thò ra sau xe. Bốn tên kia cũng không bỏ cuộc vẫn miệt mài đuổi theo,
chỉ có điều chiếc xe chạy nhanh dần lên, nhìn thấy được khoảng cách đang xa dần.
Thêm một lúc nữa, dường như mấy kẻ đuổi theo đã kiệt sức nên cũng không đuổi theo nữa, khoé miệng tôi lộ ra một nụ cười, Tiểu
Thuý vui vẻ nói với tôi: "Anh Tiểu Cường, anh giỏi thật đấy, đến thế rồi mà bọn chúng vẫn để chúng ta chạy mất."
Tôi
khiêm tốn nói với nó: "Có gì đâu, tại bọn chúng ngốc đấy chứ." Tôi bật
cười đắc chí, đợi lát nữa về tôi lại có thể tự hào kể cho Tứ Mao và Tiểu Nguyệt về câu chuyện nguy hiểm đầy kịch tính này. Bọn nó sẽ phải nhìn
tôi bằng con mắt khâm phục, tuy không nói ra nhưng trong lòng thế nào
cũng tự hào vì có người bạn như tôi.
Tôi cứ nghĩ ngợi
miên man, tay bám vào thành chuẩn bị nhảy vào thùng xe, cứ vắt vẻo ngoài xe mãi thế này rất nguy hiểm, tôi thò được cái đầu vào thì trong xe
cũng có một cái đầu thò ra.
Tôi nhìn vào đôi mắt long lanh và đầy nước mắt nhìn tôi chằm chằm. Nếu nói tai to là tượng trưng cho sự phúc
hậu thì chủ nhân của đôi mắt này là người rất có phúc vì đôi tai cực kỳ
to, lại khẽ vẫy vẫy, một làn gió nhẹ thoảng đến.
Tai người không
thể phe phẩy như quạt được, vì thế nó không phải là người, đó là một con lợn. Hoá ra chiếc xe tải này chở lợn, tôi suỵt suỵt mấy tiếng mà con
lợn vẫn tò mò nhìn tôi, rồi nó bỗng kêu ủn ỉn, tôi khẽ nói: "Ngoan nào,
đi ra đi."
Gần đây tôi làm được không ít việc tốt nên sức hấp dẫn
cũng tăng lên đáng kể, thậm chí cả con lợn cũng không nỡ rời, nó lại kêu lên ủn ỉn, nó hít hít cái mũi rồi bỗng dưng dùng lưỡi liếm mặt tôi một
cái. Tôi thấy ghê quá, vội đưa tay xua nó đi, đúng lúc đó xe lên một con dốc, hình như đâm phải một vật gì đó nên xe xóc mạnh một cái, tay kia
của tôi không bám được vào thành xe nên tôi rơi khỏi chiếc xe đang chạy.
Có một sức mạnh giật tôi ra khỏi xe, tôi xoay tròn một vòng trên không
trung sau đó rơi bịch cả người xuống đất. Đầu tiên là toàn thân cảm thấy tê tê, sau đó đau khủng khiếp, tôi nghe thấy Tiểu Thuý gọi tên tôi,
chiếc xe nhanh chóng chạy xa.
Tôi nén đau đứng dậy, nhưng rất nhanh
sau đó bị bốn kẻ đuổi theo sau vây tròn xung quanh, một tên nói: “Định
chạy hả, lần này không chạy thoát rồi nhé!”
Tôi bị bọn chúng lôi dậy, tôi quan sát kỹ mấy tên này, không tên nào tôi biết mặt cả, tôi
đang nghĩ thầm trong bụng xem có nên hỏi thân phận bọn chúng trước, sau
đó tìm kế thoát thân sau hay không.
Tôi đang định mở mồm thì
bỗng thấy một tên đứng giữa cầm gậy phang về phía tôi, tốc độ của hắn
nhanh quá, thậm chí tôi chưa kịp phản ứng gì thì đã bị hắn đánh trúng và tôi ngất đi không còn biết gì nữa.
Hình như tôi đã ngủ rất lâu, khi tôi tỉnh dậy thấy xung quanh một màu đen ngòm, tôi định giơ tay lên thì phát hiện ra mình bị trói, tôi lại cố ngoái đầu xem mơi này là đâu
lại thấy tóc đang chạm vào vật gì đó. Hoá ra tôi bị bọn chúng nhốt trong bao tải.
Tôi nghe thấy giọng một người đàn ông, hình như là một rong số bốn tên đuổi theo tôi khi nãy, hắn hỏi: “Không biết thằng oắt này đã tỉnh chưa, tí nữa sếp còn muốn chúng ta hỏi chuyện hắn nữa đấy!”
Hắn đạp mạnh một phát vào bao tải, tuy lại một cơn đau nữa nhưng tôi không
dám hé răng, không biết đám người này chuẩn bị hành hạ tôi thế nào.
“Vẫn chưa tỉnh.” Hắn tự hỏi rồi tự trả lời.
“Chúng ta cứ đem hắn đến chỗ sếp bảo chứ?” Tôi lại thấy một giọng khác hỏi ý kiến tên vừa đạp tôi.
Tên đạp tôi đáp: “Cũng được, đem qua đó cho đỡ mệt người.”
Chún lôi miệng bao tải, nhưng đó lại là phía chân tôi, tôi bị bọn chúng lôi như kéo ngược một con chó chết vậy.
Tôi nghe có tên nói: “Thằng oắt này nặng thật.”
Tôi thầm chửi, ai bảo tên chó nhà ngươi lôi ta, tôi lôi một đóng câu chửi
bậy đã học hỏi được bấy lâu rồi chọn vài trăm câu chửi thầm bọn chúng
một trận.
Tên kia lại tiếp: “Lôi thế này không được, khó mang đi lắm.”
Tôi lại thì thầm: “Đúng quá còn gì! Đám lợn các ngươi nên khênh ông nội các ngươi lên mà nhẹ nhàng đưa đi mới phải.”
Lại một giọng nói khác: “Hay là chia nó thành mấy khúc rồi hãy mang đi, như thế đỡ mệt hơi.”
Tôi gần như muốn hét toáng lên rằng tôi có thể tự đi được.
May quá tên kia lại thở dài nói: “Nếu không phải vì sếp bảo phải giữ nó lại hỏi cung thì tao đã ném nó cho cá mập rồi.”
Tôi lại thở phào nhẹ nhõm, tên kia tiếp tục lôi tôi xềnh xệch, tôi thấy đầu mình liên tục va vào những vật giống như cầu thang, bọn chúng hình như ở tầng dưới, đầu tôi bị va đập khủng khiếp nhưng vẫn còn may là chẳng mấy đã đến chỗ bằng phẳng. Tôi tiếp tục bị người ta lôi ngược trên mặt đất, thậm chí tôi còn nghe thấy cả tiếng bao tải cọ vào nền kêu xoèn xoẹt,
một cảm giác cực kỳ khó chịu, như thể bị người ta cầm cưa cắt cổ xoèn
xoẹt xoèn xoẹt, không nói được mà cũng không thể la hét.
Đầu tôi lại
một lần nữa bị va vào vật gì giống như bậc cầu thang, cả người tôi bỗng
rơi tõm xuống như thể rơi vào một cái hố, nước tràn vào trong bao tải,
nước ngập vào khắp đầu tôi.
Tôi nghe thấy một giọng đàn ông cằn nhằn: “Mày xem mày chuyển hàng thế nào đấy, mày lôi vào cống rồi, làm bẩn hết