XtGem Forum catalog
Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328213

Bình chọn: 9.00/10/821 lượt.

nhân của người khác."

Giản Nhu đang định nói chỉ có mẹ là người hiểu cô nhất thì bà Giản tiếp tục: "Bất kể người đó có phải vì con nên mới ly hôn hay không, nếu con có tình cảm với cậu ta thì đừng bỏ lỡ một lần nữa."

"Vâng..." Tóm lại, sự việc này khó giải thích rõ ràng, Giản Nhu cũng chẳng buồn nhiều lời, chỉ nghiêm túc lắng nghe những lời dạy bảo mười năm như một của mẹ.

Cho đến khi nghe mẹ nói: "Ly hôn cũng chẳng sao, dù con tìm người thế nào, mẹ đều ủng hộ con", Giản Nhu bất giác nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út, lời nói từ tận đáy lòng không cẩn thận bật ra khỏi miệng: "Bất kể anh ấy là người thế nào, mẹ cũng ủng hộ sao?"

"Chỉ cần con thích."

"Nếu..."

"Con nói gì? Mẹ nghe không rõ."

"... Không có gì ạ! Mẹ, con thật sự chưa tìm được người mình thích. Khi nào gặp, con nhất định sẽ dẫn đến để mẹ thẩm định đầu tiên." Kết thúc lời hứa chân thành, Giản Nhu chuyển đề tài: "Đúng rồi, lần trước mẹ nói muốn tìm một miếng đất để xây mộ cho bố, mẹ đã tìm được chưa ạ?"

"Mẹ chọn được vài miếng rồi, phong cảnh rất tuyệt nhưng giá hơi cao."

"Tiền không thành vấn đề, quan trọng là địa điểm tốt, tốt nhất gần nhà một chút."

"Ừ, mẹ cũng nghĩ vậy. Khi nào con sang bên này thì quyết định giúp mẹ đi!"

"Vâng, đợi hoàn thành xong bộ phim đang quay dở, con sẽ tới thăm hai người."

Đầu bên kia điện thoại lại vang lên tiếng của Giản Tiệp: "Chị, bọn em sắp nghỉ hè rồi. Em định về Bắc Kinh trong kỳ nghỉ, tìm xem có công việc thích hợp hay không."

"Về nước tìm việc ư? Em có biết bây giờ có bao nhiêu người muốn ra nước ngoài không?"

"Nhưng em thấy hơi nhớ cuộc sống ở nhà."

"Em nói đùa với chị phải không?" Câu này mà thốt ra từ miệng người khác, có lẽ Giản Nhu sẽ tin, nhưng từ miệng Giản Tiệp nên cô tuyệt đối không tin được.

Quả nhiên bà Giản tiết lộ cho cô biết sự thật: "Đừng tin em con! Tháng trước làm phiên dịch cho một đoàn khảo sát từ trong nước qua đây, nó quen một người đàn ông. Người ta nói, khi nào nó về nước sẽ mời nó ăn cơm. Có lẽ chỉ là lời mời khách sáo thôi nhưng em con cứ vương vấn mãi trong lòng."

"Hả? Người đàn ông như thế nào hả mẹ? Người có thể lọt vào mắt xanh của nhị tiểu thư nhà họ Giản, con nhất định phải mở mang kiến thức mới được."

"Được thôi!" Giản Tiệp cướp lời mẹ. "Khi nào anh ấy mời em ăn cơm, em sẽ dẫn chị đi cùng, giới thiệu hai người làm quen."

"Ừ! Tuy bây giờ chị sợ nhất xã giao tiệc tùng nhưng vì em, chị luôn sẵn lòng. Đúng rồi, người đàn ông đó tên là gì? Làm nghề gì? Để chị giúp em tìm hiểu trước, tránh tình trạng em bị người ta lừa."

"Không cần phiền phức như vậy chứ?"

"Em không biết đâu. Trong nước bây giờ thịnh hành kiểu đàn ông giấu giếm mình đã có vợ, không biết bao nhiêu thiếu nữ ngây thơ trở thành người thứ ba mà vẫn tưởng mình rất hạnh phúc."

"Vậy sao? Em chẳng biết nhiều về anh ấy, chỉ biết anh ấy làm việc trong cơ quan nhà nước, họ Trịnh, tên Trịnh Vĩ."

Không còn nghi ngờ gì nữa, hai từ "Trịnh Vĩ" chính là nút tạm dừng, khiến bộ não của Giản Nhu bị tê liệt trong giây lát.

"Chị..."

"Ừ..." Giản Nhu hắng giọng. "Cái tên này tương đối bình thường, chắc bị trùng nhiều ấy chứ."

Giản Tiệp chẳng hề bận tâm: "Chị không cần điều tra đâu, chắc chắn anh ấy chưa từng kết hôn."

"Sao em có thể chắc chắn điều đó?"

"Bởi vì đồng nghiệp của anh ấy nói anh ấy tôn thờ chủ nghĩa độc thân."

"Độc thân ư?"

Giản Nhu cúi đầu nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út, thở phào nhẹ nhõm. Chắc người quen của em gái không phải là anh bởi Trịnh Vĩ mà cô quen từ năm hai mươi tuổi đã muốn cưới một người vợ về làm ấm giường cho anh.

Sau khi cúp điện thoại, Giản Nhu đi tắm. Nói một cách chính xác thì cô chỉ đứng dưới làn nước xối xả, thẫn thờ quan sát mấy dấu vết hồng hồng đã nhạt dần trên bờ vai.

Với kinh nghiệm trước kia của Giản Nhu, mỗi lần tỉnh dậy trong vòng tay Trịnh Vĩ, dù không đến nỗi rã rời xương cốt nhưng cô cũng không dám mặc váy gợi cảm xuất hiện trước ống kính mấy ngày liền. Nhưng lần này anh chỉ để lại vài dấu hôn mờ trên vai cô, quả thực trái với phong cách thường thấy của anh. Lẽ nào do ăn chơi vô độ một thời gian dài nên thể lực không còn như trước? Hay là anh đã mất đi sự ham muốn đối với cô giống nụ hôn này? Cũng có thể anh chỉ dừng lại ở đây mà thôi?

Sáng nay thức dậy, đầu đau như búa bổ nên Giản Nhu không có cách nào nhớ lại. Lúc này, dù cố gắng kết nối các mảnh vụn ký ức, cô cũng không thể tìm ra bất cứ hình ảnh nóng bỏng nào.

Chẳng lẽ... anh thật sự dừng lại ở nụ hôn trên bờ vai? Điều khiến cô càng phiền não hơn là, người đàn ông theo chủ nghĩa độc thân mà Giản Tiệp quen biết liệu có phải là anh hay chỉ là trùng tên mà thôi?

Chuông cửa reo vang cắt đứt dòng suy nghĩ rối bời của Giản Nhu. Khi nhìn thấy gương mặt ngăm đen và đôi mắt nhỏ sáng lấp lánh của Uy Gia trên màn hình, Giản Nhu liền cởi khăn tắm, mặc quần áo rồi mở cửa.

Uy Gia không nhắc đến chuyện tối qua. Anh ta chỉ liếc nhìn gương mặt mệt mỏi của Giản Nhu rồi tiết lộ, đạo diễn Trần rất ưng cô, có ý để cô đảm nhận vai nữ chính của Leo cao, tuần sau sẽ tới thử vai. Giọng điệu và vẻ mặt của anh ta giống hệt ngư