ịnh phải có người bảo vệ, không có Hàn Chi trông coi Thái tử, chỉ sợ Đại Dục sẽ sụp đổ a.”
Năm đó Thế Tông lập nam hậu, kỳ thật tư tâm rất nặng, tất cả đều là vì muốn nghênh cưới vị Đại tướng quân kia của hắn. Hoàng đế Tiêu gia thường thiên về yêu thích nam sắc, các đế vương đời sau cứ ấn theo quy củ này mà kéo dài xuống dưới, nhưng cố tình đến đời Thuần Đức đế thì lại tuyệt không hảo nam sắc, cho nên, có thể nói là trong các triều đại đã qua, chưa từng có Hoàng hậu nào gian nan như Kỷ Chước.
Kỷ Chước rũ mắt, cũng không trả lời, nhiều năm như vậy, Thuần Đức đế chỉ coi hắn như một thần tử không xa không gần, đến tột cùng chuyện này là như thế nào, chỉ có một mình hắn rõ ràng. Nhưng mà cũng không cần nói chuyện này cho cha già biết, chung quy là Kỷ Chước hắn không thẹn với hoàng thất.
Không ở lại nhà quá lâu, dù sao thì đầu xuân sang năm cũng gặp nhau rồi, Kỷ Chước rảo bước rời khỏi phủ Tĩnh Nam hầu, trước cửa có một cỗ xe ngựa đang đợi ở đó, xa phu mặc áo khoác màu đen, trên đầu đội đấu lạp, thấy hắn đi ra liền nhanh nhẹn nhảy xuống xe, lộ ra khuôn mặt tuấn dật, ngốc nghếch cười với hắn, “Chúng ta đi?”
Kỷ Chước nhìn hắn, cười khẽ gật gật đầu.
Mùa đông không phải là thời điểm tốt để khởi hành đi xa, băng tuyến đóng dày trên đường và cả vó ngựa, khiến xe dễ bị trơn trượt, nhưng hai người cũng không có chuyện gì khẩn cấp, một đường vừa đi vừa dừng, nhìn thấy chỗ nào có phong cảnh đẹp liền đỗ lại nghỉ tạm, đi đi dừng dừng, mất một tháng mới đến Mân Châu.
Tiêu Thừa Quân trao phủ Mân vương cho phụ hậu làm phủ đệ, thay bảng hiệu là “Tĩnh Hải hầu”, Phạm cà lăm đã lên chức thứ sử Mân Châu, nhận được tin liền vội tới phủ Hầu gia chúc mừng, “Hạ, hạ quan, bái, bái kiến Hầu gia…”
“Hắc, Phạm đại nhân đây mà.” Từ Triệt quen hắn đã lâu, hào sảng tiến đến vỗ vỗ bờ vai hắn, thiếu chút nữa làm cơ thể thư sinh gầy yếu của hắn ngã sấp.
“Tướng quân, quân, cũng ở, ở Mân Châu sao…” Phạm Kiệt đã nhận được chiếu chỉ từ trước, sau này Chinh Nam tướng quân sẽ đóng giữ ở giao giới giữa Mân Châu và Lĩnh Nam.
“Phải, ngày thường sẽ ở nhờ trong phủ Hầu gia.” Từ Triệt cười sảng khoái nói, thoạt nhìn liền thấy hắn trẻ hơn trước không ít.
Đông đi xuân đến, Mân Châu đón mùa hè từ rất sớm, vào giữa mùa xuân thời tiết đã đủ nóng đến mức có thể xuống nước chơi đùa.
“Hàn Chi, mau tới đây ——” Kỷ Chước đang ngồi trên một cái ghế trúc hóng gió biển, xa xa nghe thấy Từ Triệt gọi hắn, bất đắc dĩ mà mở mắt ra, thấy người nọ đứng chân trần trên bờ cát, chỉ vào đá ngầm hướng hắn hô to.
