ô thật sự không hứng thú nổi với cái đề tài này.
“Sang năm mới, nếu có thời gian rảnh thì đến nhà tớ chơi đi, ba mẹ tớ lúc nào cũng hoan nghênh cậu.”
“Thật không?” Đinh Dật cố gắng hỏi một cách thờ ơ, cúi đầu không nhìn nét mặt cậu ta.
Chu Văn Bân ngừng lại một chút, trịnh trọng nói: “Thật, ba tớ rất thích cậu.”
“Trong nhà cậu đâu phải chỉ có ba cậu.” Đinh Dật nói xong lại cảm thấy mình hơi lớn tiếng, vội vàng bổ sung: “Ý tớ là ba cậu thích, người khác chưa chắc đã thích, như vậy thì phiền lắm.” Trời ơi cái gì lộn xộn vậy, nghe như làm vè, Đinh Dật thầm khinh bỉ chính mình.
“Tớ cũng thích.”
“Vậy cũng chưa biết được, có thể vẫn còn người không thích… Chờ đã, cậu vừa nói gì?”
“Tớ nói, tớ thích cậu.”
Mặt đường bị một lớp tuyết trắng bao phủ trơn trượt, Đinh Dật suýt nữa ngã chổng vó cả người cả xe, Chu Văn Bân vội vàng kéo cánh tay cô, Đinh Dật vẫn chưa hoàn hồn: “Tại sao cậu lại nói thích tớ?”
“Tớ nói như vậy, là bởi vì tớ thực sự thích cậu.”
“Không thể nào! Rõ ràng cậu đã từng nói không thích tớ!”
“Tớ nói như vậy bao giờ…” Chu Văn Bân bỗng nhiên dừng lại, dường như nhớ ra chuyện gì đó, sắc mặt cậu ta trắng bệch, hít một hơi thật sâu rồi mới nói tiếp: “Đêm đó, cậu chưa đi xa, đã nghe thấy cuộc nói chuyện của nhà tớ rồi sao?” Chu Văn Bân cũng là người thông minh, nghĩ một lát đã hiểu ra vấn đề là ở đâu, vẻ mặt của Đinh Dật đã cho cậu ta một đáp án khẳng định.
“Đêm đó, trước mặt ba mẹ, tớ chỉ có thể nói như vậy, không còn sự lựa chọn nào khác, dù sao chúng ta cũng vẫn còn là trẻ con, tính mẹ tớ cậu cũng biết rồi đấy.”
“Đương nhiên tớ biết tính cô giáo Văn như thế nào, cho nên, chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác.”
“Mẹ tớ chỉ hiểu lầm cậu một chút thôi, chỉ cần cậu cố gắng làm cho mẹ từ từ hiểu được cậu, mẹ sẽ thích cậu thôi mà.”
“Tại sao tớ phải cố gắng làm cho mẹ cậu thích tớ? Mẹ cậu không thích tớ chẳng lẽ tớ thiếu đi miếng thịt nào sao?” Đinh Dật hơi bực, lấy ơn báo oán không phải là tác phong của cô, cho dù cậu ta có là con trời đi nữa thì cũng không được.
“Vậy chúng ta…”
“Chúng ta là bạn học tốt, tương lai sẽ là bạn bè tốt, không hơn.”
“Trước đây cậu…”
“Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ, chuyện đã như vậy, tớ có thể thẳng thắn nói cho cậu biết, tớ đã từng thích cậu, nhưng cũng chỉ là đã từng mà thôi.”
“Học kỳ này…”
“Học kỳ này tớ vẫn thích cậu, nhưng đó là sự yêu thích giữa những người bạn, cảm ơn cậu đã giúp đỡ tớ trong công việc, tớ vô cùng cảm kích.”
Biểu lộ của Đinh Dật rất chân thành, không giống như đang giả vờ, Chu Văn Bân bình tĩnh nhìn cô hồi lâu, cuối cùng cúi đầu xuống: “Cậu nói, chúng ta vẫn là bạn?”
“Đúng, có thể làm bạn với cậu, tớ rất vinh hạnh.”
“Vậy thì tốt, Thẩm Trường Đông, cậu ta bây giờ chính là người mà cậu thích nhỉ.” Gần như từng từ từng chữ thốt ra, Chu Văn Bân không hề ngẩng đầu, chỉ nghe thấy Đinh Dật nói rất rõ ràng: “Không đúng, cậu ấy vẫn luôn là người mà tớ thích, nhưng chuyện này không liên quan đến cậu ấy.”
Đinh Dật về đến nhà, nhìn theo dáng hình Chu Văn Bân tiếp tục đi về phía trước, cô đơn tịch mịch, một bóng dáng sao có thể cô đơn, Đinh Dật quay đầu phủ nhận ý nghĩ của mình, cậu ta còn có Nghê Ái Lan, cô dám khẳng định, việc Nghê Ái Lan đau đầu tuyệt đối không thoát khỏi liên quan đến cậu ta.
Bây giờ có phải cô nên ngửa mặt lên trời cười thật lớn? Người phỉ báng cô bị suy nhược thần kinh mà học hành sa sút, người từ chối cô bị cô từ chối thẳng thừng, chỉ có cô chẳng tổn hao một sợi tóc, mọi chuyện đều như ý, thế nhưng, ai đó hãy nói cho cô biết, vì sao cô chẳng hề cảm thấy vui vẻ chút nào? Cô không muốn cười, chỉ muốn khóc.
Càng gần Tết ba lại càng bận rộn, Đinh Dật buồn chán bèn thử tự nấu ăn, cô đi mua đủ các loại nguyên liệu rồi vật lộn nửa ngày trong bếp, cuối cùng cũng có thể làm ra hai món tạm coi là ăn được. Đinh Phụng Lĩnh hết lời ca ngợi chuyện lạ hiếm thấy này, mỗi ngày về muộn ông cũng cố ăn vài miếng thức ăn con gái để phần.
Đêm ba mươi Tết, theo thường lệ, Đinh Phụng Lĩnh có nghĩa vụ đi thăm hỏi nhân viên cùng các lãnh đạo cấp cao, giữa trưa ông đành chạy về nhà ăn cùng con gái bữa cơm, sau khi ăn xong, Đinh Dật sẽ được đưa đến nhà bà ngoại để đón năm mới.
Đinh Phụng Lĩnh xách mấy túi lỉnh kỉnh về nhà, tươi cười lấy ra một chiếc váy liền thân bằng lông cừu cho Đinh Dật: “Nhìn xem có thích không con?” Sau đó lại lấy ra thêm một đôi giày cao cổ bằng da phối hợp với chiếc váy: “Con thử đi, nếu không hợp thì ba mang đi đổi.”
Từ khi bắt đầu nhớ được nhiều chuyện, chỉ có một lần ba mua quần áo cho cô, chính là khi Đinh Dật tám tuổi, năm đó ông đi công tác Thượng Hải, khi về mang theo một chiếc váy nhỏ bằng ren màu hồng, chiếc váy rất đẹp nhưng lại quá nhỏ khiến Đinh Dật không thể ních vào được, sau khi ba bị cô và mẹ cười cho một trận thì không bao giờ còn có ý định mua quần áo nữa, ngay cả quần áo của ba cũng là một mình mẹ lo hết.
Thế nhưng con mắt của ba hôm nay lại khiến cô phải thay đổi cách nhìn, chiếc váy màu xám nhạt thiết kế thanh lịch nền nã, nếp váy và đường viền trang trí rất khéo, có thể tôn lên vẻ nhí n
