i.
Hawkins đứng dậy, túm lấy tay anh đi vào phòng tắm của ký túc xá, đẩy mạnh anh vào trong, sau đó kéo mành che lại, "Tắm đi!"
Sean mờ mịt nhìn gian phòng tắm nhỏ hẹp và vòi phun, thần kinh của Hawkins rốt cuộc có cấu tạo như thế nào?
"Đưa chìa khóa phòng của cậu đây!"
"A?" Sean xốc mành lên, thấy Hawkins dựa vào tường nhìn mình.
"Cậu muốn tắm rửa xong lại mặc quần áo bẩn đi ra ngoài?"
Sean lấy chìa khóa trong túi áo đưa cho Hawkins, y cầm lấy liền xoay người đi.
Vào lúc đó, Sean ý thức được gì đó, anh nở nụ cười.
Ở trong mắt anh, đây là cách mà Hawkins dùng để nói lời xin lỗi.
Anh xoay cần gạt sang bên nước ấm, dòng nước từ đỉnh đầu lao xuống, Sean bỗng nhiên cảm thấy sảng khoái hẳn lên.
Mặc kệ nói như thế nào, bọn họ lại sống quá một ngày.
Vài phút sau, mành bị vén lên một góc, sữa tắm và khăn tắm được đưa dần vào, là bàn tay của Hawkins. (“Vén lên một góc”, kính nhờ, hai người đều là đàn ông được không!=.=+)
"Cảm ơn."
Hương vị giống như trên người Hawkins tỏa ra, mùi bạc hà nhẹ nhàng khoan khoái.
Lau khô nước trên người, Sean đem cánh tay vươn ra, kêu một tiếng, "Có thể đưa giúp tôi quần áo không?"
Phòng tắm thực im lặng, chỉ nghe thấy bên ngoài có tiếng mấy binh lính chửi bậy. Vài giây sau, Hawkins mới đưa sơ mi quần dài và cả nội y tiến dần đến. (“Nội y”, nha, nha... =.=+)
Sean lưu loát mặc y phục, sau đó vén mành đi ra, vừa muốn nói tiếng cám ơn đã thấy Hawkins đi ra ngoài mất rồi.
Đối mặt với sự lạnh lùng của y, Sean đã sớm chuẩn bị đầy đủ tâm lý, anh nhún vai, bụng có chút đói, vẫn là đi tìm gì đó an ủi dạ dày đi.
Hawkins bước nhanh trở về phòng mình, trên đường đụng phải Sẹo, đối phương muốn chào hỏi thể hiện một chút lễ phép, nhưng y lại nhanh chóng mở cửa phòng đi vào.
Trong phòng tối ám, Hawkins dựa vào cửa, nhẹ nhàng thở hổn hển.
Y nhắm mắt lại, giải khai khóa quần, nơi đó đã nổi lên một cái lều cao cao. Hai tay y mạnh mẽ vuốt ve, hơi thở trầm trọng, thẳng đến khi sưng đến cực hạn, dục vọng tuôn trào ra, y đột nhiên mở to mắt, thấp giọng mắng, "Fuck!" (Thiện tai! A Di Đà Phật...!)
Vài ngày sau, họ thực hiện nhiệm vụ khá là êm ái, vốn yêu thích cùng bom tiếp xúc thân mật, Hawkins thế nhưng đã chịu dùng người máy để kíp nổ.
Điều này làm cho Sean cùng Rick an tâm không ít.
Ngẫu nhiên xuyên qua kính chiếu hậu, Sean có thể nhìn thấy khuôn mặt Hawkins. Biểu tình của đối phương vẫn như cũ, nhưng anh lại cảm thấy có gì đó không hoàn toàn giống.
Xuống xe, Rick khẽ đụng vào vai Sean, nói, "Nếu có thể tiếp tục như thế này, nói không chừng chúng ta có thể sống đến khi đợt luân phiên chấm dứt."
Sean nhìn thoáng qua Hawkins đang đi thẳng về phía ký túc xá, có cảm giác như sợi dây vốn đang căng đột nhiên bị chùng lại, không sao thích ứng được, "Kẻ điên Hawkins không nổi điên, cảm tạ Thượng Đế."
***
Rốt cục cũng có ngày yên bình, hôm nay bọn họ không cần làm nhiệm vụ.
Sean cùng Sniper và Sẹo chơi bóng, Rick ở một bên làm khán giả.
"Sean! Ném rất tốt!"
"Sean —— đột phá bọn họ! Đúng! Chính là như vậy!"
Hawkins nằm ở trong phòng, giấc ngủ của y thường dài hơn của những người khác, mà gỡ bom cũng là một công việc hao tổn tâm trí, cho nên chỉ cần có thời gian rảnh y sẽ ngủ.
Sean, Sean, Sean, cái tên này càng không ngừng xuyên qua cửa sổ rơi vào trong tai y.
Y chầm chậm ngồi dậy, dừng hai giây, sau đó đứng lên, mặc áo khoác vào rồi đi ra ngoài.
Đi đến nơi đậu xe, y cầm lấy xô nước cùng khăn lau, bắt đầu cọ rửa xe quân dụng của bọn họ...
Lau một lần lại một lần, y mở cửa xe, ngồi vào vị trí phó lái, bắt đầu chà lau cửa kính xe. (Phó lái là vị trí của Sean à nha, nha, nha... =.=+)
Bỗng nhiên như nghĩ đến gì đó, y tùy tay đem khăn lau ném ra ngoài cửa sổ, chiếc khăn rơi vào trong xô nước.
"Thật khó gặp a, Thiếu úy Hawkins cũng sẽ ở đây lau xe." Đó là giọng của Tiến sĩ Grey.
Hawkins nhắm mắt lại, thong thả hô hấp , "Thời gian một tháng còn chưa tới đi."
Ý tứ là Tiến sĩ Grey không cần đến phiền y.
"Vừa rồi tôi nhìn anh lau xe thật lâu, anh đang thực phiền lòng." Ngón tay thon dài của Tiến sĩ Grey gõ gõ lên cửa kính, "Không bằng trò chuyện với tôi một chút, tôi cam đoan sẽ không viết vào báo cáo cũng sẽ không nói cho cha của anh."
Miệng Hawkins chậm rãi vẽ lên một đường cong rất thiển, Tiến sĩ Grey biết khi y cười, cũng là khi y tối có tính công kích.
"Nếu tôi nói tôi muốn fuck một người, nhưng đến bây giờ còn chưa xuống tay, Tiến sĩ Grey sẽ cho tôi ý kiến như thế nào?" Y hơi nghiêng nghiêng mặt lại, mắt hé mở nhìn Tiến sĩ Grey.
"Đừng nói với tôi anh muốn... ngủ cái gã binh lính đã cười với anh hôm trước."
"Đúng vậy."
"Đừng nói với tôi anh nghĩ cường bạo hắn."
"Nếu hai bên đều tình nguyện thì phải là ‘làm tình’."
"Vậy nếu hắn không đồng ý?"
"Tôi cũng chỉ đành thật sự cường bạo." Thanh âm của Hawkins thực lạnh nhạt, tựa hồ đang nói đến một chuyện chẳng sao cả.
"Anh muốn ra toà án quân sự hay là muốn được thẩm tra nội bộ?" Tiến sĩ Grey tháo kính mắt xuống, ông ta không thể phân rõ Hawkins đang nói thật hay giả.
"Bác sĩ, tôi nghĩ đến hắn sẽ tự thủ dâm."
"Đó là một phương th