XtGem Forum catalog
Sự Tỏ Tình Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Sự Tỏ Tình Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322971

Bình chọn: 8.5.00/10/297 lượt.

ày.

“Vậy còn cháu? Cậu ta khiến cháu rời khỏi tập đoàn Hán Hoàng cũng vì nguyên nhân này sao?” Đường Thiên Thành cười hỏi.

“Tổng giám đốc đuổi từng người bên cạnh ngài ấy đi, nói thẳng cũng là vì cháu với họ an toàn, cháu hiểu rõ ngài ấy muốn như vậy, nhưng tổng giám đốc lại không nói gì.”

“Cũng vì tính cách này của cậu ta nên cháu rất trung thành và tận tâm!” Đường Thiên Thành vỗ vai anh, “Thế nào? Cháu rất muốn trở lại giúp cậu ta sao?”

“Để một mình tổng giám đốc đối phó với bọn họ, cháu thật sự không yên tâm, nhưng mà nếu cháu trở về nói như vậy, tổng giám đốc nhất định sẽ không lưu tình đuổi cháu ra khỏi cửa.” Lương Cảnh Thư nặng nề than thở.

Một khi quyết định sẽ không thay đổi, cố chấp cũng là một trong nhưng tính cách đặc biệt của Ôn Mỹ Phách.

“Đừng lo lắng, Ôn Mỹ Phách không phải người đơn giản, sau khi mọi chuyện kết thúc, cậu ta sẽ tìm cháu trở về, không phải cháu là hai cánh tay trái phải của cậu ta sao?” Đường Thiên Thành cười an ủi anh.

“Cho nên hôm đó Ôn Mỹ Phách nói với em như vậy, tất cả đều vì đuổi em đi sao? Anh ta không hỏi em, liền tự cho mình là đúng quyết định như vậy!” Đột nhiên, trước cửa truyền đến giọng nói lạnh lùng, sắc mặt Đường Hiểu Ân xanh mét, cô cắn răng nghiến lợi hỏi.

“Hiểu Ân?” Sắc mặt Lương Cảnh Thư biến hoá, không nghĩ tới cuộc nói chuyện của bọn họ bị cô nghe thấy, anh đã đồng ý cùng tổng giám đốc lừa gạt cô đến cuối cùng.

“Các người rốt cuộc coi em là cái gì? Anh ta cho rằng làm như vậy em liền cảm kích anh ta sao?” Ngực Đường Hiểu Ân phập phồng dữ dội, tâm tình kích động khó bình tĩnh, cô sải bước đi đến, nắm chặt đấm như có thể đấm nứt một bức tường.

Khó trách trước khi đi anh nói những lời kì quái như thế, hỏi cô có thể không thích cũng không ghét anh không, thì ra anh luôn yêu cô, những lời nói quá đáng kia tất cả đều cố ý nói cho cô nghe!

Nhưng, anh cho rằng làm như vậy cô sẽ cảm kích anh sao? Cô không phải trẻ con mặc người khác định đoạt, cô cũng có ý nghĩ của chính mình đó!

“Đó là bởi vì, bởi vì…………..” Lương Cảnh Thư cứng họng.

“Anh đừng nói nữa, em tuyệt đối không tha thứ cho anh ta!” Đường Hiểu Ân tức giận nói.

~ Hết chương 9 ~ Một bóng đen nấp sau bức tường, nhìn chung quanh thật cẩn thận, xác định không có ai, mới chạy vào phòng làm việc, mục tiêu là bàn làm việc trong phòng tổng giám đốc to lớn đó.

Bóng đen lấy một chiếc chìa khoá ở bên hông, đang muốn mở ngăn kéo ra………

“Anh phải tìm trong ngăn kéo thứ hai bên trái, cần tôi đưa anh không?” Giọng nói lạnh lùng phía sau bóng đen vang lên, thân hình gầy gò của bóng đen cứng đờ.

