ua Hứa Đông Dương tới đón Tô Thư đi chơi một
ngày.”
Cô chủ động giải thích: “Chỉ là em cảm thấy Tô Thư từ
trước tới nay chưa hề tiếp xúc với cha đẻ của nó thì thật không công bằng nên
mới đồng ý. Xin lỗi Cố Nguyên, em xin lỗi.”
Anh thở dài không nói gì: “… Ừm.”
“Em cũng không muốn anh trở về Bình Thành, em không có
ý đó.” – Tô Dao dụi đầu sâu vào ngực anh – “Chỉ là em sợ anh chạy tới đây như
vậy thì mọi người trong nhà sẽ không tha thứ cho anh, còn sợ anh khó xử trong
tình thế kẹt giữa hai bên như vậy nên mới nói là anh nên về nhà…”
“… Ừm.”
“Anh… còn giận em không?”
Trong vòng tay anh, cô khẽ ngước lên nhìn. Anh không
nói gì, chỉ cúi đầu hôn nhẹ vào mắt cô.
Cơn giận dữ trong lòng anh đã tiêu tan một nửa từ khi
nhìn thấy Tô Dao đuổi theo anh, còn lại chỉ là sự lo lắng mà bản thân anh không
thể hiểu rõ. Nỗi lo trước đây anh đã thầm nghĩ tới nhưng chưa bao giờ là một
nỗi lo cụ thể nào cả.
Cố Nguyên ý thức được thứ anh muốn không hẳn đã là thứ
cô muốn. Bắt đầu kể từ khi anh dùng vẻ say rượu để ép cô đến với anh cho tới
tận bây giờ, Tô Dao luôn ở vào thế bị động, luôn làm theo những yêu cầu và
quyết định của anh.
Chỉ có một quyết định lớn duy nhất mà cô tự mình làm,
đó là không cần con của anh.
Điều này chứng tỏ, trong tiềm thức của mình, cô hoặc
là luôn lẩn tránh hoặc là luôn quay lưng lại với anh.
Như vậy điều đó có thể hiểu là bản thân cô cũng không
ý thức được, người mà cô nghiêng về trên thực tế là Hứa Đông Dương, vì vậy mà
khi đối diện với người đàn ông đó cô mới bất giác có thái độ do dự không quyết
định?
Cố Nguyên gạt bỏ suy nghĩ đó trong đầu, anh không muốn
nghĩ thêm gì nữa. Anh bây giờ đã bị tình cảnh hiện tại ép phải đi một con đường
vô cùng khó khăn, chỉ có thể tiến về phía trước, không thể quay đầu nhìn lại.
Cố Nguyên và Tô Dao trở về nhà, anh gọi điện về Bình
Thành nhưng không có ai nghe máy. Anh gọi lại rất nhiều lần nhưng máy vẫn luôn
ở trạng thái không có người nghe. Anh lại gọi vào điện thoại di động của ba,
ông vừa nhận cuộc gọi đã cúp luôn máy.
Cố Nguyên đặt điện thoại xuống, mệt mỏi chau mày.
Anh biết việc mình trở về Nam Thành như thêm dầu vào
lửa. Bây giờ anh muốn điện thoại về nhà để làm nguôi cơn giận của mọi người
nhưng xem ra tình cảnh này nghiêm trọng hơn rất nhiều so với dự liệu của anh,
xem ra mẹ anh đã không cho ba anh có bất kỳ liên lạc nào với anh, vì vậy mới
xảy ra cơ sự này.
“Sao vậy, vẫn không liên lạc được ư?”
Tô Dao bước lại, ngồi xuống bên Cố Nguyên. Anh đưa tay
ôm cô rồi rướn người qua hôn vào má cô: “Có lẽ mọi người đi ra ngoài, không có
ai ở nhà.”
Anh không muốn cho Tô Dao biết tình hình thực, đối với
tình cảnh này, anh thà một mình gánh chịu, vì vậy anh viện một cái cớ để nói
dối cô.
Cố Nguyên nắm chặt tay Tô Dao, nhìn ra bên ngoài phòng
sách: “Bố mẹ đang làm gì vậy?”
“Đang cùng Tô Thư xem tivi.”
“Bố mẹ ở bên này, em hãy ở chơi với bố mẹ” – Cố Nguyên
vỗ nhẹ vào tay Tô Dao – “Thời gian này em nói chuyện nhiều hơn với bố mẹ, đừng
để bố mẹ tức giận vì việc của chúng ta. Sau khi anh về đây, có lẽ bố mẹ vì anh
nên không nói ra nhưng trong lòng chắc là có nhiều điều muốn nói.”
“Vâng” – Tô Dao đáp lại – “Lần này anh và mẹ em về
Bình Thành… có phải là rất khó không?”
Cố Nguyên khẽ thở dài, không trả lời câu hỏi của Tô
Dao, anh siết chặt cô hơn, sự chua chát càng trào dâng trong lòng: “Dao Dao, dù
xảy ra việc gì, chỉ cần em kiên định ở bên anh, anh sẽ luôn vững tin để đón
nhận.”
Tô Dao lặng lẽ nhìn anh hồi lâu, cô tựa người vào lòng
anh.
Có lẽ sự lo lắng của anh không hoàn toàn là vô lý,
tiếng gõ cửa vội vã vọng lại. Tô Dao rời khỏi vòng tay Cố Nguyên, hai người
nhìn nhau, không biết ai lại đập cửa mạnh một cách bất lịch sự như vậy, nhưng
cả hai đều nhìn thấy trong mắt nhau sự bất an lo ngại.
“Đến đây, đến đây.” Mẹ Tô Dao vội vã đứng dậy mở cửa.
Cửa vừa hé mở thì cả cánh cửa đã bị xô mạnh, mẹ Tô Dao không khỏi phải lùi lại
mấy bước, suýt ngã xuống, may mà Cố Nguyên ở đằng sau kịp chạy tới đỡ.
“Được, được, quả nhiên là mày ở đây.” MCố Nguyên giận
dữ đứng ở cửa, giọng đay nghiến: “Cố Nguyên, rốt cuộc thì ai là mẹ đẻ của mày,
tao ở Bình Thành nói với mày như thế nào? Mày có phải là không cần tao là mẹ
nữa hay không, mày muốn đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với tao đúng không?”
Cố Nguyên không ngờ mẹ lại đuổi tới đây, anh bước lên
một bước: “Mẹ…”
Mẹ Cố Nguyên giơ tay tát mạnh một cái. Nhưng ba Cố
Nguyên ở đẳng sau nhanh tay đã tóm gọn tay bà lại: “Bà làm cái gì thế?”
“Cha con các người ức hiếp tôi.”
Mẹ Cố Nguyên giằng mạnh tay ba anh ra, khóc òa lên:
“Tôi không sao sống được, con trai bênh người ngoài, đến chồng cũng bênh người
ngoài.”
Mẹ Cố Nguyên ngẩng đầu nhìn mẹ Tô Dao đang được ba Tô
Dao dìu, bà đẩy Cố Nguyên bước vào trong nhà, chỉ thẳng mặt hai người mà chửi:
“Ông bà có tư cách gì mà ở đây, hả? Nhà này là nhà của họ Cố, con gái đài các
của các người kết hôn giả với con trai chúng tôi, lừa chúng tôi sáu năm, bây
giờ ly hôn rồi nên chẳng có chút quan hệ gì, bây giờ lại còn định lợi dụng à?”
Mẹ Tô