Hạ thiếu gia dường như biết bọn họ.”
“Ack –” Hắn dừng một chút, vẻ mặt có chút không được tự nhiên.
“Huynh, huynh xem nơi đây, có thiệt nhiều nữ nhân xinh đẹp.” Hạ Ái Lâm nhẹ giọng nói nhỏ ở bên tai huynh mình.
Ánh mắt hắn chuyển qua, nhìn hơn mười người mặt lụa mỏng kia, thậm chí còn thấy cả cái yếm , mày rậm nhíu lại.
Trên đường đi hắn thấy không ít nữ nhân phong trần, nhưng nơi này xa hoa như vậy không giống như thanh lâu nha.
Hạ Ngạn Quân phiền não phất tay một cái,“Đi, đi, đừng lắm miệng !”
Hạ Ái Lâm thấy một màn như vậy,liền trao đổi ánh mắt với ca ca của mình.
Xem ra Hạ Ngạn Quân có việc gạt huynh muội bọn họ.
Mà Hạ Ngạn Quân cũng hiểu được có một số việc không nói không được, nhưng chuyện này cũng bao gồm việc Hạ Vũ Lâm ở Tụ Hoa Quán…
“Đây chỗ của tôi, các ngươi có thể nói là quán của tôi, hay cũng có
thể nói là nơi ta nhận những nữ nhân ở các nơi khác.” Hạ Ngạn Quân thẳng thắn như thế,đương nhiên là hy vọng hôn sự của hắn và Hạ Ái Lâm có thể thất bại.
“Nơi thu nhận nữ nhân?” Mặt của Hạ Ái Lâm hơi đổi.
Mà Hạ Thành Hữu nhìn quanh căn phòng xa hoa.
“Hạ huynh –”
“Vừa rồi ở đình viện thấy một ít nữ tử,trong lòng ta đã hiểu, bất quá ta [khó hiểu chính là Hạ thiếu gia vì sao lại che giấu chúng ta nơi
đây? Hắn thẳng thắng nhìn vào Hạ Ngạn Quân tuấn lãng.
“Đó là mệnh lệnh của cha ta,ông ấy sợ có tổn hại đến ấn tượng của ta
đối với hai người, gián tiếp ảnh hưởng đến hôn sự của ta và Hạ Ái
Lâm.“Lời này của hắn chỉ có một nửa là lời nói thật.
Hạ Thành Hữu hiểu được gật đầu,“Nam nhân chỉ cần phong lưu không hạ
lưu,chuyện này ta thật không ngại, về phần Ái Lâm –” Ánh mắt của hắn
chuyển qua trên người muội muội,“Muội để ý không?”
Nàng nhấp môi có vẻ do dự, nàng một lòng mến hắn nhưng thấy được hắn
quen với nhiều nữ tử phong trần như vậy,trong lòng có chút không thoải
mái, cũng có một ít ghen tỵ.
“Ta nghĩ lệnh muội thực để ý,hay là hôn sự này hủy bỏ đi.” Hắn hé miệng nói, nhưng trong lòng lại nghĩ khác.
“Không…… Không,ta ack — ta nghĩ ta không ngại , chỉ cần sau này Hạ
thiếu gia không lui tới với các nàng, ta sẽ không để ý .” Mặt Hạ Ái Lâm
ửng hồng nói xong một mạch.
“Nhưng –” Nghe vậy Hạ Ngạn Quân trợn tròn mắt.
“Một khi đã như vậy chuyện cứ quyết định như ban đầu, mặt khác, ta
nghĩ muốn hỏi Hạ thiếu gia chính là đám hắc y nhân kia đi thẳng đến đông sương,hẳn là nơi đó là mục tiêu của bọn họ, nhưng không biết là cái
gì?”
“Ack – chổ đó là chổ của ta ở, bên trong có rất nhiều vàng bạc châu
báo vô giá, bọn trộm cướp kia nhất định biết điểm ấy cho nên mới đi
đến.” Hắn vội vàng tìm lại một cái cớ qua loa.
