Sắc Màu Ấm

Sắc Màu Ấm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210004

Bình chọn: 10.00/10/1000 lượt.

như không phải là. . . . . .

Thiệu Khâm lại không dám nghĩ thêm, sau khoảng thời gian đó, anh nghĩ tới những việc mình đã làm, chỉ có thể dùng một từ là không muốn nhớ tới? Bây giờ, anh cũng có cảm giác kia. Nếu không phải là Thiệu Trí nhắc tới, anh thà lựa chọn mất đi trí nhớ, đem kí ức tuổi thanh xuân đó xóa đi.

Thuộc khâm khởi động xe, tâm tình rất nặng nề, anh không biết nên làm thế nào với Giản Tang Du, nếu như không gặp lại người phụ nữ này, tình yêu say đắm thời thanh xuân cứ như vậy mà chết yểu.

Nhưng lần này gặp lại, anh phát hiện mình thật ra vẫn là muốn tới gần cô, đây là vì cái gì? Thiệu Khâm nghĩ không ra.

***

Anh bất tri bất giác lại lái xe tới chỗ làm của Giản Tang Du, nhìn đèn đuốc sáng choang trên lầu, cảm xúc nóng nảy của anh cũng từ từ biến mất.

Đợi thật lâu mới nhìn thấy Giản Tang Du cùng đồng nghiệp đi ra, một đám phụ nữ ăn mặc thời trang, Thiệu Khâm chỉ cần liếc mắt là có thể thấy Giản Tang Du. Phải nói, anh thật sự bị bề ngoài của Giản Tang Du hấp dẫn, dường như chân cũng đứng không vững, anh từng gặp không ít phụ nữ quyến rũ hơn Giản Tang Du, nhưng dù thế nào, Giản Tang Du cũng làm cho lòng anh bức rứt tê dại.

Giản Tang Du cũng nhìn thấy xe của anh, vốn vẫn còn đang mỉm cười, trong phút chốc khóe miệng trở nên cứng ngắc.

Thiệu Khâm cười khổ sở , đẩy cửa xe bước xuống.

Cô gái bên cạnh đại khái đối với Thiệu Khâm cũng có chút ấn tượng, hi hi ha ha cùng Giản Tang Du rỉ tai mấy câu liền đi mất , Giản Tang Du đứng ở trong gió đêm, mái tóc đen dài đong đưa như rong biển trong nước, đôi mắt cũng đen nhánh sáng ngời.

Thiệu Khâm đi tới, chủ động nói: “Anh phát hiện ra hình như anh vẫn rất muốn em, làm thế nào bây giờ?”

Diện mạo Thiệu Khâm rất điển trai, huống chi sau khi trưởng thành, lòng hăng hái của anh vẫn tự nhiên như xưa, hiện tại cũng học được cách phát ra sức hấp dẫn của mình, lúc nói chuyện ánh mắt anh tập trung nhìn đối phương, đôi mắt sâu lắng ẩn chứa nụ cười.

Trong bóng tối Giản Tang Du nhìn chăm chú vào anh không rõ, cuối cùng có chút bất đắc dĩ mở miệng: “Thiệu Khâm, em thật sự không muốn đùa giỡn tiếp với anh ——”

“Giản Tang Du, ” Thiệu Khâm cắt đứt lời của cô, cười trầm ấm , “Làm sao em biết anh đang đùa giỡn với em? Bản thân anh cũng không biết.”

Giản Tang Du mím môi, lộ ra biểu tình quật cường, không chút thỏa hiệp nào.

Thiệu Khâm trầm ngâm mấy giây, cố gắng thả lỏng mỉm cười: “Được rồi, chúng ta bắt đầu từ bạn bè được không? Chỉ cần em không kháng cự anh, để cho anh thỉnh thoảng gặp em một chút là được? Em cũng không thể thỏa mãn ước nguyện này của anh sao?”

Bàn tay Giản Tang Du nắm lại thật chặt, lắc đầu: “Thiệu Khâm, hai ta không thích hợp làm bạn bè.”

Thiệu Khâm nhìn cô chằm chằm một lúc, chợt hỏi: “Tại sao? Bởi vì Thiệu Trí sao?”

Giản Tang Du ngẩn ra, bị Thiệu Khâm nhìn gắt gao như vậy, cô có cảm giác hít thở không thông, cô hít thở sâu một hơi tức giận, nghiêng đầu nhìn về phía xa: “Em không hiểu anh đang nói gì cả.”

Giản Tang Du vội vã tránh xa Thiệu Khâm đi về phía trước, chân run rẩy .

Thiệu Khâm giận dữ nhắm mắt lại, trong đầu còn lưu lại vẻ mặt Giản Tang Du vừa rồi, rõ ràng là đang trốn tránh, cũng vô cùng luống cuống kinh hoàng, anh bước nhanh đuổi theo, bắt được cổ tay của cô, ôm thẳng cô vào lòng.

Giản Tang Du bị anh nhắc nhở, trong đầu nhớ lại rất nhiều chuyện trơ trẽn, đột nhiên bị ôm vào như vậy càng thêm kinh hoảng, mất khống chế, giãy giụa và hét to lên: “Buông ra, buông em ra!”

Thiệu Khâm bị cô đánh vào ngực, nhưng vẫn đứng yên bất động, lại bị cô hung hăng cắn vào xương quai xanh, hơi đau nhói nóng rát, bàn tay to lớn ấm áp của anh ôm lấy gáy cô, ôm chặt cô vào lòng: “Tang Du——”

Nước mắt Giản Tang Du thấm ướt một mảng lớn trước ngực anh, Thiệu Khâm cảm thấy nóng đến ngẩn ngơ, lòng bàn tay từ từ trượt xuống che tấm lưng mỏng manh của cô, nói thủ thỉ: “Có phải là nó đã làm gì với em không? Em nói cho anh biết đi.”

Giản Tang Du không lên tiếng, chỉ khóc to lên.

Ngực Thiệu Khâm giống như bị nước mắt của cô thiêu đốt như một cây đuốc, cảm thấy kích động muốn đem thương tổn trên người cô xé thành mấy mảnh, hắn cúi đầu hôn lên trán Giản Tang Du một cái, nói dịu dàng: “Ngoan, đừng sợ, còn có anh.”

Giản Tang Du đã phát tiết đủ rồi, ngửi thấy mùi vị quen thuộc trên người Thiệu Khâm, đầu óc cũng bắt đầu dần dần tỉnh táo lại, cô lau đi nươc mắt đang lưu lại trên khóe mắt, mặt vô cảm đẩy Thiệu Khâm ra: “Anh ta có thể làm gì em được. Anh nghĩ quá nhiều rồi.”

Thiệu Khâm nghi ngờ nhìn Giản Tang Du, bộ dạng Giản Tang Du lạnh lùng xa cách kia, làm cho anh lo lắng, nóng nảy, cảm giác không an toàn cũng biến thành hài hước, Giản Tang Du không còn là Giản Tang Du đơn thuần năm đó nữa, dễ dàng có thể đem tôn nghiêm của Thiệu Khâm và tình cảm của anh giẫm đạp d


Old school Swatch Watches