o cậu nói với mình."
Thẩm Đường sững sờ, chà, anh bị quấn vào luôn.
Tiểu Bao Tử vẫn không hiểu cái gì gọi là ‘cô bé bán diêm’. Tha thứ cho bé, mặc dù bé là một cậu bé lớn thông minh, nhưng bé chỉ biết một truyện cổ tích —— Cô bé lọ lem.
Nguyên do là lúc bé hai tuổi, vì Tô Khả muốn bồi dưỡng hơi thở văn nghệ cho con trai của cô nên bắt đầu kể chuyện cổ tích, nhưng sau lúc Tô Khả kể xong truyện cổ tích thì Tiểu Bao Tử nghiêm mặt nói, "Con không muốn nghe những truyện cổ tích, không hay một chút nào."
Từ đó về sau, Tô Khả chỉ có thể rơi nước mắt mua loại sách quân sự hoặc là loại truyện trinh thám hoặc là loại sách khoa học viễn tưởng hoặc truyện cổ tích cùng truyện tranh.
Kết quả là, Doãn Lạc Phong kể truyện cổ tích ‘Cô bé bán diêm’ với Tiểu Bao Tử, lúc này mới nói đến trung gian, tình tiết bên ngoài nói đến công chúa Bạch Tuyết, vân vân rồi lại tới nàng tiên cá. . . . . . (ed: anh Phong biết kể truyện nhỉ)
Chân mày Tô Khả ở bên cạnh giật giật.
Ngược lại Tiểu Bao Tử nghiêm trang nghe.
Thẩm Đường ở bên kia nén cười, một hồi lâu, từ nén cười đến cười thật to, ôm bụng cười lăn lộn, cười ra nước mắt.
"Tiểu Phong Phong, cậu quá tuyệt!"
Mặt Doãn Lạc Phong đỏ lên, "Có bản lĩnh thì cậu đến kể đi."
Thẩm Đường khoát tay, "Mình không phải người kể truyện cổ tích, nghe một chút là được rồi." Nhưng mà sau khi anh nghe xong thì ít nhất vẫn có thể nhớ tình tiết ra làm sao.
Doãn Lạc Phong ở giữa Tô Khả không biết nói gì cùng Thẩm Đường đang cười thật to, cuối cùng kể xong phiên bản ‘cô bé bán diêm’ mà đốt rất ăn khớp.
Tiểu Bao Tử chớp mắt mấy cái, "Xong rồi sao?"
Doãn Lạc Phong gật đầu một cái.
Tiểu Bao Tử nghiêm chỉnh nói, "Thế nhưng chú kỳ quái làm chuyện gì cùng với dì kỳ quái vậy?"
Mọi người: ". . . . . ."
Điện thoại của Tô Khả "tụt tụt" vang lên, là Lưu Hiểu Hiểu gọi tới. Lần trước chia tay, Tô Khả đã cho Lưu Hiểu Hiểu số di động của cô.
Tô Khả nhận điện thoại, Lưu Hiểu Hiểu hơi hốt hoảng nói với Tô Khả: " Tô Khả, khi nào thì cô rảnh, có thể ra ngoài một chuyến không."
Tô Khả nghĩ là nói không chừng Lưu Hiểu Hiểu lấy chứng cứ cô ta giữ tới cho cô, mà chuyện lại rất nghiêm trọng, hơn nữa việc này không nên chậm trễ nên liền nói, "Lúc nào tôi cũng rảnh."
Lưu Hiểu Hiểu nói: "Vậy tám giờ rưỡi sáng ngày mai, chúng ta vẫn gặp mặt ở quán cà phê ở trung tâm thành phố được không?"
"Ừ, được." Tất nhiên là Tô Khả đồng ý với Lưu Hiểu Hiểu.
*
Gần tối, Tô Cẩm Niên gọi điện thoại cho Tô Khả, Tô Khả nói với anh là Lưu Hiểu Hiểu muốn lấy chứng cứ tới cho cô.
