Polly po-cket
Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326704

Bình chọn: 7.00/10/670 lượt.

g mấy, hn rất khng quen ở tại nơi công cộng nh thế náy giải quyết cc vấn đ cô nhn, liền xoay ngời muốn đi ra ngoi. . . . . . Lại bị mấy tn học sinh nam cô biệt vc người kh to cao cản lại.

Mỗi trường học đu có những vn đề đau đầu ring, Tịch Nhan mới đến c một buổi sáng thế m bọn họ đã nghe nữ sinh trong lớp mnh co noo c náy đu xuôn tm nhộn nhạo nhọ nhau, cả buổi sng cũng không c ý định học hình g cả chỉ tụ tập ở mọi nơi bàn luận ầm ĩ, nào là tên học sinh mới kia đẹp trai như thế nào, dáng dấp hắn có bao nhiêu phong độ, nào là hắn nhất định là con nhà quý tộc. . . . . .

Tất cả mọi người đều mặc đồng phục của trường, chỉ có mình tên này là mặc nguyên cả bộ tây trang đen, không cần phải hỏi chắc chắn hắn là tên học sinh mới chuyển trường rồi.

Tịch Nhan liếc bọn họ một cái: "Các người cản đường của tôi."

Một tên con trai ngửa mặt cười ha ha: "Sắc mặt tái nhợt như thế này, thật đúng là một mỹ nhân ốm yếu nha, không bằng cởi quần xuống chúng tao giúp mày kiểm tra một chút."

Tịch Nhan nhìn đồng hồ đeo tay một chút, nửa phút rồi, hắn không muốn lúc Bảo Nhi đi ra không nhìn thấy hắn, hắn nhíu mày một cái, chán ghét mùi ở nơi này, ngẩng đầu nhìn ba tên trước mặt, khẽ mỉm cười, sắc mặt hắn tựa như càng ngày càng có nhiều biểu hiện phong phú thật rồi.

"Tôi không có thời gian, không thể bồi các cậu được." Tịch Nhan một tay xách lên một người, đem đầu hắn nhét vào trong bồn cầu, một ten nhìn thấy thế muốn chạy, Tịch Nhan liền đưa chân đạp, hắn đạp cũng qua chuẩn xác rồi.

Sau đó thong thả ung dung đi rửa tay, lấy khăn ra lau sạch tay rồi ưu nhã xoay người bước đi, để lại sự hoảng sợ vạn phần cho đám nam sinh còn lại trong nhà vệ sinh, còn có ba tên kia vẫn đang chon đầu trong bồn cầu kêu cứu.

Thấy Tịch Nhan đã ra ngoài, Bảo Nhi cũng bớt chút ngại ngùng, thay vào đó có chút ngu ngu nghiêng ngó hỏi : “Phòng vệ sinh nam có vẻ như rất náo nhiệt, lại còn có người đang kêu gào gì trong đó vậy, hình như đang gọi anh àh."

Tịch Nhan đưa tay vỗ vỗ đầu Bảo Nhi nói: "Không thể nào."

Hai người suốt dọc đường cũng không nói gì thêm, quay trở lại lớp học.

Đứng từ xa Đào Thi Thi nhìn thấy dáng vẻ cưng chiều Đào Bảo Nhi của Tịch Nhan, trong lòng như có điều suy nghĩ.

Đến giờ tan học mọi người ùa vào nhà ăn ăn cơm, khẩu vị của Tịch Nhan cũng khá kén chọn, một bàn tràn ngập thức ăn nhưng hắn không hề đụng đũa, Bảo Nhi ăn một hồi mới nhớ tới người này dường như không thích ăn tỏi, mặc dù chưa bao giờ nói, nhưng là mỗi lần cô cho thêm ít tỏi vào bột mì thì hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ đụng đến.

Cô đi lấy thêm một đôi đũa sạch, giúp hắn gắp toàn bộ tỏi trong các món ăn ra, sau đó mới đẩy tới trước mặt hắn nhưng Tịch Nhan như cũ vẫn không đụng tới.

Bảo Nhi suy nghĩ một chút, đem chiếc đũa cùng cái thìa lần nữa tráng qua nước nóng, đưa cho Tịch Nhan, Tịch Nhan lúc này mới nhận lấy, bắt đầu ăn tốc độ chậm rì rì, tướng ăn cực kỳ ưu nhã.

"Ngày mai chúng ta sẽ mang đồ ăn từ nhà đi là tốt rồi, hoặc là mang luôn cả cơm đi." Bảo Nhi nhìn Tịch Nhan nói.

Tịch Nhan gật đầu một cái.

Buổi trưa Bình An cũng không đến, ngược lại Đào Thi Thi hiên ngang đi tới đây, thái độ hết sức thân mật khác với ngày thường kéo kéo tay Đào Bảo Nhi nói: "Chị àh, tối mai cha có dặn cả nhà mình cùng nhau ăn cơm chị còn nhớ chứ ạh? Anh này là bạn trai của chị sao? Hay là cùng đến luôn đi nhé." Buổi tối chủ nhật.

Tịch Nhan cũng đã xuống phòng khách rất sớm ngồi yên vị trên ghế sa lon, dáng vẻ như không hề quan tâm tới những gì xung quanh.

Chỉ là khi Bảo Nhi đi lướt qua hắn liền cảm thấy mình bị một luồng ánh mắt rất ai oán nhìn chằm chằm.

Bảo Nhi cũng không dám nhìn thẳng vào mắt Tịch Nhan, cái mặt lạnh tanh của tên kia gần đây không chỉ có hay mỉm cười, mà còn phối hợp với một đôi mắt ướt long lanh, nhìn vào khiến người ta không khỏi có cảm giác thương xót cùng đau lòng thật sự không thể nào cưỡng lại được mà.

Bảo Nhi thật sự không hề có ý muốn mang Tịch Nhan về ngôi nhà này, nhưng tên Tịch Nhan kia cũng rất kích động, cảm thấy người nhà Bảo Nhi cũng đã có lời mời, hắn không thể không đi.

Mà hiện tại ở Đào gia, Đào Khánh Hoa là uốn cong khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày nở nụ cười hết sức nịnh hót, hướng về phía tên Lý Cương bụng bự mãnh liệt tuôn ra những lời khen ngợi không ngừng. Lý Thái Thái cùng Tô Cầm ngồi nói chuyện cũng rất hòa hợp, hai người có vẻ cực kỳ cao hứng, mà con trai bảo bối nhà họ Lý, một cái đầu vàng khè, nhấp nhổm như ngồi phải đống lửa mắt luôn nhìn vào đồng hồ, tại sao tới bây giờ mà Bảo Nhi vẫn chưa tới.

Đào Thi Thi cười cười ra dáng một thục nữ, cô ta cố tỏ vẻ ngây thơ đi tới chào hỏi khách, thầm nghĩ đến một màn sắp tới tâm tình cũng rất kích động.

Tên tóc vàng Lý Gia Bảo đối với hành động giả mù sa mưa của Đào Thi Thi cũng không hề có hứng thú gì, danh môn thục nữ hắn ta cũng đã thấy nhiều rồi, ngược lại một con mèo hoang như Đào Bảo Nhi mới chân chính khiến cho hắn cảm thấy kinh hãi, cả ngày trong lòng cứ nghĩ đến lại cảm thấy ngứa ngáy không ngừng.

Bức tranh tường hoa lệ Cẩm Tú Sơn Hà của Đào gia một mặt có thêu hình chiếc