XtGem Forum catalog
Satan Dịu Dàng Nhặt Được Cô Vợ Nhỏ

Satan Dịu Dàng Nhặt Được Cô Vợ Nhỏ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212321

Bình chọn: 9.5.00/10/1232 lượt.

ông nhìn vào được, tất cả trong lòng đều nghĩ đến cô gái kia. Tài liệu cầm ngay trên tay nhìn hồi lâu cũng còn chưa ký tên, thư lý đứng ở bên cạnh anh không nhịn được gọi:

- Tổng giám đốc!

- Chuyện gì? - Đầu anh cũng không ngẩng hỏi.

- Cái đó. . . . . . ký tên! Hợp đồng đang chờ xem! - Thư ký co quắp khóe miệng lại, tổng giám đốc trúng tà sao? Làm gì cứ luôn cau mày, luôn thở dài.

Sau khi anh ta nhắc như vậy, cuối cùng Mạc Duy Dương nhớ lại tài liệu trong tay, vội cầm lấy bút ký lên rồi đưa cho thư ký:

- Ngưng lịch trình buổi chiều, bây giờ tôi có chuyện đi ra ngoài một chuyến!

Thư ký không hiểu hỏi:

- Tổng giám đốc, anh có việc gấp sao?

Mạc Duy Dương liếc anh ta một cái, chuyện của anh có cần phải báo cáo với anh ta không?

Thư ký rất nhanh ý thức được bản thân lỡ lời, vội vàng nói:

- Vâng tổng giám đốc, tôi sẽ giúp anh xử lý tốt!

Mạc Duy Dương lướt qua anh ta đi thẳng ra khỏi phòng làm việc. Cập nhật chương mới nhanh nhất ở diễn đàn Lê Quý Đôn.

Hết chương.

Thư ký rất nhanh ý thức được bản thân lỡ lời, vội vàng nói:

- Vâng tổng giám đốc, tôi sẽ giúp anh xử lý tốt!

Mạc Duy Dương lướt qua anh ta đi thẳng ra khỏi phòng làm việc.

Mạc Duy Dương ngồi lên xe BMW của mình, nhét máy trợ thính của điện thoại di động vào trong tai, hỏi:

- Bây giờ cô ấy đang ở đâu?

- Mạc thiếu gia, bây giờ tiểu thư Diệc đang ở shop¬ping Thương Thành.

Ngón tay Mạc Duy Dương gõ tay lái, sau đó một chút, xe quẹo qua một ngã rẽ, phi nhanh trên đường cao tốc.

Diệc Tâm Đồng có phần kỳ quái quay đầu lại nhìn Phi Ưng:

- Phi Ưng, anh không cần đi mua quần áo với em, em có thể gọi bạn cùng đi!

Phi Ưng cường điệu nói:

- Nhưng là ý của bang chủ, anh không thể từ chối được!

Cũng không biết Vũ Thịnh Thiên nghĩ như thế nào, sao lại gọi người đàn ông này mua lễ phục với cô, chẳng lẽ muốn đưa cô tham gia bữa tiệc gì? Quá phiền, người đàn ông này luôn đi theo phía sau của cô, hại cô không cách nào thoát thân. Đang khổ não làm sao để thoát khỏi anh ta, đột nhiên trí óc khẽ động, nghĩ tới bạn tốt Quan Hi.

- Ba em bảo anh theo em mua quần áo thật sao?

- Đúng! - Thật ra Phi Ưng có lòng riêng. Theo cô mua quần áo chỉ là lấy cớ, muốn đơn độc chung đụng với cô mới là thật.

Diệc Tâm Đồng cố ý rẽ vào một cửa tiệm bán quần áo, Phi Ưng cũng đi theo vào bên trong.

- Hai vị cần gì không? - Nhân viên phục vụ thân thiết dò hỏi.

