lí do lớn nhỏ, làm Cổ Trạch Sâm
choáng váng cả đầu.
Vì vậy, dưới sự bảo đảm của Cao Ngạn Bác và
Dương Dật Thăng, Lâm Tâm Nguyệt vừa giả đáng thương vừa làm nũng, cuối
cùng Cổ Trạch Sâm cũng suy xét một chút thả Lâm Tâm Nguyệt trở về tổ
pháp chứng. Đương nhiên là trước đó, bác sĩ Cổ dặn đi dặn lại Cao Ngạn
Bác và Dương Dật Thăng nhất định phải chăm sóc cho bà xã của anh thật
tốt, còn không quên hung hăng dùng ánh mắt sắc lẻm uy hiếp hai người bọn họ.
Khi Cổ Trạch Sâm tỉnh lại, đã thấy người trong lòng dậy rồi, biết bà xã của mình nhất định đang chuẩn bị bữa sáng, nhất thời hết
buồn ngủ, rời giường rửa mặt chải đầu, vừa đến phòng khách liền thấy
bóng dáng bà xã mình đang bận rộn trong phòng bếp, lại còn ngửi được
hàng loạt mùi hương thơm phức, trong lòng tựa như có dòng nước ấm chảy
vào, nụ cười trên môi càng khắc sâu hạnh phúc, hình ảnh ấm áp này anh
từng tưởng tượng nên rất nhiều lần. Hiện tại, cuối cùng giấc mộng cũng
thành hiện thực, rốt cuộc anh cũng có được gia đình thuộc về mình, có bà xã anh yêu, tương lai còn có những đứa con đáng yêu của bọn họ nữa.
Cổ Trạch Sâm đi về trước, ôm eo nhỏ của người phụ nữ xinh đẹp trước mắt,
yêu thương hôn lên gò má cô, vô cùng thân thiết đem cằm đặt ở bả vai cô: “Chào buổi sáng, bà xã.” Sau đó, hếch cái mũi lên, hít sâu một hơi,
khen ngợi: “Ừm, thơm quá, là cái gì vậy?”
“Là cháo thịt nạc trứng
muối, sao không ngủ thêm chút nữa, dậy sớm làm gì.” Lâm Tâm Nguyệt liếc
nhìn Cổ Trạch Sâm đang dựa vào người mình, dịu dàng cười hỏi, động tác
rất thành thạo nấu cháo.
Cổ Trạch Sâm hóm hỉnh trêu chọc: “Không
còn cách nào hết, ai kêu vợ anh có tay nghề giỏi như vậy, anh ở trong
phòng ngủ còn ngửi thấy hương vị mê người, hại sâu ham ăn trong bụng
tỉnh dậy, đâu còn lòng dạ ngủ tiếp chứ.”Nghiêng đầu nhìn vẻ mặt nấu ăn
nghiêm túc của bà xã, Cổ Trạch Sâm cố ý cọ cọ vào cổ cô, dùng sức cọ lại cọ, muốn đem tầm mắt Lâm Tâm Nguyệt dời khỏi nồi cháo, miệng uất ức
nói: “Bà xã, em không nhìn anh.”
Lâm Tâm Nguyệt liếc xéo người
nào đó mới sáng đã nhõng nhẽo, có chút gật đầu nói: “Vẫn đẹp, giống như
bình thường thôi.” Thấy vẻ mặt buồn bực của Cổ Trạch Sâm, Lâm Tâm Nguyệt che giấu ý cười dưới đáy mắt: “Nếu tay nghề của em tốt như vậy, lát nữa anh nhất định phải ăn nhiều một chút. Đừng quên sáng nay anh còn phải
làm cu li giúp em xách quà á.” Lâm Tâm Nguyệt nháy mắt nhìn Cổ Trạch
Sâm, mím môi cười, trêu ghẹo nhìn anh. Một phần quà thì không nặng,
nhưng toàn bộ quà của tổ pháp chứng và tổ trọng án thì khác xa nha,
những món quà kia đều do bọn họ mua về, bây giờ Cổ Trạch Sâm muốn hối
hận vì mua nhiều quà cũng không kịp rồi.