“Tìm được gì thế?” Kỷ Chước thong thả đi bộ qua, cười khẽ nhìn hắn.
“Ngươi xem!” Từ Triệt móc ra một con cua biển trong khe đá, vội vàng giơ lên khoe với hắn, con cua này to cỡ bàn tay người lớn, sinh long hoạt hổ mà quơ quơ hai cái càng to, “Lát nữa nướng cho ngươi ăn.”
“Tưởng ngươi tìm vỏ sò, sao lại quay ra bắt cua biển rồi?” Kỷ Chước nhướng mày.
“Ta tìm rồi, “ Từ Triệt hấp tấp cầm theo con cua, quay người chạy đến đống vỏ sò trên bờ cát, con cua nhân cơ hội giương càng, hung hăng kẹp cho hắn một phát, “OÁI !!!!”
Đại tướng quân bất thình lình bị cua kẹp, giật mình hét lên, vội vã vung tay ném con cua đi. Con cua lớn dường như cũng biết nếu nó bị tóm lại lần nữa thì mạng cũng chẳng còn, tám cái chân dài khua khua chạy trốn như bay. Từ Triệt luống cuống tay chân mà ôm vỏ sò đi bắt cua, dưới chân vừa trượt liền ngã sấp mặt trên bờ cát.
Kỷ Chước nhịn không được mà phá ra cười ha hả, thường ngày người này ổn trọng như vậy, nhưng vừa đến trước mặt hắn liền hoảng tay hoảng chân đến là ngốc nghếch.
Con cua chạy đến địa phương Từ Triệt không tài nào bắt được nó, giống như khiêu khích mà giương càng đi ngang, vỏ sò rơi tán loạn trên cát, mặt của uy vũ Đại tướng quân cũng dính đầy cát, nhìn đến là chật vật.
Kỷ Chước ngồi xổm xuống nhìn hắn, đôi mắt ưng lạnh lùng tràn đầy ý cười.
Từ Triệt nhịn không được đỏ bừng mặt, dù sao Kỷ Chước từ nhỏ liền thích cười nhạo hắn rồi, người ta cười nữa cũng không có gì mất mặt, lúng túng cầm cái vỏ sò đẹp nhất đưa lên, “Cho ngươi.”
Kỷ Chước nhìn vỏ sò nhỏ trước mắt, châu tròn ngọc sáng, rực rỡ trong ánh mặt trời, lại nhìn nhìn gương mặt tươi cười lấm lem đất cát kia, vẫn như năm đó, ngốc nghếch giơ vỏ sò lên, ngốc vụng mà lấy lòng hắn. Kỷ Chước không nhận vỏ sò kia, mà vươn tay nhẹ nhàng lau cát trên gương mặt tuấn tú của Từ Triệt, “Đã bao nhiêu năm rồi, sao lại không có chút tiến bộ nào thế này, ngốc đến nỗi tự mình vấp chân mình rồi ngã.”
“Hắc hắc…” Từ Triệt chỉ nhìn hắn, ngoác miệng cười ngây ngô, xoay người nằm dài trên bờ cát, dứt khoát không đứng dậy.
“Ngốc!” Kỷ Chước bất đắc dĩ mà lắc đầu, cũng đi theo nằm xuống bên cạnh hắn.
Gió biển lồng lộng thổi qua vạt áo hai người, làm rối tung mái tóc đen dài, khiến chúng quyện vào một chỗ, cùng với âm thanh rì rào của từng cơn sóng vỗ, thật yên bình.
“Hàn Chi, về sau chúng ta sẽ không tách ra nữa, đúng không?”
”Ừm.”
“Hàn Chi.”
“Sao?”
“Không có việc gì, chính là gọi ngươi một tiếng thôi.”
“Đồ ngốc!”
Tuổi thanh xuân đi qua sẽ không bao giờ trở lại, thiếu niên tương tư ngày
