ơi quá đáng!
“Như thế nào lại buồn
bực?” Hắn phủ người xuống lau khóe mắt phiếm hồng của cô.
“Khụ khụ!” Tiếng ho khan
từ lầu hai truyền xuống, Vạn Quý Phi hướng mắt nhìn lên trên, thấy bà nội liền
lớn tiếng reo lên: “Bà nội thật xấu!”
“Tiểu nha đầu tự nhiên lại
nổi điên?” Mới nói xong điện thoại đi ra đã bị cháu gái quở trách, Xa Thục Mai
không khỏi nhíu mày.
“Bà… Oa!” Cảm giác uất ức
ngạnh ở trong lồng ngực kia chỉ chờ trực trào lên, Vạn Quý Phi khó có thể khống
chế cảm xúc chính mình, bi thương khóc thành tiếng. Cô chính là muốn cùng nam
nhân mình thích ở cùng nhau, vì sao khó như vậy?
“Bà… Bà cái gì?” Xa Thục
Mai vội vã xuống lầu, vốn định giáo huấn xú nha đầu vài câu, lại thấy cô hai
mắt đẫm lệ liên tục, ngực liền phát đau.
“Không khóc, ngoan.” Hoắc
Duẫn Đình nhỏ giọng an ủi, thấy không có hiệu quả, đành phải đối với Xa Thục
Mai giải thích: “Cô ấy hiểu lầm, nghĩ rằng bà đối với cháu không tốt. Kỳ thật,
cháu vừa rồi với bà đã đạt thành nhận thức chung, mọi người sẽ cho cháu cơ hội,
đúng không?”
“Này…” Xa Thục Mai nhất
thời vô ngữ. Tiểu tử này rất giảo hoạt, bà rõ ràng chỉ đáp ứng sẽ suy nghĩ, căn
bản còn chưa có ra quyết định.
“Tiểu Phi buổi tối hôm
kia ở trong điện thoại khóc kể với cháu, nói người nhà không tán thành cho cô
ấy luyến ái, nên đã khóc thật lâu, phi thường thương tâm. Cháu không biết vì
sao chính mình lại không chiếm được sự đồng ý của mọi người, thế nhưng cháu xác
thực thực sự rất thích rất thích cô ấy, thích đến mức muốn cùng cô ấy cả đời.”
“Bà cũng thấy đấy, cô ấy
mặt ngoài nhu thuận, kỳ thật là người rất rất có chủ kiến, không bị người bên
ngoài dễ dàng tác động. Hôm nay cô ấy tuyệt thực, ngày mai không biết sẽ làm ra
cái việc ngốc gì nữa. Để cho cô ấy phiền não nghĩ biện pháp phản kháng mọi
người, chi bằng cho cháu một cơ hội, một cơ hội để cho mọi người hiểu cháu
hơn.”
Những lời vừa rồi mà nói
hắn vẫn vang ở bên tai, Xa Thục Mai ngẫm lại thấy cũng đúng, có lẽ trước nhường
chút xíu, miễn cho càng làm càng cương. Nhưng là tiểu tử này quả thật rất không
đơn giản, thế nhưng phẫn trư ăn lão hổ*, bà xem không vào mắt !
*Phẫn trư ăn lão hổ
(giả heo ăn thịt hổ) ý nói giả yếu để lừa kẻ khác
Cháu gái khóc dường như
đất trời đảo lộn, càng nhìn càng đau đầu. Rơi vào đường cùng, Xa Thục Mai hai
tay chống thắt lưng, trợn mắt trừng cô, không chút tình nguyện nói: “Đúng, bà
nội đáp ứng cho hắn một cơ hội, như thế nào? Cháu không hài lòng?”
Vạn Quý Phi ngay lập tức
dừng nước mắt, còn có chút hoài nghi. ”Thật sự?”
Hoắc Duẫn Đình cười gật
đầu. Nguy hiểm thật a!
“Kia… Bà nội, ý bà là
không phản đối chúng cháu nữa?” Vạn Quý Phi nín khóc mỉm cười.
“Khụ! Chỉ nói cho hắn cơ
hội, không có lập tức đáp ứng, hắn hiện tại chính là phải quan sát!” Xa Thục
Mai ngẩng đầu lên, lại có chút khó chịu.
“Cháu sẽ cố gắng !” Hoắc
Duẫn Đình vẻ mặt kiên định.
Xa Thục Mai nheo mắt lại,
càng nghĩ càng cảm thấy không hờn giận. Cô đối với Hoắc Dẫn Đình ngoắc ngoắc
ngón trỏ: “Tiểu tử, đi lên thư phòng, tôi có lời muốn nói với cậu!”
“Muốn nói gì?” Vạn Quý
Phi lập tức lại khẩn trương .
“Cháu…! Bà nội đều đã hứa
hẹn cho hắn cơ hội, cháu còn muốn làm cho bà tức giận như vậy!” Cơn tức của Xa
Thục Mai giống như xăng hỗn hợp thiêu đốt, sắp bị xú nha đầu kia tức chết rồi!
“Người ta chính là…” Lo
lắng mà thôi. Tự biết mình đuối lý, Vạn Quý Phi lựa chọn khép miệng.
“Mau lên đây!” Nhìn thấy
hắn tươi cười như hồ ly, Xa Thục Mai liền tức giận. Gừng càng già càng cay,
chuẩn bị cho ngươi hảo hảo nhìn xem một phen!
Hoắc Duẫn Đình trấn an
người trong lòng một chút, liền nhanh chóng đi theo lên lầu trong lòng trầm
trầm. Xem ra hắn khiến lông mao người ta dựng lên rồi, ai, thật hao tổn tâm
trí!
Cảnh báo giải trừ, Vạn Quý Phi trong lòng thiệt là vui nha,
thấy ai cũng đều cười meo meo. Hôm đó sau khi Hoắc Duẫn Đình cáo từ, cô cảm thấy
khẩu vị đột nhiên rất là ngon, cơm trưa ăn hai chén cơm lớn, tâm trạng thật sự
tốt lắm. Ngay cả anh trai sau khi trở về cùng bà nội tránh ở thư phòng mật đàm
cô cũng không thèm bát quái, lôi kéo Đạm Dung rù rì kể khổ.
Đạm Dung thật sự là người nghe rất tốt, không ngắt lời cũng
không phản bác, lẳng lặng nghe cô nói chuyện.
“Nói thật, lúc trước chị cảm thấy Hoắc tổng rất phức tạp, rất
sợ em cùng hắn vượt quá giới hạn. Thế nhưng hắn lại vì em mà tới nhà thuyết phục
bà nội cho hai người cùng một chỗ, chứng minh hắn thật sự nghiêm túc. Duyên phận
thứ này quả là thật sự rất kỳ diệu, ngay cả chị với anh trai em đều có thể nở
hoa kết quả, cho nên, chị chân thành chúc phúc em.”
“Ai nha chị dâu, em thật sự yêu chị chết mất thôi!” Vạn Quý
Phi một phen ôm chầm lấy Đạm Dung, cơ hồ cảm động muốn trào nước mắt. Từ khi cô
rõ ràng tình cảm lưu luyến của mình, cũng chỉ có mỗi Đạm Dung có thái độ ủng hộ,
thật là tốt!
Buổi tối, cô ở bên đầu điện thoại nói bóng nói gió, muốn biết
hắn cùng bà nội sau khi vào trong thư phòng rốt cuộc đạt thành cái hiệp nghị
gì, đáng tiếc Hoắc Duẫn Đình trên mặt cũng chỉ cười cười, một lời cũng không chịu
lộ ra.
Ai