g cần con, không
đúng sao?”
Mẹ Cố Nguyên nổi trận lôi đình, quay sang trừng mắt
nhìn anh: “Đúng, tôi muốn chấm dứt tình mẹ con với anh, anh đi ra kia, đem theo
cả người đàn bà của anh đi ra ngoài cho tôi.”
Mẹ Cố Nguyên nói rồi đứng dậy, đẩy Cố Nguyên ra ngoài,
đi qua chỗ Tô Dao, bà đưa tay đẩy cô một cái. Không ngờ Tô Dao sợ quá, lùi lại
đằng sau, bước chân của cô bị hẵng lên ngã nhào xuống Sau lưng là chiếc bàn
thủy tinh. Tô Dao ngã vào chiếc bàn, trong phòng choang lên tiếng người ngã và
tiếng kính vỡ.
Mặt Cố Nguyên biến sắc, quay sang nhìn, Tô Dao ngã vào
đám kính vỡ rồi bị hôn mê, lộ ra ngoài làn da toàn vết thương, máu tươi từ từ
loang ra.
“Dao Dao”
Cố Nguyên thận trọng bế Tô Dao lên, kinh hãi lạc cả
giọng. Tiếng động lớn như vậy làm cho kinh động nhà bên cạnh, cũng làm kinh
động tới hàng xóm. Bố mẹ Tô Dao vừa vào cửa đã thấy cảnh tượng này cũng kinh
hãi, gần như ngất đi.
“Nhanh, gọi xe cứu thương.”
Ba Cố Nguyên đẩy đám người đang đứng ngoài cửa ra,
bước vào gọi xe cấp cứu rồi quay đầu nhìn mẹ Cố Nguyên đang hoảng sợ: “Bà làm
sao thế, con trai, con dâu dù ngày xưa có làm gì không đúng nhưng chúng nó
thương yêu nhau, muốn ở cùng nhau, tại sao bà không nhìn thấu? Bà rốt cuộc bận
tâm điều gì, có gì quan trọng hơn hạnh phúc cả đời của con trai bà? Vợ tôi sao
lại như vậy hả trời?”
Ba Cố Nguyên nổi giận lôi đình, từ trước đến nay ông
chưa bao giờ nổi giận như thế, ông cũng không bận tâm đến hàng xóm láng giềng
đang có mặt ở đây, nói những lời nặng nề với bà.
Vừa nói xong thì xe cứu thương đã tới, Cố Nguyên bế Tô
Dao lên xe, đi tới bệnh viện.
Tô Dao hôn mê cho tới buổi chiều thì tỉnh lại.
Cô bị thương cũng không nặng lắm, chỉ là khi ngã bị
đập đầu nên mới bị hôn mê. Còn những vết thương trên người tuy nhìn qua thì rất
đau nhưng chỉ bị cào xước, may mà không có miếng kính nào đâm vào người.
Khi Tô Dao tỉnh lại thì Cố Nguyên đang ngủ gục bên
cạnh cô. Cô đưa tay vuốt tóc anh, khẽ như vậy nhưng anh đã tỉnh dậy.
“Dao Dao, bây giờ em cảm thấy thế nào, có đỡ hơn chút
nào không?”
Cô mỉm cười: “Em không sao.
“Ai nói không sao?”
Mẹ Tô Dao đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cảnh này, bà đặt
bình nước trên tay lên chiếc tủ đầu giường: “Con ngã lần này suýt chút nữa là
hỏng đứa con trong bụng con có biết không?”
Cố Nguyên muốn ngăn mẹ Tô Dao nhưng tiếc là không kịp
nữa.
Tô Dao lắp bắp: “Mẹ, mẹ nói gì ạ?”
“Đứa con ngốc nghếch này, con có mang mà không biết?”
Mẹ Tô Dao ngồi xuống: “May là con may mắn, không làm
hỏng đứa bé, nếu không…”
“Mẹ”
Tô Dao ngăn không cho mẹ nói tiếp, mẹ Tô Dao cảm thấy
suýt chút nữa thì mình nói ra chuyện Tô Dao sẩy thai lần trước, bà vội bụm
miệng: “ Ai da, mẹ ra ngoài mua cho con chút gì ăn.”
Cố Nguyên nhìn bà đi ra khỏi phòng bệnh, trong lòng
biết rõ những lời mẹ Tô Dao không nói ra nhưng anh không muốn Tô Dao khó xử,
chỉ nắm tay cô giả như không hiểu: “Dao Dao, việc em có mang, ba mẹ anh cũng
mới biết. Mẹ rất hối hận, khi đó thực sự bà không cố ý.”
“Em biết.”
Tô Dao lên tiếng: “Thực ra khi đó mẹ không chạm vào em,
là em sợ quá lùi ra sau nên mới ngã”
Cố Nguyên cúi đầu hôn nhẹ vào tay cô.
Đứa con thứ hai ngày của anh lại tới một cách bất ngờ
trong hoàn cảnh không hề dự đoán trước.
Đứa con này là liều thuốc tốt nhất hòa giãi những mâu
thuẫn trong gia đình anh bây giờ. Anh đã từng cảm thấy đau đớn tột cùng khi mất
đi đứa con đầu tiên. Nhưng anh hứa với cô, Tô Thư là con của họ, cô cũng đã
từng không muốn có con với anh, cũng vì thế mà cô giấu anh, bỏ đứa con thứ
nhất. Bây giờ cô có để lại cốt nhục giữa anh và cô không
Cố Nguyên không muốn nghĩ tiếp nữa.
“ Nếu em cảm thấy khó xử, đứa con này nếu không muốn,
chúng ta không cần giữ…”
Tô Dao đưa tay bịt miệng Cố Nguyên lại: “Em xin lỗi Cố
Nguyên.”
Tô Dao nhớ tới những lời ba từng nói với cô, hai người
ở bên nhau, thành thật, tin tưởng, hiểu nhau, bao dung là những điều tối thiểu.
Nhưng con người luôn ích kỷ, vì thế mà thành thật luôn trở thành điều lý tưởng.
Họ đã trãi qua biết bao nhiêu chuyện như vậy là vì
trong cuộc sống hôn nhân của họ có rất nhiều hiểm họa tiềm ẩn. Vậy bây giờ là
lúc cô nên nói cho anh biết những sự việc đã diễn ra
“Xin lỗi anh… có một chuyện mà em chưa nói cho anh
biết…” – Tô Dao ngập ngừng – “Chúng ta đã từng có một đứa con, nhưng vì em bất
cẩn nên đã bị sẩy thai. Em sợ anh trách em nên em không dám nói anh biết.”
Sắc mặt Cố Nguyên dịu đi, anh nắm chặt tay cô đưa lên
miệng hôn: “Ừm”
“Trước đây em không có niềm tin với anh, em sợ em và
anh xây dựng gia đình sẽ làm tổn thương Tô Thư. Nhưng bây giờ em biết, anh thực
sự yêu em và Tô Thư.”
Tô Dao mỉm cười nhẹ nhàng: “Trong lúc khó khăn như vậy
em còn muốn bằng mọi cách giữ Tô Thư lại, đứa con này của anh và em sao em lại
không muốn?”
Gương mặt của Cố Nguyên sáng bừng lên theo những lời
của cô, nghe cô nói hết câu cuối cùng, anh đứng dậy ôm cô thật chặt: “Anh yêu
em, Dao Dao.”
“Ừm”. Tô Dao lùi lại phía sau, ôm lấy gương mặt anh
rồi nhẹ nói: “Em cũng yêu anh.”
Anh chầm chậm cúi đầu xuống, nhẹ nhàng