nh lại quá. Mỗi lần bị anh nhìn thì tim cô liền đập loạn cả lên, còn phải đi cùng một đoạn đường dài nữa sao? Sớm muộn gì cũng sẽ cảm nhận ra điều gì đó bất thường ở cô.
Sắc trời dần tối, những chiếc đèn neon liên tiếp được thắp sáng. Cô nhìn thấy một chiếc xe SUV nhập khẩu màu đen bóng loáng tuyệt đẹp từ từ dừng lại trước mặt. Lái xe nhanh nhẹn xuống xe đem hành lý của cô bỏ vào trong cốp sau rồi lịch sự giúp bọn họ mở cửa xe ra.
Ung Tuấn Triển bước lên xe trước, sau đó là cô.
Vừa mới ngồi vào xe thì cô ngạc nhiên vô cùng.
Trong xe còn có người, hơn nữa ghế ngồi không hề giống với những chiếc xe hơi khác. Tuy nói là không giống nhưng cô đã từng thấy qua chúng trong những bộ phim trên ti vi.
Xe của những người giàu có thường được trang trí như thế này, có thể ngồi đối diện với nhau, thậm chí còn bắt chéo chân được. Vì không giang xe rất rộng rãi, ở giữa có một chiếc bàn dài, trên bàn có laptop và một vài tập giấy tờ.
Cô ngồi cùng bên với Ung Tuấn Triển, đối diện là người đàn ông lạ mặt kia.
– Để tôi giới thiệu. – Ung Tuấn Triển cười nói. – Vạn tiểu thư, vị này là Thành Hạo, phó tổng giám đốc của Tập đoàn chúng ta.
Vạn Tử Tẩm hơi gật đầu với Thành Hạo, trong mắt đối phương không hề che dấu sự tò mò và hứng thú về cô:
– Vậy người đẹp đây là…
– Vạn tiểu thư là người giúp việc mới của tôi và Trọng Hàm. Tối qua cô Lâm bị thương nặng trong một vụ tai nạn, tới bây giờ vẫn hôn mê bất tỉnh.
Ánh mắt của Thành Hạo cứ như bị bắt dính vào người cô:
– Thì ra là như vậy…
Cô vội vàng cụp mí mắt, nhìn xuống né tránh.
Đã biết cô chỉ là một người giúp việc nho nhỏ mà anh ta vẫn nhìn cô không chuyển mắt; cô bị nhìn tới mức khó chịu. Trực giác báo cho cô biết vị phó tổng giám đốc có vẻ là một người lãng mạn, phong lưu còn cô thì không thể nào chấp nhận kiều người này.
– Vạn tiểu thư, cô xem cái này đi.
Ung Tuấn Triển đột nhiên đưa di động của mình cho cô, cô ngây người một lát rồi mới đưa tay nhận lấy.
Anh giải thích đơn giản:
– Trong đó có những đoạn video ghi lại toàn cảnh gia đình tôi, cô có thể làm quen trước.
– Vâng!
Thường thì di động có khá nhiều bí mật, nhất là với một nhân vật quan trọng như anh nhưng sao anh lại yên tâm giao nó cho cô nhỉ?
Tuy nhiên cũng may mắn là nhờ có chiếc điện thoại của anh giúp giải vây, cuối cùng thì cô đã không cần phải đối mặt với ánh nhìn háo hức của vị phó chủ tịch kia.
Cô tập trung xem đoạn video, bên tai là tiếng nói chuyện công việc của hai người họ. Là Ung Tuấn Triển nói.
-Mọi người thường có tính có mới nới cũ, nhất là những người có điều kiện chi tiêu. Họ sẵn sàng vứt bỏ những đồ nội thất, gia dụng trong nhà vì chúng đã trở nên lỗi thời. Chính lối tư tưởng này sẽ khiến họ không thể không thay đổi đồ nội thất và những mặt hàng mới vào mỗi mùa của chúng ta sẽ luôn có khách hàng chờ đặt mua.
– Vì vậy tới lúc đó sẽ có rất nhiều đồ nội thất được thu về cần tái chế. – Thành Hạo lên tiếng.
Ung Tuấn Triển gật đầu:
– Tôi đã xem qua một khu đất rộng hàng ngàn mét vuông có thể dùng để xây dựng thành một nhà kho chứa đồ cũ. Chúng ta sẽ phục vụ những người khách hiện có, thu về những gia cụ mà chúng ta sản xuất và việc này sẽ được làm miễn phí. Ai cũng thích được phục vụ miễn phí, đây chính là điểm mấu chốt để gây dựng nền móng cho hình ảnh của công ty.
– Anh cho rằng tất cả mọi người đồng ý chuyện chạy một quãng đường xa xôi chỉ để mua đồ nội thất cũ trong kho hàng của anh sao? – Thành Hạo hoài nghi.
– Không! – anh tự tin nói. – Tôi không bán trực tiếp tại cửa hàng mà sẽ thuê một nhóm người thành lập một địa chỉ mua bán trực tuyến. Với sức mạnh lan truyền kinh khủng của internet thì chúng ta không thể bỏ qua một cơ hội làm ăn đầy tiềm năng này.
Thành Hạo nhíu mày hỏi:
– Anh định cạnh tranh với tập đoàn đồ nội thất Bắc Âu hả?
Ung Tuấn Triển cười nhẹ:
– Tôi công nhận họ chính là đối thủ đáng gờm nhưng họ chỉ tập trung vào đồ nội thất. Còn đối với tập đoàn của chúng ta thì đó chỉ là một bộ phận mà thôi.
Thành Hạo trầm ngâm một lát rồi nói:
– Bọn họ dùng hình thức để khách hàng chủ động lắp ráp sản phẩm cho mình, anh…
– Có bao nhiêu người thực sự tận hưởng niềm vui của việc ấy chứ? – Ung Tuấn Triển nở một nụ cười. – Họ không cần tự mình lắp ráp mà vẫn có được những sản phẩm hoàn hảo với đầy đủ những tính năng đặc trưng của công ty ta. Mỗi khi giới thiệu mẫu những căn hộ chúng ta sẽ đề nghị khách hàng đặt hàng những sản phẩm nội thất của chính công ty mình sản xuất để đảm bảo hơn.
Thành Hạo tiếp lời:
– Bằng cách này dù người tới xem phòng có mua hay không mua đều trở thành những khách hàng tiềm năng của chúng ta. Đúng là cao minh!
– Thế nên chúng ta cần phải thay máu mới. – anh lại mỉm cười. – Không cần phải lo chuyện thiếu người thiết kế có kinh nghiệm, chúng ta có thể tới những trường đại học kiến trúc tìm nhân tài. Trong nước hay ngoài nước cũng không thành vấn đề, lúc này chúng ta cần một số lượng lớn những kiến trúc sư, cần phải phát triển ít nhất hai mươi thương hiệu, mỗi cấp độ phải phân rõ tầng lớp khách hàng và giá cả hợp lý.
– Có cần phải rắc rối như t