như điện, rút tay về, dự định
rút lui. Anh đương nhiên biết ý đồ của cô, tay càng nắm chặt tay cô hơn. Thầm
nghĩ: “ Đậu hũ ngon như thế ngu gì buông”.
Đặng Tiểu Tinh khiêu vũ cùng với anh hết vòng này đến
vòng khác, mà anh căn bản là có thực tâm khiêu vũ đâu chứ, toàn lợi dụng cơ hội
ăn đậu hũ của cô. Sức chịu đựng đã đến giới hạn, cô trừng mắt nhìn anh, chân
giơ lên, giẫm mạnh 1 cái không thương tiếc. Rốt cục vẫn là không trúng, anh vì
rút kinh nghiệm đợt trước nên luôn phòng ngừa cô.
Đặng Tiểu Tinh thực sự phát hỏa, mắt long lên, cắn
răng gằn từng tiếng:
- Anh không buông tôi ra, đừng trách tôi không khách
sáo.
Mắt thấy Đặng Tiểu Tinh đã thực sự tức giận, anh không
ngu dại gì lại đùa thêm, rất biết điều buông tay.
Cô mặt hằm hằm nhìn anh như thể anh thiếu nợ cô từ
kiếp trước, lườm anh 1 cái rõ dài rồi tự mình tìm đại 1 góc mà từ từ dập hỏa.
(anchan:
mà chắc là ảnh thíu nợ chị từ kíp trc thật đấy)
Anh bị cô bỏ mặt, có chút buồn rầu, đang chuẩn bị âm
thầm tự kiểm điểm bản thân xem mình có phải là đã đùa quá đáng hay không? Chưa
kịp tự kiểm, anh đã bị 1 đám mỹ nhân bu quanh. Anh chật vật, không biết đối phó
đám nữ nhân này ra sao thì liếc thấy ai đó đang nhìn anh, bộ dạng như đang phát
hỏa, lại nhìn lại đám nữ nhân bên cạnh, khóe môi cong lên 1 đường tuyệt mỹ, anh
cười gian tà.
Đặng Tiểu Tinh đang bực dọc vì sự việc lúc nãy, bây
giờ nhìn thấy anh đang vui vẽ với đám nữ nhân kia, đột nhiên cảm giác miệng
đăng đắng, chốc chốc lại dâng lên 1 cỗ chua xót.
(anchan:
lại là giấm chưa chua. Ta thích dấm chua cơ)
- Tôi có thể hân hạnh mời cô nhãy 1 điệu không? Một
giọng nói vang lên phá tan bầu không khí yên tĩnh quanh cô.
Đặng Tiểu Tinh thoáng nhíu mày, lại nhìn sang bộ dạng
sung sướng khi được tán dóc cùng người đẹp của Lăng Ngạo Tuấn, cô không cần suy
nghĩ liền gật đầu cùng người kia.
Mắt thấy Đặng Tiểu Tinh cùng 1 nam nhân khác khiêu vũ,
Lăng Ngạo Tuấn mắt như có lữa, căm giận không thể tách 2 người kia ra, cô cư
nhiên ở trước mặt anh mà khiêu vũ cùng người khác?
Đặng Tiểu Tinh liếc thấy anh đang trừng mắt nhìn cô,
đột nhiên trong lòng cảm thấy vui vẽ lạ thường, hướng anh tặng 1 nụ cười phong
tình vạn chủng.
Mặt Đặng Tiểu Tinh sáng lạng bao nhiêu thì Lăng Ngạo
Tuấn tối đen bấy nhiêu.
(anchan: 2 anh chị này trẽ
con thấy sợ, chơi trò ông ăn chả bà ăn nem) Từ sau sự kiện khiêu vũ, Đặng Tiểu Tinh phòng Lăng
Ngạo Tuấn còn hơn phòng trộm. Lúc nào cũng giữ khoảng cách 1m với anh, biết
chính mình đã “ đã thảo kinh xà” Lăng Ngạo Tuấn vì suy tính cho tương lai nên
cũng “án binh bất động”.
(
anchan: 2 cụm từ nằm trong ngoặc kép ta nghĩ rất quen thuộc và thông dụng với
các nàng rồi nhĩ, vì vậy ta không giải thích nhá, tự nhiên ta lại có hứng muốn
dùng thành ngữ, mặc dù ta mù tịt về mấy cái thành ngữ 4 chữ này)
Chỉ dùng ánh mắt lang sói nhìn cô như nhìn cục thịt,
chính cô cũng cảm nhận được ánh mắt khủng bố kia nên lúc không có việc liền
tránh anh như tránh ôn thần.
Nhưng chuỗi ngày an toàn cũng chẳng được bao lâu.
Hiện giờ Đặng Tiểu Tinh đang ngồi trên máy bay, mà
người ngồi cạnh cô không ai xa lạ chính là vị “ôn thần” mà cô tránh hoài vẫn
không thoát Lăng- Ngạo- Tuấn.
Chính xác là 2 người họ đi công tác. Đối tác bên Nhật
có ý muốn hợp tác làm ăn cùng Lăng thị, chính vì vậy mà Đặng Tiểu Tinh và Lăng
Ngạo Tuấn phải đích thân ra tay, bay tận sang Nhật để đàm phán.
Tuy lòng đề phòng Lăng Ngạo Tuấn chỉ có tăng chứ không
giảm nhưng hiện tại cô không lo lắng cho lắm, bởi Lăng Ngạo Tuấn là người “công
tư phân minh”.
Anh sẽ không giở trò với cô trong lúc làm việc.
(anchan:
trong lúc làm việc Tuấn ca sẽ không giở trò, thế sau khi hết việc
thì thế nào nhĩ? *chớp chớp mắt*)
Vừa xuống sân bay người của Tập đoàn Takashima đã đợi
2 người từ sớm, đưa 2 người đến khách sạn sang trọng nhất Kyoto nghĩ
ngơi.
Sáng hôm sau, 2 người cùng tổng giám đốc tập đoàn
Takashima bàn bạc về vấn đề hợp tác. Rất nhanh sau đó hợp đồng được ký kết.
Tối hôm đó chủ tịch tập đoàn Takashima tổ chức tiệc
tẫy trần cho 2 người bọn họ.
Sau khi tẫy trần còn mang 2 người đến 1 phường trà
quán, nơi hoạt động của Geisha ở quận Gion.
Vừa bước vào quán, 1 nữ nhân kiều diễm, mặc kimono màu
tím hoa văn anh đào, trang nhã thoát tục tiến về phía họ, cười tươi như hoa
hồng trong nắng sớm, nữ nhân kia cúi đầu chào họ, rồi cất tiếng nói thánh thót
như chim Hoàng Oanh nói gì đó với ông Takashima. Ông Takashima giới thiệu nữ
nhân kia với 2 người bọn họ, hóa ra nữ nhân kia là quán chủ.
Nhìn cách quán chủ tiếp đãi ông Takashima, Đặng Tiểu
Tinh đoán ông ta chắc là khách quen ở đây. Cô không rành về tiếng Nhật nên nghe
câu được câu mất, nếu Hà Khả Khả mà có ở đây thì không cần phải đoán già đoán
non ý tứ của bọn họ.
Bọn họ được đưa đến 1 phòng riêng biệt, nơi đây rất
thanh tĩnh và trang nhã, đậm chất truyền thống. Ngồi không bao lâu thì có tiếng
gõ cửa, quán chủ tao nhã đẫy cữa, cười với bọn họ, rồi tiến vào phòng, theo sau
cô ta còn có 5 nữ nhân khác, cách ăn m