âm như vậy chứ?!”
Đại tổng quản sắc mặt cáu tiết, lão già này luôn luôn nhanh mồm nhanh miệng, sao lại có thể hiểu lầm như thế hử? Lần này xong đời,thiếu gia không nổi giận cũng lạ..
Lão cũng đã chuẩn bị tâm lý nhìn thiếu gia giận dữ, đuổi kịp lão đại phu đi ra ngoài, lão cũng đành phải tận lực hỗ trợ lão đại phu nghĩ biện pháp khác.
Thế nhưng, sắc mặt Mạc Tĩnh Viễn khó coi, nhưng không hề động thủ.
“Không phải ta đánh!” Mạc Tĩnh Viễn lãnh đạm phản bác, nhìn về phía thân ảnh bất động trên giường “Nàng thế nào? Sẽ không có gì xảy ra chứ?”
“Không đúng!” Lão đại phu hiển nhiên có chút ngoài ý muốn, hơn nửa số dân trong Cẩm Tú thành này có ai mà không biết đến Mạc đại thiếu gia đâu, cũng đều biết tính tình hắn tùy tiện, nghe nói Mạc gia một người không thể quản thiếu gia, vậy nên lão mới suy đoán như thế!
Thấy lão đại phu vẫn cứ hoài nghi, đại tổng quản đành giải thích “Nàng là do Phương đại nương ở trù phòng làm cho bị thương, đại nương này luôn luôn quản giáo người hà khắc, ta lại lầm cho rằng nàng không có chừng mực nên mới xảy ra hậu quả ngoài ý muốn này…..”
Đại tổng quản trong lòng kỳ thực cũng có điểm áy náy, đã sớm nghe qua Phương đại nương trừng phạt hạ nhân quá mức nghiêm khắc, lão vẫn cho là chuyện không quan trọng, lấy cớ không xử lý nên giờ mới phải ăn năn…..
“Như vậy sao?” Lão đại phu hài lòng gật đầu, trong lòng đè xuống hoài nghi “Nha đầu đó giống như đã nhịn vài bữa, thể lực cũng không tốt, mặc dù phần lớn đều là thương ngoài da, nhưng các vết thương cũ vẫn chưa được xử lý, Liên dược cũng không dùng, hơn nữa lại mới bị đánh…..”
Lão đại phu không nhịn được lại bắt đầu lắc đầu, rõ ràng là một oa nhi trắng trẻo đáng yêu, lại bị đánh thành như vậy, người đó là xuống tay thế nào đây?
“Cuối cùng là thế nào a?” Mạc Tĩnh Viễn không nhịn được hỏi, lão đại phu này không thể nào nói một lần cho hết chuyện à? Để người khác tò mò thật sự thú vị à?
“Một vài miệng vết thương cũng đã phát viêm, thậm chí hóa mủ, cộng thêm nàng không được ăn đầy đủ, thân thể yếu, khí hư,…. Chỉ sợ là……” Lão đại phu than thở dài một hơi!
“Là thế nào?” Hắn thực nghĩ muốn xốc váy tên đại phủ Mông Cổ này nha~
“Lành ít dữ nhiều a!” Lão đại phu không đếm xỉa đến hắn đang lộ ra bộ dạng hung dữ, như cũ lắc lắc đầu.
“Làm sao có thể?”
Không chỉ Mạc Tĩnh Viễn không tin, ngay cả đại tổng quản cũng chấn động……
“Đại phu, ngươi nói vậy cũng quá nghiêm trọng đi” Đại tổng quản khuôn mặt nghiêm túc “Chỉ là bị đánh với nhịn vài bữa thôi mà~”
Lão đại phu trừng coi, lão tông quan rất thận trọng dừng nói.
“Bị đánh và bỏ đói mà là chuyện nhỏ sao? Ngươi có cần chính mình thử một lần hay không?” Lão đại phu nhìn về phía Mạc Tĩnh Viễn có chút kỳ lạ, phát hiện nắm tay hắn cầm chặt, trên khuôn mặt có chút bực dọc, trong mắt xinh đẹp không biết có bao nhiêu tình cảm. “Ngươi lo lắng?”
Truyện nói về tùy hứng Mạc đại thiếu gia, cư nhiên sẽ lo lắng cho một nha hoàn chết đi sống lại……..
“Nàng sẽ không có chuyện gì!” Mạc Tĩnh Viễn ngẩng đầu, trên khuôn mặt không có bất kỳ cảm xúc, “Lại đi tìm đại phu đến, ta muốn trị thật tốt cho nàng!”
“Uy! Tên tiểu tử này, ngươi coi ta không tồn tại à?” Lão đại phu không vui đứng trước mặt hắn, “Ta vẫn còn ở đây, ngươi còn tìm đại phu nào nữa?”
Mạc Tĩnh Viễn con mắt xinh đẹp nhìn khinh hắn một cái “Ngươi không phải không cứu được nàng sao?”
“Ai nói?” Lão đại phu không phục trừng to mắt nhìn hắn “Ta chỉ nói là lành ít dữ nhiều thôi a~”
“Đó chính là không chắc chắn!” Mạc Tĩnh Viễn khinh bỉ hừ nhẹ…
“Làm sao có thể?” Lão đại phu tức đến nỗi bộ râu muốn vểnh lên, “Đem giấy bút đến, ta ghi phương thuốc, chỉ sợ khi ta ghi ra dược đơn, chỉ sợ các người không tìm được dược liệu thích hợp thôi!”
“Dựa vào Mạc gia ta, có dược liệu nào mà không lấy được chứ?” Mạc Tĩnh Viễn trong mắt lóe ra ánh sáng, trên miệng vẫn duy trì tươi cười.
“Tốt!” Cái tên tiểu tử xem thường người này, thật không thể để hắn không tâm phục khẩu phục “Nếu như vậy, ta đảm bảo oa nhi này sẽ không sao!”
“Chỉ có vậy?” Mạc Tĩnh Viễn cười “Nàng bây giờ vẫn còn hơi thở mà đúng không?”
“Ngươi…….” Tiểu tử này… đem người ta dẹp đi như thế “Chúng ta đi nhìn đi, ta tuyệt đối sẽ trị cho oa nhi này thật khỏe mạnh, thật thỏa đáng, so với ngươi sống còn lâu hơn!”
Lão đại phu không cam lòng chịu nhục nha~
“Vậy ta sẽ banh to mắt đợi nha….” Mạc Tĩnh Viễn trong giọng nói có hoài nghi, vẻ mặt vô cùng không tin tưởng trả lời.
“Ngươi … ngươi……. Đại tổng quản, giấy búttttt!” Tiểu tử đáng giận.
“Đây đây…” Đại tổng quản sớm đã chuẩn bị tốt lắm..
Lão đại phu viết ngay một phương thuốc, đưa cho đại tổng quản.
“Nhanh đi lấy thuốc, chậm một chút nếu tiểu oa nhi gặp chuyện ngoài ý muốn thì đừng có đổ tội lên đầu ta.” Lão đại phu giống như là đang nói với đại tổng quản, nhưng lại nhìn về phía Mạc Tĩnh Viễn.
“Phái ngươi đi, cho dù có quý hiếm thế nào cũng phải đem về bằng được cho ta!” Mạc Tĩnh Viễn không quan tâm trên tờ giấy có bao nhiêu dược liệu trân quý, điều hắn quan tâm, chính là tiểu oa nhi trên giường……..
***
Nghe hắn nói như vậy, lão đại phu cũng không kh