phụ nữ của Thần ca?”
Ngay cả cầu xin tha thứ Đao Ba cũng buông xuôi, sợ đến mức tựa như
một vũng bùn nhão trải trên mặt đấy, trong ánh mắt lúc này hiện lên sự
kinh hoàng tuyệt vọng.
Có thể thấy, hắn bị dọa cũng không nhẹ.
Một lúc lâu sau, hắn mới lấy lại được tinh thần, giọng run run hỏi:
“A Chiêu không nói cô ấy là người phụ nữ của Thần ca, nếu như em biết,
cho em một trăm lá gan em cũng không dám…”
“A Chiêu?” An Dĩ Phong nắm chặt hai tay, gân xanh trên mu bàn tay cũng nổi hết lên: “Thằng đấy đâu?”
“Em không biết!”
Gã tài xế vốn bị dọa đến phát ngốc kia cuối cùng cũng hoàn hồn lại,
vội vàng nói: “Em biết, em biết! Ngày hôm qua em trông thấy nó cùng một
người Xà Đầu liên lạc, bọn chúng nói tiền nếu đến tay thuận lợi, liền bỏ chạy luôn.”
“Tiểu Ngũ, dẫn nó đi tìm người.”
“Vâng.” Ngũ ca vốn bị quẳng thẳng ra sau bị dọa đến đầu cũng không
dám ngẩng, nhẹ nhàng phất tay với vài người, ảo não đi ra ngoài.
“Chờ một chút!” An Dĩ Phong gọi lại hắn: “Tôi muốn người sống. Còn
có, nếu như không tìm được người, cậu cũng không cần trở lại, tự mình
xem xem xử lý thế nào…”
“Vâng! Cám ơn lão đại!”
Như thế mà vẫn còn cảm ơn được? Xem ra cái người đang làm lão đại này cũng đủ độc ác.
Ngũ ca vừa dẫn theo một nhóm người lái xe đi, theo sát phía sau đã có những tiếng phanh liên tiếp
Tôi đoán rằng bên ngoài có thể làm thành một bãi đỗ xe rồi đấy.
—
Trong trí nhớ của tôi, Hàn Trạc Thần mãi mãi âu phục phẳng phiu, mang theo nụ cười cực kỳ khí phách, ngay cả lúc giết người cũng là một dạng
như thế.
Ngày hôm nay, đây là lần đầu tiên tôi trông thấy ông ta phong độ gì
cũng không có — âu phục không có mặc, áo sơ mi ướt đẫm chỉ cài một cúc
duy nhất ngay giữa, mấy giọt nước thuận theo tóc nhỏ giọt, rơi vào trong chiếc áo đang rộng mở…
Xem ra thật sự thảm hại vô cùng.
Ông ta hơi cúi mình, ngồi xuống trước mặt tôi, không hề hỏi tôi có
chuyện hay không, cũng không hỏi tôi bị ai ăn hiếp, ông ta vẻn vẹn chỉ
nhìn tôi, ánh mắt sâu xa di chuyển từ khuôn mặt sưng tấy đến chiếc áo
rách nát trên người tôi, còn có cả cái váy đã không còn che được bắp
đùi.
Tôi không muốn khóc, không muốn khiến cho chính bản thân mình mềm yếu đến mức chỉ biết khóc.
Tôi quay đầu sang một bên, cố gắng ngẩng mặt lên, cắn chặt đôi môi vẫn còn lưu lại vết máu, ngăn không cho nước mắt rơi xuống…
Thế nhưng, ông ta đưa tay ra ôm lấy tôi, cái ôm của ông ấy rất ấm áp, không hề có sự kinh khủng, cũng không hề có sự tổn thương.
“Thiên Thiên…”
Ông ta nâng gáy tôi lên, để mặt tôi chôn vùi trên vai ông ấy, vai ông ấy rất rộng, tựa như có thể chống đỡ được cả thế giới này…
Nước mắt tôi rơi, muốn ngừng cũng không ngừng được, một lần rơi liền long trời lở đất.
Tôi một bên khóc, một bên vung nắm tay chẳng còn chút sức lực nào
đánh vào ngực ông ta: “Vì sao bây giờ mới đến? Vì sao bây giờ mới đến?”
Tôi không biết bản thân mình vì cái gì lại tùy hứng như thế, chỉ biết là, tôi tại khoảnh khắc đó, mới là tôi chân thật nhất.
Tôi chẳng qua mới chỉ là một đứa bé gái 15 tuổi, cũng cần một bờ vai, cần sự che chở, cần có một người vì tôi mà chống đỡ cả thế gian, khiến
tôi không phải sống khổ cực như thế…
Nhưng tôi chỉ có thể tự mình chống đỡ, đối mặt với người giết toàn bộ gia đình tôi, cố gắng tiếp cận, lấy lòng!
Khóc mệt, đánh cũng đã mệt.
Tôi dần an tĩnh lại.
Lúc đấy ông ta mới buông tôi ra, hai tay nhẹ nhàng nâng lên khuông
mặt sưng phù đau nhức của tôi, lấy tay giúp tôi lau đi nước mắt trên
mặt.
“Đợi tí, tôi ngay lập tức sẽ đưa em đi…”
Tôi gật đầu, hiểu rõ ông ta có ý gì.
Hàn Trạc Thần đứng lên, quay đầu nhìn thoáng qua An Dĩ Phong đang
đứng đằng sau. Một cú móc trái nhanh và gọn, trọn một quyền vào mặt An
Dĩ Phong, khuôn mặt vốn tuấn tú nay đã xanh thành một mảng.
An Dĩ Phong lấy ngón tay lau đi vết máu ở khóe miệng, liếc nhìn qua
ngón tay, người nhiều thủ hạ như anh ta mà cũng không hề đánh trả.
“Lại có thể là do người của cậu làm, An Dĩ Phong, con mẹ nhà cậu có ý gì đây?”
“Thần ca, việc này em thật sự là không biết.”
“Không biết? Cái chức lão đại của cậu làm như thế nào đấy hả? Thủ hạ của chính mình quản cũng không nổi?”
“Em… Thần ca, chúng ta là anh em nhiều năm như vậy, em làm sao có thể đụng vào người phụ nữ của anh được? Đây là hiểu lầm mà thôi!”
“Ít nói những lời vô nghĩa với tôi, cậu định xử lý người thế nào?”
“Người giữ lại cho anh rồi.” Anh ta chỉ vào Đao Ba sợ chết khiếp phía sau, nói: “Anh nói làm như thế nào, em ra tay… đừng làm bẩn tay anh.”
“Không cần!” Hàn Trạc Thần đi về phía Đao Ba, khi đi qua một người gần đấy, đưa tay rút ra một con dao.
Một đường dao chặt xuống, một tay bay đi, cả người Đao Ba đầy máu đau đớn gào thét như lợn bị mổ tiết, lăn lộn trong vũng máu.
Cái loại cảnh tượng kia, không chỉ là đấm máu…
Hàn Trạc Thần lau sạch máu trên mặt, nhấc chân dẫm nát hạ thân của hắn.
Không có người nói chuyện, cũng không có người khuyên ngăn, toàn bộ
nhà kho ngoại trừ tiếng gào khóc thảm thiết ra thì cái gì cũng không
nghe thấy.
Thấy Hàn Trạc Thần vất con dao xuống đất, cuối cùng tôi cũng tìm lại được hô hấ