Tô Cẩm Niên bên kia hiếm khi lộ ra nét mặt tươi cười.
Tô Khả dặn dò một câu, "Buổi tối mọi thứ cẩn thận."
Tô Cẩm Niên gật đầu, trò chuyện một vài chuyện khác, Tô Khả đưa điện thoại di động tới bên tai Tiểu Bao Tử, để cho Tiểu Bao Tử cùng Tô Cẩm Niên nói một chút.
Tiểu Bao Tử nói: "Bố, tôi chờ ông trở lại mua bánh trứng cho tôi ăn."
Tô Cẩm Niên còn thiếu nước mắt vui mừng quanh tròng thôi, "Ừ, được, Nhị Tô của bố."
Tiểu Bao Tử không được tự nhiên đỏ mặt, mắt to ươn ướt nước có chút thẹn thùng nhìn Tô Khả.
Tô Khả cười, điểm mũi nhỏ của con, cô nói tạm biệt cùng Tô Cẩm Niên rồi tắt máy.
Sập tối, ánh trăng nơi chân trời mọc lên, mí mắt Tô Khả không ngừng giật, trong lòng cảm giác rất kỳ lạ chỗ nào đó nhưng lại nghĩ không ra nguyên nhân.
*
Cục cảnh sát
Tám giờ tối, toàn cả chuẩn bị xuất phát.
Tô Cẩm Niên dẫn một nhóm cấp dưới, cũng có cảnh sát trong đó.
Một người trong đó dẫn Tô Cẩm Niên đến trước một chiếc xe được trang bị, nói với Tô Cẩm Niên: "Thượng tá Tô, đây là xe của các anh." Nói xong, cậu ta gật đầu rồi trở lại đội ngũ.
Tô Cẩm Niên nhìn người cảnh sát rời đi, ra lệnh cho thành viên trong đội của anh kiểm tra xem thiết bị của họ có được xử lý ổn thỏa hay không, anh thì lên xe kiểm tra một chút.
Ngay cả con của anh mà Phạm Kim Ngân cũng không bỏ qua, có lẽ muốn dốc hết sức lực muốn giết chết anh, hơn nữa ở Cục Cảnh sát có nội gián, ngày nhận hàng lại kiên quyết rút ngắn lại hai ngày, nhìn thế nào cũng lộ ra kỳ lạ.
Cho nên mọi việc cẩn thận đều trên hết, đây là do Tô Khả nói với anh.
Tô Cẩm Niên kiểm tra xe một lần, tuy nói anh không thích chơi xe, nhưng mà chính là từ mười sáu tuổi thì anh đã bắt đầu tiếp xúc với xe, chiếc lớn chiếc nhỏ, mọi loại mọi kiểu, cho nên cẩn thận kiểm tra thì phát hiện thắng xe này đã từng bị người khác mài qua!
Trong nháy mắt mặt của anh trở nên đen như cục sắt, hai tay nắm chặt thành quyền.
Sau đó, anh tỉnh bơ đi tới bên cạnh Cục trưởng Cục Cảnh sát, nhỏ giọng nói với ông mấy câu.
Cục trưởng Cục Cảnh sát gật đầu, lồng ngực phập phồng, sau Tô Cẩm Niên khẽ vỗ thì ông khôi phục lại bình thường.
Cục trưởng Cục Công sát xoay người một cái, trong lòng có tính toán, bởi vì công việc bố trí xe cộ này ông chỉ sắp xếp một cấp dưới làm, như vậy cấp dưới này rất có thể là nội gián, hoặc là người giúp đỡ là nội gián.
Mông La Anh ở bên kia như có điều suy nghĩ nhìn ông cùng Tô Cẩm Niên thật lâu, sau đó đi lên trước, "Sao vậy?"
Cục trưởng Cục Cảnh sát nói: "Cũng không phải là chuyện lớn gì. Đúng rồi, Tiểu Mông, sau khi t