ôn Lăng Ngạo Quân chính thức là vợ chồng,
đem hai người hợp thành một thể, cùng nhau vượt qua cuộc sống sau này.”
Chính Hiên xảm xúc trào dâng lớn tiếng tuyên bố, câu phía sau kia vốn
chết cũng không chịu nói ra, hiện tại nói được bình thản như thế, tràn
ngập cảm giác sứ mệnh thần thánh.
Cẩn Hiên cùng Ngạo Quân hai người vẻ mặt
hạnh phúc thâm tình liếc mắt nhìn nhau, khi mọi người chúc phúc cùng vỗ
tay dừng lại, ôm nhau thật lâu. Từ nay về sau, bọn họ rốt cục có thể
vĩnh viễn cùng một chỗ, bọn họ chính là một chỉnh thể, cùng nhau đối mặt tương lai.
Cuối cùng là ném hoa, Ngạo Quân đưa lưng
về phía mọi người ném hoa trong tay đi, mỗi người đều thực chờ đợi hoa
kia rơi vào tay mình, tuy rằng bọn họ không biết cái kia đại biểu cho
điều gì, bất quá có thể nhận được hoa của quân sư vương phi thì phải là
vinh hạnh lắm! Cuối cùng, lại rơi vào trong lòng Dật Hiên, Ngạo Tuyết
lập tức chạy đến đối với Dật Hiên chính là một trận chúc mừng, khiến cho hắn vẻ mặt buồn bực….
Hoàn thành hôn lễ xong, Cẩn Hiên mang theo Ngạo Quân kính trà thái hậu, thái hậu cười đến toe tóe mạnh lôi kéo
Ngạo Quân tán gẫu, đối với côn dâu này thật sự là thích, còn đem Cẩn
Hiên đuổi qua một bên, chính mình một người bá giả tự kỉ, thật sự là
càng xem càng vừa lòng.
Rốt cục thật vất vả dưới sự trợ giúp của
Chính Hiên, Ngạo Tuyết cùng Dật Hiên, Ngạo Quân mới có thể thoát ly ‘ma
chưởng’ thái hậu, nhưng lập tức còn có rất nhiều người vây lên kính
rượu.
“vương gia, chúc mừng chúc mừng, chúc ngài cùng quân sư bạch đầu giai lão….” Hồng tướng quân bưng chén rượu kính nói.
“Hồng tướng quân nói sai rồi, là vương
phi, mạt tướng chúc vương gia cùng vương phi bạch đầu giai lão….” Trần
tướng quân cũng bưng chén rượu lên kính nói.
“Là quân sư vương phi, ha ha…. Vương gia,
vương phi, lão thần trong này kính vương gia, vương phi một ly, chúc
vương gia vương phi sớm sinh quý tử.” Tiêu thừa tướng bưng rượu sang
sảng cười nói.
“Đúng, đúng, thừa tướng nói đúng, là quân sư vương phi, thảo dân cũng chúc vương gia vương phi sớm sinh một tiểu vương gia….”
“Vương gia, vương phi hạ quan cũng kính các người một ly….”
…..
Cả triều văn võ bá quan hơn nữa bình dân
thảo chúng, nhiều nhân vật như thế lên chúc rượu thật sự là đồ sộ, mỗi
người uống một chén cho dù tửu lượng Cẩn Hiên tốt, phỏng chừng cũng vài
ngày không xuống giường được, may mắn, bọn họ sớm có chuẩn bị, này
không, phù dâu phù rể tác dụng không phải nên thể hiện đi sao?
Rốt cục mọi người đều kính xong rượu, phù
dâu phù rể cũng say rồi, Thánh Lục hoàn toàn ngã trong lòng Thánh Lam,
Thánh Thanh có thể nói cả người đều bắt trên người Thánh Tranh, Hoàng
Anh liền lại càng không phải nói, ngã vào trong lòng Ngụy Tử Tề hoàn
toàn bất tỉnh nhân sự, ba phù rể cước bộ cũng là lảo đảo, mau phân không rõ phương hướng.
Còn một đôi phù dâu phù rể là Triệu Chi
Dương cùng Mạc Nguyệt Oánh hoàn hảo, rượu đều bị Triệu Chi Dương uống
hết, Mạc Nguyệt Oánh giúp đỡ Triệu Chí Dương, lắc lắc đầu vì Triệu Chi
Dương xoa xoa mặt, đối Ngạo Quân nói: “Ca, ta mang Chi Dương đi nghỉ
ngơi trước.”
“Ân, muốn hay không gọi người giúp ngươi?” Ngạo Quân gật đầu cười nói.
Oánh nhi ở nửa năm trước, sau khi nàng
‘chết’ vốn chịu không nổi tự trách mà điên rồi, Triệu Chi Dương đem nàng cẩn thận chiếu cố, chữa khỏi bệnh cho nàng, nhưng nàng vẫn là không bỏ
xuống được áy náy thỉnh thoảng vẫn phát bệnh, thẳng đến khi nàng giải
độc xong đi tìm nàng, thần chí của nàng mới dần dần thanh tỉnh.
“Ta một người làm được, ca, ta trước đi
xuống.” Mạc Nguyệt Oánh đối Ngạo Quân cười nói, phất tay giúp đỡ Triệu
Chi Dương đi xuống. Hiện tại nàng hoàn toàn buông xuống, đối tình cảm
với ca buông xuống, là Chi Dương làm cho nàng chân chính buông, có thể
được ca tha thứ, tiếp tục làm huynh muội, nàng đã vạn phần sung sướng,
chính là nàng vẫn có thói quen gọi ca, tuy rằng nàng đối nàng mặc áo
cưới kêu ca rất kỳ quái, bất quá ai kêu nàng đã quen đâu?
Ngạo Quân cười đi đến bên người Cẩn Hiên
nhìn Nguyệt Oánh rời đi, thật tốt, các nàng lại như lúc trước, nàng lại
có thể ăn mỹ vị nha.
“Quân….” Đang lúc nghĩ đến món ngon thanh âm Đông Phương Tuấn Hạo ở phía sau vang lên.
“Các ngươi nói chuyện, ta đi qua bên kia
một chút.” Cẩn Hiên nhìn một chút Đông Phương Tuấn Hạo cười nói. Hướng
Ngạo Quân gật đầu, liền xoay người rời đi.
“Quân, chúc mừng ngươi.” Đông Phương Tuấn
Hạo mắt lộ kinh diễm nhìn Ngạo Quân một chút, mỉm cơpì nói. Hắn lần đầu
thấy Quân mặc nữ trang, nội tâm thật sâu đã bị rung động, chính là không thể nghĩ được, lần đầu tiên nhìn thấy nàng mặc nữ trang đúng là ngày
nàng gả đi, từ hôm nay nàng chính là thê tử người khác, chính là có phu
chi phụ, hắn ngay cả ở bên người nàng cũng không thể.
“Cám ơn, Tuấn Hạo, chúng ta vẫn là giống
trước đây, là bằng hữu, là tri kỷ.” Ngạo Quân bưng lên một chén rượu,
giơ lên, chân thành cười nói, trong mắt Tuấn Hạo chua sót, nàng sao lại
không biết, đối cảm tình hắn nàng nhất định không hồi đáp được, cả đời
này người nàng thực xin lỗi ngoài Gia Luật Ưng còn có hắn.
“L