Insane
Quý Phi Giá Lâm

Quý Phi Giá Lâm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328014

Bình chọn: 8.00/10/801 lượt.

Volvo màu đen bị che

phủ ở trong bóng đêm.

Vạn Quý Phi bước nhanh về

phía trước, trực tiếp rống to vào hắn: “Hỗn đản! Anh… anh vô sỉ!” Hắn thế nhưng

phát ra một bức ảnh chụp cô lỏa bả vai gửi qua đây. Bức ảnh người bên trong ngủ

an ổn, tuy rằng bộ ngực chỉ loáng thóang lộ ra ngoài, thế nhưng nghĩ đến chính

mình lúc ấy lỏa thân bị chụp, Vạn Quý Phi rất khó bình tĩnh.

“Em rốt cục cũng xuất

hiện ?” Hắn trắng mắt liếc cô một cái.

“Hoắc Duẫn Đình, anh… Anh

làm sao có thể đưa tôi cái loại ảnh chụp này!” Vạn Quý Phi gấp đến độ đỏ con

mắt, cắn răng, dùng chân đá hắn.

Hắn kêu rên vài tiếng,

cánh tay kiên cố tách ra, kéo cô ra phía sau xe, đem

cô vây ở trong lòng chính mình. “Hư, chính là chơi đùa với em mà thôi.”

“Ai chơi đùa với anh! Ai

với anh ngoạn!” Cô lớn tiếng kêu. Thân thể bị vòng trụ, tay chân bị hắn hạn

chế, nhớ tới chuyện trên diễn đàn, Vạn Quý Phi không tránh khỏi ủy khuất. ”Anh

cũng chỉ biết khi dễ tôi, tôi chán ghét anh, mới không cần làm bạn gái của

anh!”

“Anh…”

“Vì anh, tôi còn bị người

ta nói thành tham mộ hư vinh, hơi quá đáng!”

“Ai nói em tham mộ hư

vinh?”

“Hoắc Duẫn Đình, anh cút

đi! Về sau cũng không cho phép đến tìm tôi! Tôi không muốn nhìn thấy anh một

lần nữa!”

Nha đầu kia dĩ nhiên cũng

chưa nghe được vấn đề của hắn? Chỉ chăm chăm vào chuyện khóc nháo của bản thân.

”Vạn Quý Phi! Ngừng!”

“Ô…” Âm thanh nức nở căn

bản không dừng lại.

Hoắc Duẫn Đình vô kế khả

thi, đành phải phủ xuống, phong bế hô hấp của cô lại.

Hắn đem cô ôm thật chặt,

nửa người dưới càng lúc càng dán chặt với người cô hầu như không kẽ hở. Chính

là chỉ xa cách ba ngày, mỗi một ngày đều thừa nhận sự dày vò trong nỗi chờ đợi

nhớ thương.

Biết cô tức giận, lại

không ngờ đến ngay cả điện thoại cũng không thèm đếm xỉa. Hai người quan hệ

chưa được xác định rõ ràng, hắn sợ, sợ cô sẽ lại chạy trốn. Chỉ cần có thể đem

cô bắt làm tù binh, hắn không ngại sử dụng thủ đoạn hạ lưu.

Hơi thở nam tính tràn

ngập trong các giác quan, đôi môi cực nóng cơ khát quyện vào cái lưỡi nhỏ xinh

của cô. Hết thảy tới rất đột nhiên, Vạn Quý Phi căn bản không biết làm thế nào

đáp lại. Nước mắt vẫn đang chảy dài, thế nhưng thật ra nụ hôn này làm cho cô an

tĩnh lại không ít.

Hơn nữa ngày, hắn mới đem

cô buông ra. Vạn Quý Phi cúi đầu, mặt dán sát trong ngực của hắn thở gấp. Hắn

ôm chặt cô, hưởng thụ thời khắc yên bình khó có được này.

