XtGem Forum catalog
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3221090

Bình chọn: 7.00/10/2109 lượt.

y trang trước mặt mình.

Không có quấy rầy Hoàn Nhan Thần Hi ca hát, hắn

ngồi ở một bên, lắng nghe tiếng hát của nàng.

Biểu hiện của Long Dận Lân, nếu đổi lại là cô nương tầm thường, khẳng định là đỏ bừng mặt. Nhưng Hoàn Nhan Thần Hi là ai, số tuổi của nàng kiếp trước cộng thêm số tuổi hiện tại, đã nhiều hơn gấp hai lần số tuổi của Long Dận Lân, huống chi

nàng và Long Dận Lân cóchút"Ân oán" , nàng sẽ không bị mánh

khóe như vậy làm cho xúc động.

Hai người một ca, một nghe, phối hợp với tầng

tầng lớp lớp hoa đào, chính là một hình ảnh tốt đẹp. Cho đến khi, đoàn người xa xa đi tới, tiếng ca mới dừng lại.

"Cha, mẹ!" Nhìn thấy Phượng Thương và Phượng Thất Thất, Long Dận Lân thay đổi vẻ lạnh lùng mới vừa rồi, cười đi tới. Không biết có phải bởi vì nụ cười nghiêng nước nghiêng thành này của hắn hay không, mà Hoàn Nhan Thần Hi mặc dù đã nghĩ khống chế cảm xúc của mình thật cẩn thận, cũng bị vẻ hào hoa

phong nhã vô song của hắn đả động một chút.

"Phụ hoàng, mẫu hậu!" Hoàn Nhan Thần

Hi rời đi bàn đu dây, hướng Hoàn Nhan Khang và Tô Mi hành lễ.

"A, Hi nhi, con mới vừa rồi ở chung một

chỗ với Lân nhi a? !" Thấy nữ nhi như vậy, Hoàn Nhan Khang cóchút kinh

ngạc, "Ta còn tưởng rằng oan gia các con gặp mặt lại sẽ đánh nhau đây!"

Hi nhi? Nghe thấy xưng hô như thế, trong lòng Long Dận Lân như có hồi chuông cảnh tỉnh đang rung mãnh liệt, nhìn lại hình dạng của

nàng, trong trí nhớ của hắn loáng thoáng hình ảnh của tiểu nữ oa kia chồng

chéo lên nhau."Là ngươi? Ngươi là Hoàn Nhan Thần Hi? Ngươi là Tiểu ma nữ?"

Long Dận Lân chỉ vào Hoàn Nhan Thần Hi, đầu ngón tay khẽ run. Ở sau khi xác định thân phận của nàng, những hồi ức không vui

vẻ gì lại hiện lên trongđầu của Long Dận Lân. Trước mắt là thiếu nữ với quầnáo màu vàng tơ, nụ cười ngọt

thiếu nữ, chính là Tiểu ma nữ kia phóng hỏa đốt phòng luyện đan của mình sao? Long Dận Lân hoàn toàn không dám tưởng

tượng.

"Long Dận Lân, ngươi không phải là hiện tại mới nhận ra ta chứ! Đầu heo chính là đầu heo a, thông minh vĩnh viễn đều không theo kịp loài người!" Nhìn hình

tượng của Long Dận Lân so với lúc trước hoàn toàn trái ngược, Hoàn Nhan Thần Hi

bất đắc dĩ nhún vai, tay nhỏ bé đặt trên bả vai của Phượng Thất Thất, "Thật không biết,

cha nuôi Phượng Thương tuấn dật thoát tục, Mẹ nuôi Thất Thất thông minh hơn

người, làm sao sinh ra một ngươi ngu ngốc như vậy!"

"Hoàn Nhan Thần Hi!"

Một đôi oan gia yêu nhau từ đó ra đời.

--------Hoàn

chính văn--------

Ta là một nô tài bé nhỏ không đáng kể, không bắt mắt nhất, trong hoàng cung Nam Phượng,

mười một tuổi vào cung, đến bây giờ, ta đã sống ở trong hoàng cung này được một giáp, cũng chính là sáu mươi năm .

Nói như vậy, các ngươi đã biết tuổi của ta rồi, ta đã bảy mươi mốt tuổi. Nô tài ở trong cung điện này, không ai lớn tuổi hơn so với ta.

Người vào cung cùng với ta lúc ban đầu, cũng đã cát bụi trở về với cát bụi, đất về với đất, duy chỉ có lại ta, còn sống trên cõi đời này, hưởng thụ mặt trời mọc mặt trời lặn, sóng lên sóng

xuống, vẫn cùng cái Vương triều này, tiếp tục sống cùng nhau.

Mọi người trong cung nhìn thấy ta, cũng sẽ tôn

kính xưng một tiếng Phúc công công, mặc dù chỉ là thái giám tổng quản bên cạnh hoàng đế, nhìn thấy ta cũng nhượng ba phần lễ. Ta từ

trong con mắt của bọn họ, thấy được tôn kính cùng sợ hãi, Tiên Hoàng nói, đây làta nên được , cho nên ta đương nhiên hưởng thụ hết thảy.

Ta thích phơi nắng, mỗi ngày cũng sẽ đến trong viện, ngồi ở trên xích đu, hưởng thụ ánh mặt trời ấmáp. Chỉ có thấy mặt trời từ phương đông mọc lên, ta mới có thể xác định ta đã sống quá một ngày.

Tiên Hoàng thoái vị, ta vốn là muốn đi theo Tiên Hoàng, nhưng Tiên Hoàng nói ta tuổi già, để cho ta ở lại trong cung dưỡng lão. Ta biết

Tiên Hoàng là vì muốn tốt cho ta, theo ở bên cạnh Tiên Hoàng nhiều năm như

vậy, ta rất có năng lực được hiểu được ẩn ý bên trong tiếng nói của Tiên Hoàng, phân biệt được trong giọng nói của người là thật hay giả.

Mặc dù biết Tiên Hoàng là thật tâm tốt với ta, nhưng trong lòng ta vẫn khổ sở. Bởi vì,

ta già rồi, không thể hầu hạ Tiên Hoàng được nữa. Nhìn người và Phượng Hoàng Tiểu chủ

rời đi, ta đột nhiên cảm giác thấy trong lòng vắng vẻ, người kia làm bạn

với ta nhiều năm từ lúc còn là Tiểu hoàng tử đến lúc trưởng thành, sau này cũng không cần ta nữa.

Cũng may, tân hoàng đối với ta rất tốt, mỗi lần

thấy ta, cũng không để cho ta quỳ xuống, ngược lại mở miệng một tiếng Phúc công công, để cho ta có chút chịu không nổi.

Mỗi khi, thấy tân hoàng, ta cũng sẽ hoảng hốt

trong nháy mắt như vậy, đôi mắt màu tím kia của tân hoàng, khiến cho ta nghĩ tới nhiều chuyện trong quá khứ, rất nhiều rất

nhiều.

Lại nói, tân hoàng cũng là ta nhìn lớn lên( ý nói chăm sóc từ nhỏ đến lúc trưởng thành). Thời điểm, Tiên Hoàng mang theo đứa nhỏ này vào cung, ta liền biết quyết định của Tiên Hoàng. Lúc trước khi Tiên Hoàng

còn sống, người chỉ có yêu ba nữ nhân.

Thứ nhất, đương nhiên là Kính Đức hoàng hậu, bà làMẹ đẻ của Tiên Hoàng, tên là Miêu Sở Vân, là một nữ nhân với dung mạo vừa xinh