ụt chí.
Qua mấy ngày như vậy, quá trình học tập của Vưu Vụ vì tôi mà bị chậm
trễ mất mấy ngày, bây giờ cô ấy không thể không trở về, liền tội nghiệp
nhìn tôi, nói: "Kỳ nghỉ của tôi hết rồi, nếu không trở về, hiệu trưởng
nhất định sẽ cáo trạng với bà nội." Cô ấy đang cố gắng làm một cô cháu
gái ngoan ngoãn, nếu nháo như vậy, chẳng phải sẽ đem hình tượng quang
vinh của mình ở trong lòng bà nội phá huỷ sao?
Vì thế tôi nói với Vưu Vụ: "Cô đừng lo lắng cho tôi, trở về hảo hảo
đọc sách đi." Vưu Vụ bằng tuổi Tiểu Tứ, nay đang học trung học.
Vưu vụ gật gật đầu, chuẩn bị vài thứ rồi tan vị xe trở về.
Chỉ còn tôi ở lại, Vưu Hoà không để ý tới tôi, tôi cùng nhóm bạn chơi bời náo nhiệt, trò chơi kia còn chưa có tên, tôi khổ công suy nghĩ xem
nên đặt tên gì cho ổn.
Trò chơi này hình ảnh, phong cảnh đều thực quá thật, cấu hình nhân
vật cũng thực tinh chuẩn, rất nhiều trò chơi đều đem chủ yếu nhân vật
xây dựng thành kiểu yêu nghiệt rõ ràng, hoàn toàn là dựa vào phương diện này để quảng cáo, nhưng mà trò chơi này hình tượng nhân vật được xây
dựng thực bảo thủ, nơi cần che tất cả đều che đi hết, quần áo là do ngốc đầu nga thiết kế, nhân vật là Trình Tư thiết kế, thiết kế của toàn bộ
trò chơi tôi cũng không hiểu lắm, chỉ biết đại khái là, nhìn hình ảnh
trong trò chơi, tôi bỗng nhiên nghĩ tới một cái tên 'Tử triền lạn đánh'* như vậy.
*: muốn nói đến một cuộc đấu tranh bất tận một cách mù quáng của một người nào đó làm điều gì đó – Thanks Đông sp
Tên này cũng không phải nghĩ bừa, cái tên này cùng với truyện xưa
trong chủ đề rất giống, nữ chính bởi vì đối với nam chính nhất kiến
chung tình (yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên), liền bắt đầu một cuộc truy
đuổi nam chính, nhưng trong lúc đó, nữ chính phải trải qua biết bao
thiên tân vạn khổ, nếm bao nhiêu tư vị đau khổ, tốt cục mới cùng nam
chính ở chung một chỗ.
Tôi nói cái tên này cho các bạn của mình nghe, nhóm bạn nghe xong
liếc mắt đầy mị hoặc, nhìn tôi một cách đầy ái muội nói: " Cô có cảm
thấy chủ đề của trò chơi này rất giống với hoàn cảnh hiện tại của mình
không?"
Các bạn đều quyết định, nói tôi lấy tên này thực không sai, vì thế
mặc kệ ý tưởng của Vưu Hoà, trực tiếp đặt tên trò chơi là 'Tử triền lạn
đánh'.
Lúc giữa trưa 12 giờ, chúng tôi thật là đói không chịu nổi, muốn đi
tìm cái gì đó ăn, nhưng lại ngại ánh nắng giống như lửa nóng kịch liệt
thiêu đốt da thịt bọn họ, vì thế, vài nam sinh lại lui trở về, tất cả
đều đem ánh mắt nhìn về phía tôi.
Trong lòng tôi thầm rủa một tiếng, nắng lớn như vậy, bọn họ còn muốn
một thiếu nữ xinh đẹp như hoa là tôi đây đi mua Fastfood cho cả nhóm?
Thật sự rất thân sĩ !
Tôi tức giận bất bình, nhưng lại cảm thấy bất đắc dĩ, ai bảo tôi làm
cái gì cũng không biết, vì thế cũng không nói gì phải đi mua Fastfood
cho họ.
Tiệm Fastfood cũng ở gần, chọn vài món thức ăn, đợi hai mươi mấy
phút, một cái túi và hộp Fastfood đã được đặt ở trước mắt, tôi liền cầm
túi lên, nhìn chằm chằm ánh mắt trời gay gắt rồi trở về.
Vài nguời bạn gặp cái ăn, khoái hoạt ô hô lên tiếng, trừ Vưu Hoà ra,
tất cả đều tiến lại gần tôi tranh thưởng, ngươi đoạt ta thôi, mắt tôi
chợt sắc lên, lập tức nhìn thấy Lục Hạo Thiên kia cư nhiên đoạt mất tình yêu Fastfood của mình, vì thế tôi rống lên giận dữ: "Ai dám động vào
Fastfood của ta?"
Nhóm người kia nhún nhún vai, lấy phần của mình sau đó ngồi lại vị
trí ăn cơm, tôi cầm tình yêu Fastfood của mình đi đến trước mắt Vưu Hoà, cung kính, khe khẽ cười, nhẹ nhàng nói với anh ta: "Cưng à , ăn nhiều
một chút." Nói xong toàn thân mình đều nổi hết da gà......
Trong khoảng thời gian này, Vưu Hòa liền giống như trạch nam (người đàn ông lười) cả ngày ở trong phòng không ra khỏi cửa, khi không có việc gì vẫn ngồi trên ghế, giống như ghế dựa cũng là một phần thân
thể, ngẫu nhiên quá mót, hắn mới đứng dậy giật giật......
"Cục cưng a, em tới xem tên nhân vật ta mới đặt này dễ nghe không?"
Trình Tư mang theo quái khang nói, nhất thời, sau khi nghe đến hai chữ
'cục cưng', tôi liền rùng mình.
"Anh không thể đổi xưng hô sao? Kêu cục cưng, người không biết còn
nghĩ anh là cha của tôi!" Tôi nhịn không được hung dữ một phen.
"Cha em, làm cha em cũng không tệ a, toàn thế giới chỉ đứng hàng thứ
hai thôi." Trình Tư nói tới đây liền quay mặt qua: "Có một người mẹ là
tỷ phú giàu có nhất nhì thế giới, một người cha là người đứng thứ hai
thế giới, ngươi thật đúng là có số tốt nha."
Tôi dứ dứ nắm đấm, chạy qua, anh ta trốn, tôi lại ra một chiêu, hai
người liền đùa giỡn náo loạn một hồi, hi hi ha ha rất vui vẻ, Vưu Hòa từ trong toilet đi ra, vừa vặn liền thấy được một màn như vậy, vốn không
biết là cái gì, lại nhìn đến vẻ mặt tươi cười sáng lạn của tôi, nhất
thời trong lòng căng thẳng, liền lên tiếng mang vẻ trách cứ nói: "A, hai người khi nào thì cảm tình tốt như vậy." Nói xong, Vưu Hòa liền hối
hận, rõ ràng là muốn cô ấy ngừng cười, kết quả nói ra lại có hương vị ê
ẩm.
"A, anh yêu, anh ghen tị?" Trình Tư học cách gọi 'anh yêu' của tôi mấy ngày nay, đùa giỡn nói.
Tôi nhất thời vừa tức vừa th