g
không ngờ lại bị anh từ chối khéo.
“Tôi không có quyền quyết định cho cô xin nghỉ sớm hơn
thời hạn.”
Hàn Thụy nhìn cô áy náy: “Cô cũng biết đấy, có rất
nhiều việc và thủ tục phải được thực hiện theo trình tự, chưa đến thời hạn thì
không được để người khác xin nghỉ.” - Hàn Thụy xoa xoa tay tỏ vẻ khó xử - “Nếu
cô muốn xin nghỉ thì phải có ý kiến đồng ý của hai lãnh đạo cấp trên, nếu
không, tôi không thể làm gì được.”
Tô Dao trong lòng khẽ chấn động.
Cố Nguyên không đưa Tô Dao tới công ty. Anh đến phòng
triển lãm làm một số việc. Ở đây là cơ quan, dù Tô Dao và Hứa Đông Dương gặp
nhau thì cũng không thể xảy ra điều gì. Tuy nhiên, ngoài sự dự liệu của hai
người, Hứa Đông Dương ra mặt làm khó>
Tô Dao rời khỏi phòng làm việc của Hàn Thụy, đứng thẫn
thờ ở cửa ra vào. Cơ quan giữ lại hồ sơ và hộ khẩu của cô nên cô không thể làm
gì. Thật không ngờ Hứa Đông Dương lại ra tay như vậy.
Không đúng, lẽ ra cô không nên ngạc nhiên vì những
hành động này, đây chính là cách làm việc của Hứa Đông Dương.
Có rất nhiều người trong văn phòng biết việc Tô Dao
xin nghỉ làm là do cô không muốn ở trong tình huống khó xử, còn những người
không biết rõ sự tình thì cho rằng Tô Dao vì đắc tội với tổng giám đốc nên mới
rơi vào tình cảnh như vậy. Tuy cảm thấy Tô Dao đáng thương nhưng quy tắc sinh
tồn trong công ty lại khiến họ lựa chọn những việc làm bảo vệ lợi ích bản thân,
không có một ai đi ra an ủi cô.
Tô Dao trong lòng hiểu rõ cách nghĩ của mọi người nên
cũng không cất tiếng chào ai, sải bước ra ngoài. Vừa ra khỏi văn phòng thì Hứa
Đông Dương nghe tin cô tới cơ quan bèn đi xuống chặn ở cửa thang máy.
Mọi người đều nhìn thấy lãnh đạo và Tô Dao gặp nhau,
tất cả đều cụp mắt xuống nhưng tai thì nghe ngóng. Hứa Đông Dương quét mắt nhìn
mọi người đằng sau lưng Tô Dao, thấy mọi người đều đang chăm chỉ làm việc mới
lạnh lùng nói: “Cô tới văn phòng làm việc của tôi.”
Nói dứt câu, anh đi vào thang máy, quay lại nhìn Tô
Dao. Tô Dao ngần ngừ chốc lát rồi đi theo.
Hai người im lặng không nói lời nào. Tới tầng mười
tám, đang đi qua hành lang thì thư ký Trương vô tình gặp cũng không dám lên
tiếng chào hai người, quay người tránh vào trong phòng mình.
Tô Dao giãy giụa nhưng anh ôm siết cô lại. Tô Dao
ngẩng đầu, người đàn ông đứng trước mặt cô với cặp mắt đỏ tỏ ra vô cùng lạnh
lùng, ôm chặt lấy cô khiến cô dường như không thể thở được.
Anh đẩy cô vào sát tường. Nụ hôn của anh thật thô bạo,
làm đau cô. Tô Dao lấy hết sức đẩy Hứa Đông Dương ra. Thế nhưng, anh đã nắm
chặt hai tay cô, cười một tiếng lạnh lùng: “Anh vẫn nghĩ rằng em sẽ vĩnh viễn
không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa! Sao nào, có phải là không quay lại
không?”
“Anh thật quá đáng!”
Bởi vì nín thở, lại thêm sự kích động vì nụ hôn vừa
rồi của Hứa Đông Dương, hai má Tô Dao đỏ bừng lên: “Buông tôi ra!”
Hứa Đông Dương buông Tô Dao ra, nhìn mặt cô nhạt nhòa
nước mắt, lòng như bị cắt từng khúc ruột, đau đớn nhưng lại trào dâng sự khoái
cảm sau khi đã làm tổn thương cô: “Tôi sẽ không cho anh ta toại nguyện. Muốn
cướp em từ tay tôi à, nằm mơ!”
“Chúng ta cùng chờ xem, Tô Dao!” - Hứa Đông Dương lạnh
lùng nhìn cô - “Không phải việc nào cũng toại nguyện theo ý cô đâu.”
Tô Dao tức giận bước ra khỏi phòng làm việc của Hứa
Đông Dương. Anh không ngăn cô lại, chỉ lạnh lùng
Mặt Tô Dao vì quá kích động nên vẫn đỏ bừng, còn lại
dấu vết của những giọt nước mắt. Cô không muốn ai nhìn thấy bộ dạng của mình
như vậy nên không đi thang máy mà chạy xuống bằng thang bộ.
Ra khỏi công ty dường như cô vẫn chưa bình tâm trở
lại. Tô Dao chạy suốt chặng đường, cũng không biết là mình muốn đi đâu. Đột
nhiên cô đâm sầm vào vòng tay một người, người đó đưa tay ra giữ chặt cô lại:
“Sao vậy Dao Dao?”
Tô Dao ngẩng đầu nhìn lên. Cố Nguyên sau khi làm xong
việc thì đến đây đợi cô. Cố Nguyên nhìn cô một lượt, sắc mặt chợt đanh lại:
“Xảy ra chuyện gì rồi?”
Tô Dao lắc lắc đầu, sau khi rời xa Hứa Đông Dương cô
mới dần dần bình tĩnh lại: “Công ty gây khó khăn, em sợ là nhất thời khó có thể
rời đi được.”
Tô Dao nói rất ẩn ý, nhưng Cố Nguyên vẫn nghe ra được
ý cô. Không ngờ đối phương lại làm như vậy, có thể nói, ở một góc độ nào đó có
thể nói đây là quyết tâm phải có được Tô Dao của hắn hay không?
Cố Nguyên ngẩng đầu nhìn chiếc cổng sau lưng cô, khẽ
nhíu mày, dìu cô lên xe: “Đi thôi, có gì thì về chúng ta nói.”
Hai người vừa về tới nhà thì điện thoại từ Bình Thành
gọi tới.
Bởi vì Cố Nguyên trước khi đi có nói với gia đình là
anh và Tô Dao quay lại Nam Thành, cố gắng thu xếp các thủ tục xong trước tết
nên ở nhà trông ngóng kết quả, gọi điện tới hỏi thăm tình hình ra sao
Cố Nguyên không tiện nói gì, đành nói là cơ quan làm
thủ tục bây giờ đều đã nghỉ, trước tết sợ rằng không thể làm xong thủ tục, đành
phải đợi năm sau rồi tính tiếp.
Mẹ Cố Nguyên nghe nói không thể làm được thủ tục lúc
này bèn giục hai người quay về nhà sớm. Cố Nguyên vâng dạ vài câu rồi cúp điện
thoại.
Anh cảm thấy rất buồn bực.
Bây giờ có thể kéo dài một thời gian, nhưng anh và Tô
