đó, không được quên. Mùa đông một nhà ba người chúng ta lại tới đây chơi!
“Một nhà ba người”… lời nói thuận miệng của cô lại khiến cho tim anh rung động không thôi. Anh hưng phấn ôm chặt lấy cô, hôn xuống mái tóc cô:
– Cám ơn em, cho dù là mẹ đẻ của Trọng Hàm cũng không có khả năng làm tốt được như em.
Tim của cô chợt ngưng trệ.
Nếu anh đã chủ động nhắc tới mẹ đẻ của Trọng Hàm.. có lẽ cô có thể thử một chút, thử xem anh có cái nhìn như thế nào về mẹ đẻ của Trọng Hàm.
– Mẹ của Trọng Hàm đang ở đâu? Vì sao Trọng Hàm nói chưa từng nhìn thấy mẹ?
Biểu tình của Ung Tuấn Triển chợt trầm xuống:
– Anh không biết mẹ của Trọng Hàm là ai. Chắc là em cảm thấy chuyện này thật vớ vẩn, vô lý nhưng thực sự là bọn anh không biết mẹ của Trọng Hàm là ai.
Vẻ mặt của anh khiến cho lòng cô chìm xuống; đó không phải là biểu tình có thiện cảm với người đã sinh ra con trai anh, tuyệt đối không phải.
Không, anh không vớ vẩn, vô lý chút nào, người vô lý chính là cô mới đúng! Có một người phụ nữ ngu ngốc nào lại vì tình một đêm mà kiên quyết muốn sinh ra một đứa nhỏ chứ?
Là cô, cô chính là người phụ nữ ngu ngốc đó. Cô đã khóc lóc cầu xin dì để cho mình được sinh đứa nhỏ, nói gì cũng nhất quyết không chịu bỏ cái thai. Nếu có ép thì cô sẽ dùng cách tuyệt thực hoặc là lấy cái chết ra để uy hiếp lại.
Cuối cùng, dì cũng đầu hàng trước sự bướng bỉnh, cố chấp của cô. Dì đã tới nói với cha cô là để cho cô nghỉ học một năm ở lại trên núi và dì hứa sẽ khuyên giải, thay đổi cách suy nghĩ của cô, giúp cô chấp nhận sống chung hòa thuận với mẹ kế.
Khi đó cha cô đang hao tâm tổn trí với người vợ nhỏ, còn ước không được tiễn cô tới chỗ nào đấy cho rảnh nợ để mẹ kế được an tâm dưỡng thai.
Đúng lúc đó đề xuất của dì như một pha cứu cánh, ông vui mừng còn chưa kịp, không chút do dự liền đồng ý, thậm chí thoải mái đưa cho dì số tiền phí sinh hoạt trong vòng một năm của cô.
Cũng vì thế mà dưới sự che dấu của dì, cô đã bí mật sinh hạ đứa nhỏ, thần không biết quỷ không hay …
– Khi đó anh đang du học ở California. – Ung Tuấn Triển nhăn mày, kể. – Anh chưa tốt nghiệp đại học, và có một người bạn gái quen nhau được gần một năm. Gia đình cô ấy cũng rất thích anh, bọn anh từng lên kế hoạch sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn ngay. Tuy nhà ở tận Hồng Kông nhưng cô ấy lại đồng ý theo anh về Đài Loan.
– Rồi một hôm, người nhà nói cho anh biết, có một đứa nhỏ được đưa tới tận cửa, trong phong thư để lại có ghi ngày sinh của đứa nhỏ và còn khẳng định đứa nhỏ là của anh. Bọn họ muốn anh lập tức trở về để xét nghiệm quan hệ cha con.
Nghe tới đó, tim Vạn Tử Tẩm đập nhanh hơn. Điều này hoàn toàn khớp với những gì mà dì kể lại cho cô nghe.
Dì đã lần theo số chứng minh nhân dân tìm ra nhà anh, sau đó lén lút để đứa bé ở trước cửa lớn nhà họ Ung, nhấn chuông cửa và bỏ chạy. Dì còn ngồi trong xe, xa xa trông thấy có người đi ra ôm đứa nhỏ vào rồi mới chịu rời đi.
– Anh trở về rồi tới bệnh viện xét nghiệm DNA, kết quả cho ra độ tương khớp tới 99%, điều đó chứng minh đứa nhỏ chính là con của anh.
Cô trở nên căng thẳng, cố nén lại nhịp tim bất thường của mình:
– Chắc là anh rất sợ…
– Không chỉ như vậy thôi. – một tia cảm xúc mơ hồ lóe lên trên gương mặt anh, duy trì vài giây. – Sự xuất hiện của đứa nhỏ đã khiến cho cuộc sống của anh vốn yên tĩnh bị đảo lộn, nó đã khiến kế hoạch của cuộc đời anh vỡ nát, thảm hại. Bạn gái vì không thể chấp nhận chuyện anh tự nhiên có một đứa con không rõ lai lịch nên đòi chia tay; cô ấy quá tức giận mà ngay sau đó liền kết hôn với một người đàn ông khác đã yêu mến cô từ lâu.
Vạn Tử Tẩm nghe mà ứa mồ hôi lạnh:
– Anh không… không thử nói chuyện với cô ấy sao…
Trời ơi, cô không biết lúc đó anh lại có bạn gái; đêm ấy rõ ràng là anh đã nói là không có mà. Hay là, sau đó anh mới hẹn hò? Là sau khi cô hoài thai đứa nhỏ của anh ư? Biết là anh không có lỗi, chỉ là mọi thứ thay đổi nằm ngoài tầm kiểm soát nhưng cô vẫn không tránh khỏi nếm thử mùi vị chua xót. Lúc cô mang thai vất vả thì anh lại ở bên người khác nói chuyện yêu đương.
– Ngay cả anh cũng không biết ai mà người sinh ra đứa nhỏ thì sao ngồi nói chuyện với cô ấy được? – trên gương mặt Ung Tuấn Triển phủ kín một bóng tối. – Sau khi có giấy xác nhận quan hệ cha con thì cô ấy đã giận điên lên rồi lớn tiếng trách mắng anh. Cô ấy là một người coi trọng chuyện tình cảm, thủy chung, và nói rằng không có cách nào ở bên cạnh anh nữa. Và cô ấy cho rằng, nếu sau khi hai đứa kết hôn mà có tiếp đứa thứ hai, thứ ba, thứ tư… những đứa con ngoài giá thú xuất hiện nhiều không thể đếm nổi thì phải làm sao?
Vạn Tử Tẩm mở tròn mắt nhìn anh, hô hấp ngưng lại.
Sao cô lại không nghĩ tới điều này? Khi bạn gái trách mắng anh, nhất định là anh hận người phụ nữ đã vụng trộm sinh hạ đứa nhỏ, người vô tình phá hoại cuộc sống của anh tới chết, mà người phụ nữ đó chính là cô!
– Anh… anh không thể tha thứ cho mẹ của Trọng Hàm sao? – cô hơi hơi nhíu mày, nhìn anh. – Có lẽ lúc đó cô ấy còn quá trẻ, có khi chỉ là một con bé mới lớn, ngây thơ không hiểu chuyện. Biết đâu cô ấy không đủ trưởng thành để suy nghĩ