“Ôn Ngọc Viễn, anh không nên thiếu kiên nhẫn, anh muốn có tập đoàn Hán Hoàng như vậy sao?” Giọng nói của Ôn Mỹ Phách rất thương tiếc, anh bật đèn lên.

Trong phòng làm việc lập tức sáng trưng, Ôn Ngọc Viễn thấy mình bị bại lộ, cũng không muốn giải thích nhiều, chầm chậm xoay người lại.

“Để lại thư cảnh cáo, lắp máy nghe trộm, anh cho rằng tôi không biết sao? Tôi nể tình chúng ta là anh em họ nên mới không tố giác anh!” Khoanh tay tựa vào tường, Ôn Mỹ Phách lạnh lùng liếc anh ta. “Mặc kệ anh làm gì tôi, tôi đều có thể khoan nhượng, nhưng anh không nên làm hại Đường Hiểu Ân, đó là điều tối kỵ của tôi.”

“Chính là bởi vì chúng ta là anh em họ, tại sao tập đoàn Hán Hoàng do cậu thừa kế, mà không phải tôi?” Ôn Ngọc Viễn không cam lòng hỏi, gương mặt tuấn tú khẽ biến.

“Vốn anh có cơ hội, nếu như ba anh đừng vì nhất thời tham lam vơ vét công ty, anh thật sự có cơ hội.” Ai sẽ nghĩ người muốn chiếm hết Ôn thị lại là người thân của mình? Ôn Mỹ Phách lắc đầu một cái.

“Tôi không cam lòng, bàn về năng lực, bàn về vai vế, phải do tôi thừa kế mới đúng!” Ôn Ngọc Viễn cắn răng nói.

“Làm người không nên nổi tham vọng, Ôn Ngọc Viễn, đây là sai lầm lớn nhất của anh.”

“Nếu như chuyện đã bại lộ, cậu muốn thế nào tuỳ cậu.” Ôn Ngọc Viễn tức giận. “Nhưng những lời dạy tôi làm người kia tôi không muốn nghe.”

“Yên tâm, tôi có độc ác cũng không ra tay với người thân của mình,” Ôn Mỹ Phách khẽ nghiêng người, mở cửa phòng làm việc, “Chỉ cần anh đồng ý an phận thủ thường, tôi có thể bỏ qua chuyện cũ.”

“Tôi không tin cậu có lòng tốt như vậy.” Ôn Ngọc Viễn đề phòng híp mắt.

Ôn Mỹ Phách nhún vai, làm bộ dáng “Xin mời”. “Tôi và anh bất đồng, tôi rất coi trọng tình cảm với người thân.”

Ôn Ngọc Viễn nhìn anh sâu sắc một cái, cuối cùng cũng bước đi ra cửa.

“Nhớ, đừng để những ý nghĩ kia che mờ lý trí, làm Ôn nhị thiếu gia có tiền lại rảnh rỗi không phải rất tốt sao?” Ôn Mỹ Phách cười nhẹ dặn dò, nhẹ dựa bên tường để anh ta đi ra ngoài.

Ôn Ngọc Viễn lướt nhìn anh, đột nhiên rút ra con dao nhỏ được giấu kĩ đâm vào anh, hoàn toàn không phát hiện trong mắt Ôn Mỹ Phách thoáng qua một tia ánh sáng kỳ lạ.

Bắt được rồi! Bên môi Ôn Mỹ Phách hiện lên nụ cười quỷ quyệt, có mùi vị có âm mưu tình toán. Anh vốn không có lòng tốt như vậy, anh cố ý buông lỏng phòng bị dẫn dụ Ôn Ngọc Viễn ra tay, dựa vào chuyện này hoàn toàn đá anh ta ra khỏi Ôn gia. Chậc chậc! Gia phong của nhà họ Ôn luôn luôn chú trọng là không tha thứ cho hung thủ làm hại người nhà họ Ôn.