Ngửi được mùi thơm trên áo anh, cô cảm thấy toàn thân rất dễ chịu, tai cũng nóng dần lên, trong lòng vô cùng ấm áp.
Trong ấn tượng của mình, cô chưa bao giờ mặc quần áo của Trầm Úy Vũ, hôm nay mới phát hiện thì ra vóc người của anh khác biệt quá lớn so với cô, quần áo của anh được cô mặc vào giống như một đứa trẻ đang mặc quần áo của người lớn vậy.
Cô đưa hai tay lên, đem ống tay áo áp lên chóp mũi mình, cảm thấy các tế bào trong cơ thể như đang được bơm đầy hạnh phúc.
Trong một quán cà phê nằm ở gần Hắc Lâu, từ sáng cho đến tối, lúc nào cũng có rất nhiều khách, bởi vì không khí sôi nổi, cho nên càng thêm hấp dẫn nhiều người đến đây bàn chuyện làm ăn.
Một cô gái dáng người nóng bỏng, toàn thân tỏa ra mùi vị phong tình, theo sau là một người đàn ông rất đẹp trai, khiến không ít người trong quán chú ý, nhịn không được khẽ bàn tán.
“Oa ~ Cô gái kia trông có vẻ cường thế thật đấy. ”
“Người kia đẹp trai quá ~ Tiếc là đã có bạn gái rồi, bằng không tôi nhất định sẽ qua đó xin số điện thoại của anh ta. ”
Những lời này đương nhiên đều lọt vào tai của cô gái xinh đẹp, cô tùy ý tìm một chỗ rồi ngồi xuống, tay nhỏ bé đang muốn mở menu thì lại bị một bàn tay khác nắm lấy.
“Linh Tiệp, em hãy nghe anh nói…” Anh chàng đẹp trai có vẻ đang rất bối rối, muốn giải thích tình huống của mình.
Liếc mắt nhìn bàn tay đang đè lên tay mình, Diệp Linh Tiệp không chút khách khí rút tay về, lạnh lùng nói: “Thật ngại quá, tôi không rảnh để nghe anh nói, hơn nữa anh cũng đã bị out rồi!”
Lời vừa nói ra, lập tức thu hút được rất nhiều ánh mắt cả trai lẫn gái nhìn họ, có người thì gật đầu với thái độ của cô gái, nhưng cũng có người lại thấy cô ta thật đáng ghét, quay sang ủng hộ cho chàng trai.
Điều này đối với Diệp Linh Tiệp mà nói là một chuyện rất bình thường, cô hoàn toàn xem như không thấy, đối với cô, nếu càng quá mức để ý đến mọi thứ thì sẽ chỉ làm khó bản thân hơn mà thôi.
“Em yêu à, người phụ nữ kia không có quan hệ gì với anh hết ~ Anh đã từ chối cô ta rất nhiều lần rồi!” Anh chàng đẹp trai có vẻ hơi tức giận, bởi vì cô gái trước mắt hoàn toàn không nghe hắn nói mà đã cho hắn out rồi, bảo hắn làm sao nuốt trôi sự nhục nhã này cơ chứ?Tốt xấu gì thì cũng phải tôn trọng nhau một chút, có gì thì lúc khác nói sau.
“Em yêu? Xin hỏi có bao nhiêu người cũng được anh gọi là em yêu rồi hả thiếu gia!” Diệp Linh Tiệp xem xong menu rồi gấp mạnh vào, mắt híp lại nhìn hắn.
Bị cô nhìn đến mức chột dạ, hắn chậm rãi ngồi xuống bên cạnh cô, giơ tay ra ôm cô vào lòng, nói: “Anh thật lòng với em mà, tin anh đi, không có người đàn ông nào tuyệt vời hơn anh đâu!”
Diệp Linh Tiệp cực kỳ khó chịu nhìn người đàn ông bên cạnh mình, anh ta nghĩ đàn ông trên thế giới này chết hết rồi hay sao? Chỉ còn lại mỗi anh ta tốt đẹp thôi hả? Đồ dở hơi!
Cô sẽ tìm ngay một người tuyệt vời hơn anh ta cho mà xem!
Ở một vị trị cách đó không xa, một nữ phục vụ đang bê đồ uống cho hai người đàn ông, ánh mắt lại liếc nhìn anh chàng đẹp trai đang đau khổ cầu xin cô gái kia, thầm nghĩ có phải họ đang đóng phim không vậy? Tuy nhiên được một người đàn ông si tình theo đuổi là một chuyện vô cùng hạnh phúc.
Đào Tử Tuấn đưa lưng về phía Diệp Linh Tiệp nên đương nhiên là không mấy để tâm đến chuyện đang xảy ra, tuy vậy qua cuộc nói chuyện cũng có thể đoán được một phần, Trầm Úy Vũ đang ngồi đối diện anh thì chỉ cười nhẹ, cặp mắt đào hoa có vẻ rất hứng thú nhìn ra phía sau anh.
“Cà phê đen, cảm ơn tổng giám đốc, phía sau có chuyện gì hay vậy? Chúng ta bàn chuyện chính thôi!” Đào Tử Tuấn không thèm quay mắt nhìn về sau một cái, đẩy gọng kính nhìn tổng giám đốc.
Trầm Úy Vũ đang muốn mở miệng bàn công việc thì lại bị một chuyện đột ngột phát sinh ngăn lại.
Chỉ thấy cô gái tóc đen dài gợn sóng phía sau kia đứng dậy, trực tiếp đi tới bàn bọn họ, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Đào Tử Tuấn: “Là anh?!”
Đối với mỹ nữ, Đào Tử Tuấn chưa bao giờ tốn tâm tư ghi nhớ, trong mắt anh cô nào cũng giống cô nào, bởi vậy khi Diệp Linh Tiệp tỏ ra quen biết anh, anh chỉ cảm thấy cực kỳ hoang mang.
“Nói cho anh biết, đây chính là bạn trai mới của tôi!” Cô trực tiếp ngồi xuống ôm lấy cánh tay Đào Tử Tuấn, nói tiếp: “Tôi và anh đã chia tay ba ngày trước rồi, đừng có tiếp tục dây dưa với tôi nữa! Không phải anh đã có người khác rồi sao? Đi mà tìm em yêu của anh đi!”
Vẻ mặt của Đào Tử Tuấn có vẻ như đang đông cứng lại, nhưng vì ngại một đống người đang nhìn, anh nghĩ là mình không nên trực tiếp hất cánh tay nhỏ bé mềm mại đang vòng lên tay mình kia.
Chóp mũi ngửi thấy mùi hương hoa quả tỏa ra từ mái tóc của cô, là mùi quả mâm xôi, anh cứ nghĩ những cô gái như vậy thường phải xịt những loại nước hoa nặng mùi nổi tiếng mới phải chứ.
Tức thì có một cảm xúc rất kỳ lạ hiện lên trong lòng, anh quay sang nhìn anh chàng kia, chỉ thấy sắc mặt của hắn biến thành màu gan lợn rồi nhíu chặt mày rời đi.
“Ồ ~ Tôi không biết là cậu đã có bạn gái rồi đấy. ” Trầm Úy Vũ nhướn mi, có chút tức giận nói, hai người chơi thân với nhau như vậy mà Đào Tử Tuấn lại không kể chuyện này với anh, bạn bè mà lại giấu diếm nh
