điện là Phụng Thiên Điện, sau là Hoa Cái Điện, cuối cùng là Cẩn Thân Điện, hai bên cánh điện đều có hiên nhỏ.
Sau Cẩn Thân Điện là hậu cung, Kiền Thanh cung ở phía trước, là cung của
hoàng đế đại nhân, những lúc hoàng đế không thượng triều, làm việc và
cuộc sống thường ngày đều ở nơi này.
Khôn Ninh cung ở phía sau,
bao gồm Ngự Hoa Viên và cung của phi tần, trừ hoàng hậu ở chính điện
Khôn Ninh cung, ba phía xung quanh phân thành các điện nhỏ đông, tây, là nơi ở của chúng phi tần.
Sau giữa trưa, Kiền Thanh cung, điện phía tây.
Tây điện rất mát, thích hợp cho những ngày mùa hè chói chang, lúc này cửa
sổ mở phân nửa, gió nhẹ nhẹ thổi, lay động rèm trước Long sàng, phía sau rèm cảnh xuân nửa che nửa lộ, chọc người mộng tưởng.
Trong không khí tràn ngập mùi đàn hương đặc hữu, càng tiết lộ chuyện vừa xảy ra nơi này.
Huyền Dục nghiêng người nằm trên giường rồng, sức lực tinh tráng trần nửa
người trên, chăn mỏng thêu rồng vàng nhẹ nhàng bao trùm hông hắn , hiển
lộ đường cong thân thể làm người ta phun máu mũi, ánh mắt Huyền Dục nửa
khép hờ, trên mặt còn lưu lại kích tình mê say.
Trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng vang cực kỳ nhỏ, đó là tiếng bút lông chạm vào giấy Tuyên Thành.
Một lát sau, chút thanh âm này cũng biến mất, Huyền Dục lười biếng mở miệng nói: " Chớp mắt, đã là mười năm rồi."
Nguyên Bình Chi dọn dẹp giấy và bút mực, có vẻ không vui nói: "Cái gì mười năm rồi?"
Hắn mới vừa vẽ chân dung hoàng đế đại nhân, xác thực mà nói, là vẽ hoàng đế đại nhân kích tình sau xuân cung đồ, Nguyên Bình Chi đáy lòng lần thứ
một ngàn lẻ một châm chọc: cuồng tự luyến. (yêu bản thân)
Huyền
Dục khơi lên khóe mắt, ánh mắt hài hước vui vẻ nhìn chằm chằm Nguyên
Bình Chi, nói: "Ta lên ngôi mười năm rồi, ngươi len lén vẽ chân dung ta
cũng mười năm rồi."
Không nói thì không sao, vừa nói ra Nguyên
Bình Chi liền hận không thể quay ngược thời gian, để mình trở về mười
năm trước, không bao giờ tiện tay vẽ tranh hoàng đế tự luyến.
Mười năm trước, mới mười tuổi, Nguyên Bình Chi được khen là thiên tài, còn
nhỏ tuổi đã lĩnh hội được chân lý, hơn nữa am hiểu tranh chân dung, họa
sĩ cung đình khen không dứt miệng, khen ngợi tiền đồ kia không có giới
hạn, tương lai có thể trở thành bậc thầy thi hoạ lưu danh sử sách.
Con nít không hiểu khiêm tốn, Nguyên Bình Chi nho nhỏ được khen thưởng, có
chút lâng lâng kiêu ngạo, trong lòng tìm cách muốn vẽ một bức kiệt tác,
lưu danh muôn đời, nhất là mọi người trước giờ toàn khen ngợi ba vị
huynh trưởng, điều này làm hắn hơi ghen tỵ, cũng muốn biểu hiện một
phen.
Nguyên tứ công tử cẩn thận quan sát những người bên cạnh
một lượt, cảm thấy hoàng đế biểu ca mới lên ngôi, mặc long bào đen tuyền thật oai vũ, liền quyết định lấy hắn làm người mẫu —— quyết định này
khiến hắn “lỡ một bước chân thành thiên cổ hận” (một lần sảy chân, ngàn
đời tiếc hận), ngày sau chứng minh sự lựa chọn của hắn quá sai lầm! Suốt một tháng ,
Nguyên Bình Chi len lén vẽ một bức"Tân đế lên ngôi ", bức họa năm ngoái, thân hình hoàng đế thiếu niên gần mười bốn tuổi mặc dù còn mảnh mai,
cũng đã cao ngất như trúc, đôi môi mím chặt cùng ánh mắt sắc bén hé lộ
tâm tình khẩn trương và nghiêm trang của hắn lúc mới lên ngôi, khóe
miệng khẽ nhếch cùng cánh tay nâng cao lại lộ ra niềm kiêu ngạo cùng tự
đắc.
Hoàng đế thiếu niên lần đầu xưng bá thiên hạ, hoạ sĩ thiếu
niên lần đầu nghiêm túc vẽ, hai người đều có những non nớt không lưu
loát, nhưng giống nhau đều tràn đầy tự tin, tài hoa hơn người.
Nguyên Bình Chi không nhịn được khoe khoang tác phẩm của mình, kết quả là bị
hoàng đế nhìn trúng, lập tức thu vào sở hữu hoàng gia, hơn nữa còn sảng
khoái quyết định tiểu biểu đệ làm hoạ sĩ ngự dụng của mình —— đặc biệt
vì hoàng đế vẽ tranh, không cho vẽ người khác.
Huyền Dục kiêu ngạo trên đời này không ai có thể sánh bằng, cho dù Nguyên Bình Chi muốn vẽ tranh thần tiên cũng không được.
Từ đó vốn dĩ hoạ sĩ thiên tài vang danh thiên hạ lại mai danh ẩn tích, chỉ thỉnh thoảng len lén chạy tới hoàng cung vì hoàng đế vẽ chân dung, mà
tất cả tranh cũng bị hoàng đế đại nhân giấu đi, đại khái mấy trăm năm
sau mới có thể lưu danh hậu thế.
Cho nên, hoàng đế đại nhân khiến Nguyên Bình Chi vẽ những bức họa cũng rất"Đặc biệt" , tỷ như giống như
bây giờ xuân cung đồ, duy mỹ hương diễm, coi như hoàng đế đại nhân cho
người khác nhìn, người khác cũng sẽ bị mù mắt!
Nguyên Bình Chi
thở dài, nói: "Về sau ngươi có thể không tuyên ta vào cung vẽ tranh? Ta
không phải muốn trở thành chuyên gia vẽ đông cung của hoàng đế."
Huyền Dục cười ha ha, nói: "Ngươi không cảm thấy trẫm lúc này là mê người nhất sao?"
Nguyên Bình Chi gương mặt tuấn tú băng hàn, nói: "Một chút cũng không."
"Khẩu thị tâm phi a, khẩu thị tâm phi." Huyền Dục chậc chậc lắc đầu, nói:
"Nếu như trong lòng không nồng đậm yêu trầm, làm sao có thể vẽ sống động như vậy?"
Nguyên Bình Chi buồn bực đến muốn hộc máu, nói: "Đó là vì kỹ thuật ta tốt."
Huyền Dục lật người lại, tiện tay lấy long bào khoác lên thân thể trần
truồng, cứ như vậy thoải mái đi tới bên cạn
