nghi ngờ: "Sao anh ta lại ở đây?" Tần Vân Đình không tin chỉ là tình cờ, một Bắc Kinh rộng lớn, làm gì có chuyện trùng hợp như thế? Vừa mới bắt đầu nàng liền nghi ngờ Tần Mạt bắn tin cho Tô Lăng Kiệt, nhưng nhìn nét mặt Tần Mạt, lại hình như không