“Phải không?” Mắt của Hạ Thành Hữu lộ ra nghi hoặc, cũng không hoàn toàn tin tưởng lời nói này.
“Đêm nay đi lại nhiều các ngươi cũng mệt mỏi , ta sẽ gọi một cỗ kiệu đưa các ngươi quay về khách điếm.”
“Vậy Hạ thiếu gia sẽ ở đâu?” Hạ Ái Lâm chú ý hỏi.
“Nơi này có nhiều hắc y nhân chết như vậy, ta đã kêu tổng quản đến
nha môn báo án, chút nửa sẽ có phủ dịch lại đây, đương nhiên ta phải ở
lại đây, Tri phủ đại nhân có thể cũng sẽ đến, mà các người không phải là không muốn tiết lộ thân phận sao?”
“Chúng ta hiểu được, vậy làm phiền đến Hạ công tử chuẩn bị kiệu .” Hạ Thành Hữu gật gật đầu.
Nghe vậy,trong lòng Hạ Ngạn Quân âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi…..
Bất quá hắn cũng nhìn ra Hạ Thành Hữu dường như khôn tin lời nói của
hắn, xem ra hắn phải nghĩ biện pháp dời đi lực chú ý của hắn, bất quá
trước đó hắn phải đi xem mỹ nhân của hắn đã.
※※※
“Hạ thiếu gia, ngài đã đến nô tỳ xém bị hù chết, vừa rồi bên ngoài
một mảnh chém giết, ta vội vả vào gọi tiểu thư nhà ta, kết quả nàng
không nhúc nhích!”
Hạ Ngạn Quân vừa vào lầu các đông sương, liền nhìn thấy Uyển Lăng ở
mép giường liều mình lay động Hạ Vũ Lâm, nàng vừa nhìn thấy hắn như nhìn thấy Phật thích ca, vội vàng kéo hắn đi đến mép giường.
“Mời ngài nhanh đến một chút, Hạ thiếu gia.”
Hắn gật gật đầu,trong lòng lại thầm hô A di đà phật, hắn vừa rồi đã
quên nha hoàn này, cũng tốt nàng không có để cho huynh muội Hạ Thành
Nữu nhìn thấy, bằng không tất cả đều xong rồi.
Suy nghĩ xong, hắn ra tay gở bỏ huyệt đạo của Hạ Vũ Lâm, nhìn nàng chớp chớp lông mi từ từ thức tỉnh lại.
“Tiểu thư, thật tốt quá, thật tốt quá, thật sự là làm ta sợ muốn chết.” Uyển Lăng nói xong nói xong liền khóc.
“Làm sao vậy?”
“Tiểu thư vừa rồi không nhúc nhích , em còn nghĩ tiểu thư……” Nàng nuốt chữ “chết” đó xuống bụng, nàng thật sự sợ hãi.
“Uyển Lăng,cô trở về phòng đi, ta có lời nói với tiểu thư nhà cô.” Hạ Ngạn Quân nhìn sang nàng nháy mắt một cái.
“Không,em đừng đi,đừng đi, chúng ta cùng nhau đi.” Hạ Vũ Lâm từ trên giường ngồi dậy,mở miệng nói.
“Cái gì các ngươi cùng nhau đi?” Hắn nhướng cao mày rậm, cẩn thận
nhìn tiểu mỹ nhân mới vài ngày không gặp dường như thành thục không ít.
Hơn nữa trong con ngươi không chút nào che dấu hai đám lửa giận làm
cho hắn nhìn thấy, khóe miệng hắn giương lên nụ cười, liếc ánh trăng
ngoài cửa sổ một cái,“Quái, đêm nay cũng không phải trăng tròn, nàng tại sao lại đổi tính ?”
“Ngươi không phải phải cùng cô nươn