“Chuyện ảnh chụp, anh xin

lỗi. Nhưng là vì em vẫn không chịu tiếp điện thoại của anh, anh không có biện

pháp mới ra hạ sách này. Vạn Quý Phi, vài ngày không thấy mặt, anh rất nhớ em,

rất nhớ rất nhớ.”

Cuối cùng hai câu nhẹ

nhàng trầm ngâm vang lên, cô nghe được cả người như nhũn ra.

“Em phải thừa nhận hai

chúng ta đều có cảm giác, nếu không căn bản em sẽ không đến đây. Đừng trốn

tránh anh nữa, đừng nói rằng không muốn làm bạn gái anh.”

Cô mân môi trầm mặc không

nói, trong lòng thầm mắng chính mình không chút cốt khí, bị người ta hôn hôn

liền tước vũ khí đầu hàng.

“Ân?” Hắn nâng cằm của cô

lên hỏi.

Vạn Quý Phi quật cường

ngoảnh mặt đi không nhìn hắn, vẫn đang cố giữ vững phòng tuyến yếu ớt vô lực.

Giống như chỉ cần cô không nói gì hứa hẹn, thế nhưng cứ bị người ôm chặt lại

không chút để ý.

Hoắc Duẫn Đình cắn nhẹ

vài cái trên môi cô, lại đem đầu cô áp đến trước ngực, bất đắc dĩ nói: “Không

thích nói chuyện thì đừng nói, trong lòng chúng ta biết rõ ràng là tốt rồi.”

Chỉ sợ thật lâu mới có thể đợi nghe cô nói lời đồng ý này, có thể hoàn toàn

chấp nhận chính mình. Sợ bản thân quá ép chặt, sợ nói sai, cả đời này, lần đầu

hắn ăn nói khép nép như vậy. Bất quá cũng tốt, tối thiểu cô không kháng cự sự

thân cận của hắn.

Không nói gì một hồi lâu,

Vạn Quý Phi đem hắn đẩy ra. Gió lạnh thổi qua, cô hơi hơi phát run. Hắn nói

đúng, đêm nay thật sự trở gió, may mắn trên đường không có người, nếu không

chuyện vừa rồi lại trở thành đối tượng thảo luận khi rỗi rãi của mọi người.

“Đã bảo em mặc nhiều áo

một chút rồi.” Hắn nhẹ nhàng trách cứ, thoát áo gió đưa qua cho cô.

Cô lắc đầu, ngượng ngùng

nói: “Không cần, em đi về.”

“Ngoan, phủ thêm.” Vì cô

mặc quần áo, thấy cô bộ dáng vô tình, Hoắc Duẫn Đình hơi bất an.

“Đi thôi.” Kéo lấy bàn

tay cô, hai người hướng cửa ký túc xá đi đến.

Vạn Quý Phi nhìn mặt đất,

tổng luôn cảm thấy có chút mất mát. Hắn nói đúng,

nếu đối với hắn không có cảm giác, sẽ không để cho hắn hôn. Nhưng luôn bị ức

hiếp như thế này, trong lòng cô cảm thấy khó chịu.

Yêu đương không phải như

thế, đúng không? Ngẩng đầu nhìn bầu trời trên cao, trăng mờ sao thưa, có lẽ là

cô suy nghĩ nhiều quá. Thở dài, ánh mắt đảo qua về phía trước, xa xa dưới đèn

đường ở cửa ký túc xá, có người đứng đấy xa xa nhìn cô.

Cách quá xa, cô căn bản

thấy không rõ mặt của hắn, nhưng thân hình cao ngất kia, từng bị cô yên lặng

nhìn chăm chú ba năm. Hắn đứng ở đó như vậy đã bao lâu? Cô thế nhưng không hay

biết!

Giây tiếp theo, người nọ

đã nhấc chân, bước lại đây.

Vạn Quý Phi ngây người,

khiến Hoắc Duẫn Đình cũng dừng lại cước bộ.

“Làm sao vậy?” Theo ánh

mắt của cô nhìn