ông ta
đang cười, có lẽ là do ánh sáng, tôi thấy đáy mắt ông ta toát lên một
loại dịu dàng rất đặc biệt.
Ông ta nói: “Thay đổi môi trường chắc ngủ không quen, tạm thích ứng một chút sẽ tốt hơn.”
Ông ta đi rồi, tôi vẫn ngồi trên giường, hai mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa, nhưng ông ta không bước vào thêm lần nữa.
Cũng không biết đợi được bao lâu, tôi mơ màng đi vào giấc ngủ.
Trong lúc ngủ mơ, tôi gặp lại cha, tôi kéo tay áo ông: “Cha, đừng rời khỏi con.”
Cha ôm lấy tôi, tôi có thể nghe thấy rõ tiếng tim ông đập vững vàng.
“Con nhớ cha, nhớ mẹ!” Giấc mơ này chân thực hơn bất cứ giấc mơ nào
khác, hai tay tôi ôm chặt lấy ông, nằm dựa vào vai ông khóc lóc. “Con
biết, lúc trời sáng cha sẽ đi mất… Con sợ… Con rất sợ…”
“Thế giới này không có chuyện gì đáng sợ hết, là do con không dám đối diện với nó thôi.”
Ông nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, một lần lại thêm một lần, cho đến lúc tôi không còn sợ nữa.
Đúng vậy, tôi không được phép sợ hãi.
Ý trời xắp xếp cho tôi ở bên người kẻ thù, không phải để tôi sợ ông ta, mà để tôi đòi ông ta trả nợ…
…
Khi tôi lên 10, tôi ngây thơ cho rằng: tôi có thể thừa dịp Hàn Trạc
Thần không chú ý mà dùng dao lén đâm ông ta từ sau. Giống như những màn
trình diễn trên TV, máu sẽ nhuộm đỏ áo trắng, sau đó ông ta quay người
chỉ vào tôi, trợn mắt khó tin, ngã xuống trước mặt tôi, chết mà không
nhắm mắt.
Một ngày trời nắng, tôi thừa lúc thím Vương không để ý, lẻn vào phòng bếp tìm con dao, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào.
Tôi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy một gã đàn ông đầu trọc nghênh ngang đi vào, phía sau có
khoảng hai mươi, ba mươi người đàn ông vừa cao vừa to đi theo, họ nhao
nhao giẫm đạp lên mặt cỏ tiến vào sân trong.
Hàn Trạc Thần ngồi cạnh một chiếc bàn tròn bên bể bơi, không hề nhúc nhích, uống rượu vang đỏ.
Gã đàn ông đầu trọc ngối xuống đối diện Hàn Trạc Thần.
“Thần ca, lâu rồi không gặp!”
“Nếu cậu không ngại thì có thể gọi tôi là Hàn tiên sinh.” Hàn Trạc
Thần cười thản nhiên: “Cậu cũng biết từ nhiều năm trước tôi đã không còn lăn lộn trên con đường đấy rồi, không có thói quen nghe người khác gọi
như vậy.”
“Mày bớt ra vẻ ta đây với tao đi.” Con mắt vốn đã rất to của gã đàn
ông đầu trọc nay lại trừng đến độ sắp rơi ra ngoài. “A Báo là anh em của tao, tốt nhất là mày nên giao ra đây đi.”
“Dạo này trí nhớ của tôi không tốt lắm, không nhớ ra ai là A Báo.”
Gã đàn ông đầu trọc nhấc bình rượu trong tầm tay hắn lên, đập vào bàn vỡ toang, dùng miếng vỡ sắc nhọn đặt sát vào cổ họng Hàn Trạc Thần:
“Bớt làm bộ làm tịch đi, mày cho rằng vẫn còn như 6 năm trước ư? Tao nể
mặt mày gọi mày một tiếng Thần ca, đừng cho rằng tao sợ mày.”
Hàn Trạc Thần liếc nhìn chiếc bình rượu, không để ý gì dựa người lên trên ghế. “Cậu không cần phải nể mặt tôi.”
“Tao biết hàng hóa của A Báo bị mày nuốt, còn báo tin cho cảnh sát
bắt nó!” Giọng nói của gã đàn ông đầu trọc có chút chậm lại, rồi lại cầm bình rượu vỡ đặt trước ngực Hàn Trạc Thần, hung ác nói: “Tao nói cho
mày biết, chì cần mày nhổ hàng hóa ra, tao có thể coi như mọi chuyện như chưa từng phát sinh, nếu không…”
Câu “nếu không” của hắn còn chưa nói rõ, Hàn Trạc Thần bỗng nhiên bắt lấy cánh tay gã ấy, chân đảo qua, thuận tay dùng chút lực cầm bình rượu đâm vào ngực người kia.
Tất cả mọi thứ xảy ra đều quá bất ngờ, chờ đến khi đám người kia phản ứng lại, đưa tay vào trong áo tìm tòi, Hàn Trạc Thần đã lôi gã đầu trọc đang gào thét kia ngăn trước người, chỉ về phía sau họ.
Những người đó vừa thấy phía sau mình có rất nhiều người đang cầm
súng bao vậy, thì đều cứng người đứng im tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Hàn Trạc Thần nhấc chân đạp gã đầu trọc ra xa 2 mét, cầm lấy một
chiếc khăn lau lau vết máu trên tay, không nhanh không chậm nói với một
người bảo vệ đang đứng cạnh mình: “Thông báo cho cảnh sát… Có người lén
mang theo súng, tự ý xông vào nhà dân, có lẽ là có ý muốn… giết người!”
Nói xong, ông ta cầm lấy điện thoại di động, sau khi thông máy, ông
ta cười nói: “Phong, thằng nhóc cậu có lúc quái nào có thể làm việc sạch sẽ chút không? Những chuyện phá hoại thế kia có thể đừng liên lụy đến
tôi không…”
“…”
“Không cần, đã giải quyết xong rồi, chuyện nhỏ…”
“…”
“Ma túy không phải là thứ gì tốt đâu, cậu tốt nhất là ít đụng vào… Thôi đi, tôi còn không biết cậu…”
“…”
“Gái đẹp? Cậu tặng gái đẹp để an ủi tôi, không bằng trực tiếp phái
vài đứa bản lĩnh tốt một chút đến bảo vệ tôi, từ đầu năm nay tôi thấy
sống lâu hơn vài năm so với cái gì cũng tốt hơn…”
Bầu trời vẫn xanh như nước biển, mây vẫn trắng, còn nước vẫn trong, cây cỏ vẫn bạt ngàn, và máu vẫn… đỏ như thế.
Tôi nhìn gã đàn ông lực lưỡng đang co quắp ôm vết thương rên rỉ, lại
nhìn lại cánh tay ngắn cũn, gầy tong teo của chính mình, tôi lập tức từ
bỏ ý định tìm cách ám sát ông ta từ sau lưng.
—
Năm tôi 13 tuổi, khi tôi đang xem TV, tôi nổi lên suy nghĩ muốn hạ
độc trong đồ ăn của ông ta. Đương nhiên, tôi quả thật không có cách nào
dưới mí mắt của ông ta mà tìm được chất độc chết người giống như Kali
Cyanua (KCN) như trong TV, với kiến