Quân Giáo Sinh

Quân Giáo Sinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213863

Bình chọn: 10.00/10/1386 lượt.

Viễn thật sự rất được hoan nghênh, nhất là ở trong nhóm Beta, tất cả đều sùng bái cậu như vậy, nói không chừng sẽ có người thầm mến cậu! Mấy nữ sinh Beta cứ nhìn thấy Lâm Viễn là hai mắt liền sáng lên kia, khẳng định là có ý với Lâm Viễn!

Nghĩ đến đây, Caesar lập tức đi đến bên cạnh Lâm Viễn, lạnh mặt đứng nghiêm chỉnh.

Nhóm Beta trong ban muốn đi qua hỏi thăm đội trưởng nhất thời có chút buồn bực – tên Caesar này bị làm sao thế? Mang bộ mặt rét lạnh đứng ở bên cạnh đội trưởng, ngăn trở đường đi của mọi người, ánh mắt lợi hại còn quét tới quét lui trong đám người…. Chúng tôi là nợ tiền cậu sao a?

Caesar hoàn toàn không để ý đến lời chửi mắng của mấy nhóm Beta kia, đứng ở bên cạnh đội trưởng, tận chức tận trách làm một người vệ sĩ.

Người ở bên ngoài nhìn vào, chỉ thấy hành động này của Caesar, chẳng khác nào dã thú dùng cái đuôi vẽ một vòng tròn giới hạn, tựa hồ như đang đem con mồi của mình bao vây…. Đáng tiếc con mồi bị giam giữ vẫn như trước không hề biết gì, vẻ mặt vui sướng nói chuyện cùng những gã thợ săn.

***

Thời điểm chấm dứt quân huấn vào buổi chiều, Caesar rốt cuộc cũng tạm thời rời đi trong chốc lát, Carl thấy Caesar vắng mặt, liền chủ động đi qua gọi Lâm Viễn cùng ăn cơm chiều, Lâm Viễn cười cười gật đầu, cùng Carl đi về phía nhà ăn.

Hai người đi lên tầng năm, Lâm Viễn giống như trước hai mắt tỏa sáng vơ vét một đĩa lớn đồ ăn trở về, say sưa vùi đầu vào ăn.

Carl nhìn Lâm Viễn đang chăm chú ăn trước mặt, nhịn không được hỏi.

“Gần đây thân thể của cậu có khó chịu chỗ nào hay không?”

Lâm Viễn đáp. “Không có a.”

Carl tiếp tục hỏi. “Ngày hôm qua thật sự chỉ đau đầu thôi sao?”

Lâm Viễn cười nói.

“Ân, đột nhiên rất đau đầu, có thể là do ngủ không được.” Lâm Viễn dừng một chút, hơi hơi nghi hoặc ngẩng đầu nhìn y, “Cậu sao lại đột nhiên hỏi chuyện này?”

Carl trầm mặc một lát, mới nói.

“Kỳ thật là cậu Fuente ngày hôm qua liên lạc với tôi, dặn tôi chú ý một chút đến tình trạng thân thể của cậu. Ông ấy nói thể chất của cậu tương đối đặc thù, có cho cậu một ít thuốc mang theo bên người, cậu có uống đúng hạn không?”

“Nga.” Lâm Viễn sáng tỏ cười cười, “Giúp tôi chuyển lời đến bác sĩ Fuente, thuốc tôi vẫn uống đúng hạn, thân thể cũng rất tốt, không có vấn đề gì, không cần lo lắng.”

Thấy Lâm Viễn tiếp tục vùi đầu ăn cơm, Carl cũng im lặng không tiếp tục hỏi nữa.

Thật ra, y lúc trước tiếp cận Lâm Viễn, cũng là vì lời dặn dò của cậu Fuente.

Fuente nghe nói y thi đỗ vào Học viện quân sự St. Romia, liền nói với y, tinh cầu Ryan cũng có một hài tử thi đỗ vào trường này, vừa vặn lại là người bạn cách vách, tên là Lâm Viễn, dặn Carl phải chiếu cố nhiều hơn.

Carl mới đầu cũng chỉ mang theo suy nghĩ “kết bạn cùng với người quen của cậu” để tiếp cận Lâm Viễn, chỉ là, thời gian càng lâu, y càng có cảm giác kỳ quái – tất cả các phương diện của Lâm Viễn đều rất xuất sắc, căn bản không hề giống một Beta xuất thân từ gia đình bình thường, mà ngược lại như là đời sau do Alpha cùng với Omega ưu tú nhất kết hợp sinh ra.

Hơn nữa cậu rất chú ý đến Lâm Viễn, đặc biệt là thân thể của Lâm Viễn, cơ hồ nội dung của mỗi lần trò chuyện đều xoay quanh thân thể của cậu. Thân thể Lâm Viễn nhìn qua rất khỏe mạnh, bộ dáng không giống như là có bệnh nặng gì, vì sao cậu lại luôn hỏi y thân thể cậu ấy có vấn đề gì hay không? Không chỉ dặn dò mình giữ Lâm Viễn cách xa đám Alpha, còn nhắc mình kêu Lâm Viễn uống thuốc đúng hạn?

Bệnh gì mà lại cần phải uống thuốc mỗi ngày? Cái này cũng quá kỳ quái đi?

Càng kỳ lạ hơn, mỗi lần nhìn đến Lâm Viễn, Carl đều nhịn không được nhớ tới em trai của mình.

Em trai của Carl là một Omega, đáng tiếc vào năm 13 tuổi bị đưa đến trường học ở thiên hà Cepheus học tập, đã bốn năm rồi còn chưa gặp lại, bất quá y đối với đặc điểm trên người em trai vẫn rất rõ ràng thấu đáo, vì dù sao cũng cùng nhau lớn lên từ nhỏ.

Trên người Lâm Viễn có rất nhiều đặc điểm vô cùng giống với đứa em trai Omega của y, có đôi lúc đối mặt với Lâm Viễn, Carl thậm chí còn sinh ra ảo giác trước mặt là một Omega. Thân thể gầy gò, phần eo mềm dẻo, hai chân vừa dài vừa thẳng…. Tuy rằng thân thể thiếu niên ở tuổi này vẫn chưa phát triển hoàn toàn, thế nhưng hình thể của Lâm Viễn nhìn qua quả thực rất giống Omega.

Nghĩ đến đây, Carl liền cười nói.

“Lâm Viễn, kỳ thật bề ngoài của cậu rất giống em trai tôi. Bất quá, em tôi lại là Omega.”

Lâm Viễn không phục ngẩng đầu lên.

“Uy, cậu nói như vậy là đang khen tôi hay mắng tôi vậy? Cậu bảo tôi lớn lên giống Omega, ý là tôi quá yếu sao? Đi, cơm nước xong xuôi chúng ta đi luyện tập!”

Carl: “……….”

Trên mặt cậu không có bất cứ chỗ nào không thích hợp, ánh mắt cũng vô cùng thản nhiên, không giống như bộ dáng trong lòng có quỷ?

Chẳng lẽ là ảo giác của mình?

Lâm Viễn ăn xong, Carl cũng thu dọn đĩa, hai người cùng nhau rời khỏi nhà ăn.

Tính tình Lâm Viễn vốn luôn nói sao làm vậy, nói luyện tập liền luyện tập, trên đường về ký túc xá, cậu trực tiếp đưa Carl đến một bãi đất trống không một bóng người, khiêu khích hướng y vẫy tay.

“Đến a, lại dám nói tôi giống Omega, tôi sẽ cho cậu biết


Polly po-cket