“Em yên tâm, chồng em là người thông minh như vậy, làm sao quên tìm người đến giúp chứ.” Trong
mắt Cổ Trạch Sâm lóe lên giảo hoạt, nụ cười cũng trở nên cực kì xán lạn, đắc ý véo mũi Lâm Tâm Nguyệt, anh em đương nhiên là có nạn cùng chịu,
lúc này không tìm đến cậu ta, còn chờ tới khi nào?
“À ~” Âm cuối
kéo thật dài, Lâm Tâm Nguyệt gật đầu, cô biết rõ người được gọi đến giúp ngoài bạn học Dương Dật Thăng thì còn ai nữa chứ, có người bạn như vậy, Lâm Tâm Nguyệt âm thầm mặc niệm một giây vì bạn học Dương Dật Thăng.
“Để anh giúp cho.” Cổ Trạch Sâm thấy Lâm Tâm Nguyệt tắt bếp, lập tức đến tủ chén lấy chén đũa, từ từ múc cháo, lại tự giác bưng cháo ra bàn ăn.
“Cẩn thận, còn nóng đó.” Lâm Tâm Nguyệt nhắc nhở.
Cổ Trạch Sâm vừa đem cháo đặt trên bàn ăn, chợt nghe tiếng chuông cửa, mới sáng sớm lại có kẻ không biết điều chạy đến đây quấy rầy không khí vợ
chồng anh, ngoài anh em tốt kia, không có ứng cử viên thứ hai, anh xoay người về phòng bếp nói với Lâm Tâm Nguyệt: “Em cứ làm đi, anh ra mở
cửa.”
Cổ Trạch Sâm vừa mở cửa liền thấy gương mặt cười tươi đến
đáng ăn đạp của Dương Dật Thăng, nhíu mày không hài lòng: “Sớm như vậy
đến nhà tôi làm gì?” Ngụ ý là cậu đến quấy rối chúng tôi.
Tươi
cười trên mặt Dương Dật Thăng cứng đờ, thấy Cổ Trạch Sâm cười cực kì
sáng lạn, vô tội nhún vai, anh hai, không phải anh kêu tôi tới sớm giúp
anh một tay sao?
“Sâm, là Ivan hả? Sao không vào đứng ngoài cửa
làm gì?” Lâm Tâm Nguyệt từ trong bếp đi ra, đem chén đũa đặt trên bàn,
nghi hoặc nhìn Cổ Trạch Sâm đứng che cửa lại hỏi.
“Chào buổi
sáng, Tâm Nguyệt.” Dương Dật Thăng trực tiếp vứt bỏ Cổ Trạch Sâm sang
một bên đi vào trong nhà, vui vẻ chào hỏi Lâm Tâm Nguyệt, hoàn toàn
không để ý đến cặp mắt lạnh lùng phía sau lưng, mệt cho anh đặc biệt tới sớm giúp đỡ, kết quả lòng tốt không được cám ơn, trái lại còn bị
anh em tốt trừng mắt, hừ trước đây bị nhìn biết bao nhiêu lần rồi, đã
sớm có miễn dịch, anh đây ứ sợ.
Dương Dật Thăng vừa vào nhà đã
ngửi thấy mùi thơm mê người tràn ngập trong phòng, sờ sờ bụng trống
không của mình, nuốt nước bọt, vô cùng tội nghiệp nhìn Lâm Tâm Nguyệt,
cố gắng đưa tin ‘tôi rất đói bụng ~”
“Ivan, chưa ăn sáng à, nếu
chưa ăn thì ăn chung với bọn em luôn, em đi lấy thêm chén.” Lâm Tâm
Nguyệt buồn cười nhìn Dương Dật Thăng mắt không rời nhìn chén cháo trên
bàn, bất đắc dĩ lắc đầu nói mời, bộ dạng thèm ăn của anh vẫn như ngày