òng hốt hoảng, nhanh chóng
nhìn đi nơi khác, vẻ mặt có chút
nghiêm túc nói với Nam Tinh, "Đó là nhiệm vụ của chú ấy, hơn nữa có chú
ấy bảo vệ con, mẹ cũng yên tâm một chút. Ngoan đi, chờ trở về thì sẽ tốt thôi, trước nhịn vài ngày đi có được hay không?"
Nam Tinh gật đầu, sau đó vẻ mặt có chút lo lắng hỏi cô, "Mẹ, ba không có sao chứ? Con vừa đi nhìn ba, ba..."
Nhìn thấy đôi mắt hồng hồng của Tiểu Tinh, trong lòng của Mạc Yên tê
rần, ôm bé vào lòng thật chặt, "Đừng lo lắng, ba con sẽ khá hơn thôi! Ba con đã đồng ý với mẹ, ba con nhất định sẽ khoẻ lại!"
Kỳ thật lời này cũng là lời cô tự an ủi mình!
Nhưng Nam Tinh lại tin không chút nghi ngờ, dùng sức ôm lấy cô, "Dạ, ba nhất định sẽ tốt lên thôi!"
Mạc Yên lại tách ra nhẹ vươn tay sờ mặt bé như an ủi, "Có phải hôm qua con không có nghỉ ngơi chút nào có đúng không?"
Nam Tinh lắc đầu, "Không phải! Lúc con tới Nam Cương thì đã là buổi tối,
chú Đoàn để cho con ở lại Nam Cương ngủ một đêm, sáng sớm hôm nay mới
sai người dẫn bọn con tới đây."
Mạc Yên mỉm cười, "Giờ này chắc chú Đoàn của con cũng đã không còn sức
nữa rồi, sau này chúng ta cần phải báo đáp anh ấy thật tốt."
Tai nhọn của Tần Thiên Nham nghe được lời nói của Mạc Yên, trong lòng
rùng mình, ánh mắt không nhịn được chuyển đến trên người Đoàn Kiều
Thành, người đã an bài chỗ ăn ở cho bọn họ. Trời, khi nào thì lại có
thêm một tình địch nữa rồi?
Khó trách Đoàn Kiều Thành này vẫn
luôn tự cho mình là nửa người chủ, đối với Nam Tinh chăm sóc đủ điều,
đối với Mạc Yên lại càng gọi thẳng là
"Yên nhi", Tần Thiên Nham âm thầm cắn nát răng thép, cô bé này thật đúng là biết câu hồn người. Mặc kệ đi đến đâu cũng có thể đưa tới một đám
ong bướm.
Xem ra anh cần phải có vài đòn mạnh, bằng không, một
lần không cẩn thận, chẳng những người chạy mà tim cũng chạy theo, như
vậy thì rắc rối lớn
rồi.
Tần Thiên Nham biết Mạc Yên rất lo cho Nam Tinh, cũng biết Nam Tinh sẽ
không trở thành mối đe doạ cho những chuyện anh làm nên anh cũng bắt đầu chăm sóc đủ điều cho đứa nhỏ Nam Tinh này.
Chỉ tiếc Nam Tinh vẫn không vừa mắt với Tần Thiên Nham, lúc nào cũng tìm cơ hội cho Tần Thiên Nham ăn không ít cực khổ.
Nhưng vì muốn ôm được người đẹp về nhà nên giờ Tần Thiên Nham bất chấp
tất cả, mặc kệ Nam Tinh ra chiêu gì, mặc kệ sắc mặt Mạc Yên lạnh như thế nào, tất cả anh đều chịu được, chỉ cần Mạc Yên trở về với anh, đối với
anh mà nói một chút trở ngại này không phải là chuyện gì to tát.
Buổi chiều Lam Khảm Khảm đã khôi phục lại sức khoẻ nên bắt đầu giải cổ độc cho Nam Tinh.
Quả nhiên như lời Lam Khảm Khảm nói, cổ trùng di truyền ở trong cơ thể
Nam Tinh vẫn chưa trưởng thành, giống với cổ trùng của Mạc Yên, chỉ dùng cách riêng thúc ép cổ trùng, thì cổ trùng nhỏ bị bức ra ngoài.
Lúc có cổ độc, Nam Tinh vẫn luôn cảm thấy tinh thần của mình có chút
không đầy đủ, nhưng bây giờ cổ độc đã bị bức ra, trạng thái tinh thần cả người đều tốt lên, Mạc Yên thấy trong lòng cũng yên hơn.
Chẳng
qua giờ người làm cho cô lo lắng là Nam Bá Đông, mặc dù cổ độc sắp trừ
tận gốc, nhưng tinh thần của anh vẫn mệt mỏi không phấn chấn, thời
gian tỉnh táo cũng rất ít, đầu óc vẫn luôn hôn mê ngâm ở trong thùng
thuốc, làm cho Mạc Yên vừa lo lắng vừa sốt ruột, vì anh mà âm thầm chảy
không biết bao nhiêu nước mắt.
Vài năm nay, Mạc Yên đã nảy sinh một loại ỷ lại vào người thân đối với Nam Bá Đông.
Có anh ở đây thì cô và Nam Tinh đều có cảm giác ỷ lại, cho dù có tai họa
gì ập xuống thì đều có Nam Bá Đông ở sau lưng dọn dẹp cục diện đó cho
bọn họ, cho dù muốn làm cái gì, chỉ một câu nói, Nam Bá Đông sẽ làm vì
bọn họ.
Những thứ nhỏ giọt này bình thường không khiến bọn họ chú ý, nhưng lúc
sắp mất đi bóng râm của anh, thì toàn bộ đều có vẻ hiện ra rõ ràng, làm
cho người ta phải thương tiếc như vậy.
Mạc Yên thương cảm và khổ
sở, cô luôn nhận lấy sự quan tâm và bảo vệ của Nam Bá Đông, nhưng cô lại chưa bao giờ cho anh lại được cái gì.
Cho dù hiện tại cô đối với anh tốt một chút là cũng vì câu nói van xin
ngày đó của Nam Bá Đông, "Em có thể đối với anh tốt một chút hay
không?", càng như thế này cô lại càng cảm thấy áy náy, càng khổ sở, và
một loại đau đớn khó nói thành lời. Khi nhìn thấy Nam Bá Đông không có
một chút sức sống, cô lại càng cảm thấy đau đớn đến sắp khóc ra máu.
Nếu như bây giờ anh cứ như vậy mà chết đi, cô sẽ ôm phần áy náy và tiếc nuối này sống cả đời.
Nhưng cô cũng biết, cho dù có một tia hi vọng, Nam Bá Đông cũng sẽ không
nguyện ý để cho cô sống một mình, tuyệt đối sẽ không để cho cô tự hãm
sâu vào một phần áy náy này mà không thể tự thoát ra. Cho nên anh nhất
định sẽ đứng dậy, cho cô có cơ hội để bù đắp, với trình độ anh yêu
thương cô, anh nhất định sẽ đứng dậy! Cô tin là sẽ như vậy!
Mạc
Yên không có đoán sai, mấy ngày nay, tuy ý thức của Nam Bá Đông vẫn
chưa hoàn toàn rõ ràng, nhưng anh biết tâm tư của Mạc Yên, lời nói mà
Mạc Yên ghé vào lỗ tai anh nói, anh đều nghe được. Chẳng qua máu toàn
thân đều bị con cổ trùng kia hút sạch, có con cổ trùng ở đây thì anh còn cảm thấy có chút khí lực, nhưng co