Diệc Tâm Đồng tùy tiện cầm một bộ đồ trên giá, xoay người nhìn về phía Phi Ưng dặn dò:

- Em vào bên trong thay quần áo, anh chờ em một lát!

Phi Ưng gật đầu một cái, lập tức ngoan ngoãn chờ cô ở bên ngoài.

Cô khóa cửa phòng thay quần áo lại, lấy điện thoại di động ra gọi cho Quan Hi, cầu cứu cô ấy.

- Hi, bây giờ cậu đang ở đâu?

- Ở khách sạn của tớ, sao vậy?

- Cậu tới shop¬ping Thương Thành một chuyến, tớ cần cậu . . . . . . chuyện là như vầy. . . . . . - Diệc Tâm Đồng đứng trong phòng thay quần áo, nói nguyên do chuyện tình từ đầu tới cuối một lần, mãi co đến khi thở hồng hộc.

- Cái gì? Cậu có ba? - Quan Hi trừng lớn đôi mắt - Ba cậu còn sắp xếp bên cạnh cậu một người đàn ông khó trị?

- Uh. . . . . . như vậy không sai khác lắm, cậu mau chạy tới đây giúp tớ chạy khỏi người đàn ông kia đi, sau đó tớ sẽ giải thích cặn kẽ với cậu. Bây giờ tớ muốn đi tìm Mạc thiếu gia! Nhưng bị người đàn ông này ngăn cản, tớ không đi được!

Quan Hi gần như có thể cảm nhận được bạn tốt sốt ruột, lập tức sảng khoái đồng ý:

- Được, mười phút nữa tớ tới!

Diệc Tâm Đồng cúp điện thoại, đứng trong phòng thay quần áo đếm thời gian, cho đến khi màn hình điện thoại di động sáng lần nữa, cô vội vàng nhấn nút nghe, nhỏ giọng hỏi:

- Hi, tới rồi sao?

- Tớ đến dưới lầu Thương Thành! Cậu ở cửa tiệm nào? - Quan Hi giã gãi một đầu tóc bị gió thổi loạn, thở không ra hơi hỏi.

- Tớ đang ở phòng thay quần áo của cửa hiệu Chanel, người đàn ông kia đang ở ngoài tiệm! Lúc cậu tiến vào là có thể nhìn thấy anh ta! - Diệc Tâm Đồng kéo cửa ra, lộ ra một cái khe hở nhỏ, mắt liếc Phi Ưng ngồi bên ngoài xem tạp chí, vẫy vẫy tay với Quan Hi vừa vào tiệm.

Quan Hi ra một dấu tay OK với cô, sau đó đang cầm 1 ly sữa trà đi về phía người đàn ông.

Cách Phi Ưng chỉ có mấy bước chân thì cô cố ý đánh rơi ly trà sữa trên tay lên giày của anh ta.

- Phịch! - Trà sữa trong ly trà sữa dội vào anh một phát, anh giật mình nhảy dựng lên.

- Ôi, thật xin lỗi, thật sự rất xin lỗi! - Quan Hi vội nói xin lỗi với đối phương.

Phi Ưng đối với trà sữa bất ngờ này cảm thấy cực kỳ khó chịu. Ngẩng đầu nhìn đối phương, chỉ là một cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp, có chút không vui nhíu chặt chân mày.

Trong khi Quan Hi nói xin lỗi vẫn không quên háo sắc một chút, thì ra dáng vè người đàn ông này đẹp trai như vậy, đáng tiếc. . . . . .

- Chú à, thật xin lỗi, không phải tôi cố ý! Tôi có giấy đây, tôi giúp chú lau vậy! - Cô cố ý ấn anh lên trên ghế sofa, không để ý sắc mặt của Phi Ưng, sau đó dùng cơ thể của mình ngăn tầm mắt anh lại, giúp Diệc Tâm Đồng trốn trong phòng thay quần áo có cơ hội từ bên trong trốn thoát.

Nhân viên phục vụ không hiểu nhìn cô gái xách giày cao gót đi qua trướ