nàng, sao
bảo nàng không thất vọng đau khổ được?
Thân hình Mai nhi không
động, Lạc Thiên đã chuẩn bị đỡ thay Mai nhi, nhưng khi tay Liễu Nhu rơi
xuống, Hiên Viên Triệt chặn lại, căm tức nhìn Liễu Nhu, gầm nhẹ: “Đủ
rồi, đừng cả ngày chỉ sợ thiên hạ không loạn.”
Chiến tranh giữa
nữ nhân hắn vốn không muốn nhúng tay vào, nhưng một tháng tới nay Nhu
nhi đã không chỉ một lần thất lễ như vậy rồi, dưới con mắt mọi người,
sao không biết rõ đạo lý, tính toán chi li. Thật là mất mặt.
Biểu ca chưa từng dữ với nàng như thế, chóp mũi Liễu Nhu đau xót, nước mắt
đảo quanh ở đáy mắt, khẽ cắn môi dưới, rất uất ức nhìn Hiên Viên Triệt,
nhưng hôm nay đối đầu kẻ địch mạnh, Hiên Viên Triệt căn bản không có ý
định thương hương tiếc ngọc. Hắn dẫn đầu vào thành, Lạc Thiên và Mai nhi cũng rời đi, chỉ mình Liễu Nhu ngơ ngác đứng, ánh mắt âm độc nhìn Mai
nhi, hận không thể xé nát nàng.
Dọc theo đường đi, Lạc Thiên nhíu mày, hỏi: “Vương gia để bọn lính trú đóng ở ngoài Thanh thành, có kế hay gì đánh lui địch?”
Hiên Viên Triệt tràn đầy lòng tin cười, nói: “Đương nhiên là có diệu kế, nếu không cũng không thể tự mình dẫn tinh binh tới chỗ này.”
Vương
gia tựa hồ không có tính toán tiếp tục giải thích, Lạc Thiên cũng không
hỏi nữa. Ba người lẳng lặng đi, mình Liễu Nhu đuổi theo ở phía sau, nàng là thiên chi kiều nữ, mới đi hai bước đã mệt mỏi thở hồng hộc, nàng bất mãn quệt mồm, muốn ngừng lại xoa xoa chân, nhưng lại sợ lạc mất.
Ban đêm, bên trong phòng, Liễu Nhu quấn Hiên Viên Triệt, chất vấn hành động ban ngày, nhất quyết không tha: “Biểu ca, vì sao hôm nay chàng không
giúp ta? Che chở tỳ nữ kia coi như xong, vì sao còn phải bỏ lại ta à?”
Hiên Viên Triệt cầm binh thư trong tay, bị Liễu Nhu om sòm làm cho đầu óc
choáng váng, một chữ cũng xem không vào. Không nhịn được nện binh thư ở
trên bàn, không nhịn được ngẩng đầu nhìn Liễu Nhu, vừa định trách cứ
nàng lại nhìn thấy hai mắt đẫm lệ của nàng, Hiên Viên Triệt không đành
lòng trách mắng, ôm nàng ở trên đùi, nhẹ giọng giải thích: “Thái y nói
rồi, phụ nữ có thai không nên tức giận, huống chi vận động thích hợp có
ích cho phụ nữ có thai! Nhu nhi thông minh như thế, Nhu nhi nên hiểu
dụng tâm lương khổ của Bổn vương.”
Tâng bốc ai cũng thích, Liễu
Nhu cũng không ngoại lệ, nghe Hiên Viên Triệt nói thế, ntức giận gì của
nàng cũng không còn, nằm ở trong ngực Hiên Viên Triệt, giống như con mèo ngoan xinh xắn động lòng người.
Liễu Nhu lôi kéo tay Hiên Viên
Triệt, che ở trên bụng của nàng, dịu dàng cười, toàn thân phát ra tình
thương của mẹ,”Biểu ca, chàng nói là Tiểu Vương Gia hay là Tiểu Quận
Chúa?” .
Lần đầu mang thai, nàng cũng giống tất cả mẫu thân, tâm thần bất định bất an.
Dù sao cũng là lần đầu làm mẹ, làm cha, tâm tình của Hiên Viên Triệt và
Liễu Nhu đều giống, tâm thần bất định bất an, Hiên Viên Triệt nhẹ nhàng
vuốt ve bụng còn xẹp của nàng, giọng điệu ôn hòa: “Bất kể là Tiểu Vương
Gia hay là Tiểu Quận Chúa, ta đều thích, bởi vì bọn họ là cốt nhục của
ta.”
Liễu Nhu dịu dàng cười cười, nói: “Nhu nhi hy vọng là Tiểu
Vương Tử, trưởng thành trở thành anh hùng đội trời đạp đất giống Vương
gia.”
Nàng là nữ nhi của vợ lẽ, ngày sống ở Liễu gia còn không
bằng người làm, thời gian đó là nàng thống hận nhất, cũng là thời gian
khắc cốt minh tâm nhất. Nếu như nàng sinh ra Tiểu Vương Tử, an vị ổn ở
ghế vương phi, nàng không chỉ sẽ không bị người khác làm tức, cũng sẽ tử bằng mẫu quý, cao quý nhiều lắm.
Ước mơ tương lai muốn gió có
gió muốn mưa có mưa, Liễu Nhu khẽ cúi đầu, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch,
giữa hai lông mày đều là nụ cười.
Hiên Viên Triệt ôm nàng, đặt cằm ở trên đầu nàng, thật là một bức tranh ngọt ngào.
Ngày kế trời mới vừa sáng, Ám Dạ đã nóng nảy qua lại trước cửa phòng, thỉnh
thoảng vươn tay muốn gõ cửa, nhưng suy nghĩ một chút lại để xuống, than
ngắn thở dài.
Đợi đã lâu, có lẽ là tiếng bước chân đánh thức
Vương gia, Vương gia mở cửa ra, y phục đã mặc xong. Nhìn sắc mặt nóng
nảy của Ám Dạ, trái tim Hiên Viên Triệt căng thẳng, nói: “Chẳng lẽ Dạ
Quân lại tới tập kích?”
Dạ Quân là họa lớn trong lòng hắn, thời thời khắc khắc quấy nhiễu tim của hắn.
Ám Dạ lắc đầu một cái, thật là khó xử, không biết mở miệng như thế nào,
nhưng lúc thấy Vương gia chau chặt chân mày và mặt mũi lo lắng, Ám Dạ
không do dự nữa, nói: “Vương gia, hoàng thượng và hoàng hậu Nguyệt quốc
tới. Bây giờ đang ở đại sảnh !”
“Này. . . .” Thân hình hắn run
một cái, đáy mắt viết không thể tin được, nàng lại có thể tới? Hắn hối
hận tặng nàng đi hòa thân, thống hận thấy bọn họ có đôi có cặp. Hôm nay
nàng cư nhiên tới, chẳng lẽ là muốn làm hắn không chịu nổi? Làm hắn hối
hận?
“Vương gia. . . .” Ám Dạ rất lo lắng Vương gia, kể từ sau
khi vương phi rời đi, cả người Vương gia thay đổi, đầu tiên là thích
rượu như mạng, nữa là một lòng nhào vào quốc sự, cả ngày lẫn đêm không
biết mệt mỏi, nhưng Ám Dạ hiểu, đây chỉ là phương thức Vương gia tê dại
mình thôi. Vết thương của Vương gia chưa lành, Vương phi mang theo nam
nhân tới tìm hiểu, không thể nghi ngờ là rắc muối t