ng cầm của tôi xuất hiện khắp nơi nơi,
không chỉ có thể download bất kỳ đâu, hơn nữa mỗi nguồn link đều thông
không có gì trở ngại.
Không cần tôi phải ra diễn, nghĩ cũng biết CD của anh ta có thể bán được bao nhiêu tiền.
Điều tôi không đoán ra chính là anh ta không chỉ không sợ gánh thua
lỗ, mà còn không sợ lãng phí thời gian, cho dù tôi ở trong phòng ghi âm
bao lâu, anh ta cũng nhất định ngồi nghe từ đầu đến cuối, ngay cả cơm
cũng cùng ăn cơm văn phòng với chúng tôi.
Trên người anh ta không có sự ngạo mạn của công tử thế gia, đối xử
với từng nhân viên đều là cái loại hòa nhã không thân không sơ. Đôi khi, trong khoảng thời gian nghỉ giữa lúc ghi âm, anh ta còn có thể chủ động nói chuyện về âm nhạc cùng tôi.
Trải qua hơn một tháng quen biết cùng nhau, chúng tôi đã không hề xa lạ, trọng tâm câu chuyện càng lúc càng sâu sắc.
Anh ta nói cho tôi biết mẹ anh ta trước kia cũng có chút tiếng tăm
trong giới âm nhạc, đáng tiếc là sau khi cưới cha anh, không ra biểu
diễn nữa.
Từ bé anh ta đã rất thích dương cầm, chỉ có điều anh ta có “số mệnh không tốt”, đã định không thể trở thành một nhà nghệ thuật.
Anh ta cũng từng hỏi tôi vì sao lại yêu thích dương cầm đến vậy, tôi chỉ cười mà không đáp, anh ta cũng không hỏi đến cùng.
Ghi âm cuối cùng cũng đến giai đoạn kết thúc, tôi về trường tiếp tục lên lớp.
Có ngày tôi lên mạng trong phòng ngủ, vừa mới mở một trang web liền thấy một bức ảnh.
Đó là bức ảnh chụp bóng lưng tôi ngồi cạnh biển.
Tôi đi chân trần, ngồi trước chiếc dương cầm màu trắng, chiếc váy dài bị sóng biểm bao trùm, tóc đen như mực và voan trắng mỏng tung bay theo gió biển…
Phía dưới tấm ảnh có hơn mười trang bình luận.
Tất cả mọi người đều tò mò, cô gái này cuối cùng trông như thế nào, là người xấu xí không thể gặp, hay là đẹp như tiên nữ?
Cũng có người nói, trông bộ dáng như thế nào không quan trọng, quan trọng là âm nhạc nghe thật thoải mái.
Lòng hiếu kỳ chính là nhược điểm lớn nhất của con người, càng là thứ gì đó thần bí, lại càng hấp dẫn người chú ý.
Dưới thời đại Internet thế này, không có gì có thể hiệu quả hơn việc làm người ta tranh luận sôi nổi.
Xem xong tất cả bình luận online, tôi không nhịn được gọi điện cho anh ta.
“Mạnh tiên sinh, công ty của anh có thể phá sản không?”
“Sắp rồi!” Giọng nói trong điện thoại của anh ta hơi mang ý cười:
“Thế nên tôi có thể lấy danh nghĩa cá nhân, mời cô đến tiệc sinh nhật
tôi, tặng tôi một bản nhạc vui vẻ một chút, để đền bù thiệt hại kinh tế
to lớn này không.”
“Tôi nói rồi, ai trả tôi tiền, tôi cũng sẵn lòng đánh đàn cho người ấy.”
“Không thành vấn đề! Cô ra giá đi.”
“Nể tình anh là ông chủ của tôi, miễn phí cho anh một lần. Ở khách
sạn nào? Vào lúc nào?” Tôi dùng bả vai kẹp điện thoại, lấy bút từ trong
túi ra.
“Khách sạn Triển Hạo, mùng chín tháng sau.”
Túi và bút trong tay tôi cùng rơi xuống….
Hàn Trạc Thần suy cho cùng có bao nhiêu tiền, làm ăn gì tôi cũng chưa từng hỏi, nhưng tôi biết khách sạn Triển Hạo là của anh, bởi vì phòng
làm việc của anh ngay ở tầng trên cùng.
Trong giây lát, trong đầu tôi xẹt qua một suy nghĩ, trở về đi, đường
đường chính chính đứng trước mặt anh, xem anh nói gì với mình, làm gì
với mình….
Cũng chỉ là một suy nghĩ mà thôi.
Tôi cúi đầu nhặt chiếc túi trên mặt đất lên, nói với Mạnh Huân trong điện thoại: “Tôi ở trường vẫn còn có lớp, không đi được.”
Anh ta cũng không kiên trì thêm, hỏi tôi: “Cô đang ở chỗ nào? Tôi đưa cô xem một bản nhạc, nhất định cô sẽ thích.”
Tôi nghĩ một chút rồi nói: “Blue Star, một quán cà phê gần trường học của tôi.”
“Cô chờ tôi, mười phút nữa tôi sẽ tới nơi.”
***
Tôi đi vào quán cà phê, ngồi bên cửa sổ, còn chưa mở miệng, cô nhân viên phục vụ đã cười, nói với tôi: “Một tách Lam Sơn?”
“Cám ơn!”
“Cô thật đã lâu không tới.”
“Gần đây bận quá.”
…
Cà phê được bưng lên rất chóng, hương thơm đậm đặc vô cùng quen thuộc lan tỏa khắp không gian.
Trước kia không rõ vì sao trong nhiều loại cà phê như vậy, anh chỉ
thích cà phê Lam Sơn, Lam Sơn có điểm khác biệt lớn nhất với những loại
cà phê khác chính là: nó ngoại trừ có vị ngọt cùng đắng, còn có cả vị
chua.
Càng lại vị, vị chua vị đắng càng nồng…
Xuyên qua tấm cửa kính, tôi thấy bóng mình phản chiếu, giống tôi hai
năm về trước, nhìn khách sạn Triểu Hạo lộng lẫy, ngây ngốc mà quyến
luyến một đoạn tình yêu sớm nên kết thúc.
Tôi hai năm trước vẫn còn trẻ người non dạ, tưởng rằng tình yêu nếu
không có kết cục mỹ mãn như trong truyện cổ tích, thì nhất định sẽ bi
tráng “hóa điệp” sống chết không rời.
[Ai muốn biết bi tráng giống hóa điệp thế nào thì xem lại lời bài hát tại ĐÂY'>
Thế nên, biết rằng tình yêu của tôi đối với anh đã sai lầm như từ điểm xuất phát…
Nhưng vẫn nhẫn nại, quấn quýt cùng mâu thuẫn, nói cho cùng thì vẫn là sai.
Đối với sự buông tay của anh, sự kiên quyết của anh, trái tim tôi
trước sau vẫn còn tiếc nuối, cuối cùng vẫn cảm thấy nếu anh có thể cho
tôi thêm một cơ hội nữa, chúng tôi có thể sẽ có một kết cục mỹ mãn.
Sau hai năm, chứng kiến những lần tan tan hợp hợp của bạn học và bạn bè bê