Polly po-cket
Quần Áo Xốc Xếch

Quần Áo Xốc Xếch

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322843

Bình chọn: 9.00/10/284 lượt.

cũng chỉ là được nuôi dưỡng bên cạnh anh trai, cô đã chán ghét đến tột đỉnh.Nếu anh trai thật sự có con, đứa nhỏ này sẽ được cưng chiều như thế nào? Cô hốt hoảng giống như sắp bị đưa vào lãnh cung.... Cả người Từ Na run rẩy lần đến máy điện thoại bên cạnh, đầu ngón tay dừng lại một chút cuối cùng vẫn ấn một dãy số quen thuộc: “Vâng, con chào chú.Chuyện của chúng ta có thể làm cho lớn hơn.Chỉ cần anh kiến trúc sư kia xuất hiện, con tin rằng hạng mục này của Mộ thị chắc chắn sẽ hỏng, đến lúc đó chú tiếp nhận, sẽ kiếm được một khoản lớn…” Cô dùng hết sức để nói những lời này, trong giọng nói lạnh lẽo bình thản, nhưng trong lòng lại lay động không ngừng, giống như mất cái gì đó không thể tìm lại được.

Nói chuyện điện thoại xong, cô tập tễnh bò lên giường, đôi tay vén chăn nằm xuống, nụ cười trên mặt sắc bén như lưỡi dao ngâm độc.

Nhóm người Lão Mộ, Tiêu Thần đã tìm suốt bốn năm giờ, mắt thấy trời sắp tối rồi.Ở nông thôn đêm hè thật lạnh, nhất là vùng đồng bằng hoang vu, dù là thân thể đàn ông cường tráng thế nào, trải qua một đêm như vậy cũng phải ngã bệnh, càng không phải nói đến phụ nữ có thai.Hơn nữa, không biết hiện giờ Niệm An bị đối xử như thế nào, nếu có người ra tay độc ác với cô…

Hậu quả khó mà lường được.

Có người cầm đèn pin cầm tay, ánh sáng này chiếu vào mắt Lão Mộ khiến anh không tự chủ được sinh cảm giác choáng váng, một chân không ổn đạp vào vũng bùn.Mọi người phải hợp sức lại kéo anh lên.

Anh không để ý, sau đó tiếp tục vùi đầu đi tiếp.Tiêu Thần ngăn cản trước mặt anh, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Anh tốt nhất nên trở về chờ tin tức đi, tình trạng của anh bây giờ không thích hợp đi lại ở nơi hoang vu này!”

Lão Mộ không trả lời, chỉ là kiên định đẩy tay anh ra, tiếp tục đi về phía trước.

Tiêu Thần đuổi theo, giọng nói nặng nề: “Cái người này, anh không hiểu tiếng người sao?Không có anh chúng tôi sẽ tìm người nhanh hơn, xin anh đừng khiến mọi người lo lắng được không?”

Lão Mộ gạt tay anh ra: “Đi nhanh một chút đi, không nên vì chăm sóc tôi mà làm chậm tiến độ.Những chuyện khác, đừng nói gì cả.”

Tiêu Thần không thể làm gì được, chỉ có thể độc ác bỏ anh lại, cùng cảnh sát đi lục soát, dù sao hiện giờ quan trọng nhất vẫn là tìm được Niệm An.

Nông thôn có nhiều cỏ dại, trong hồ nước ếch kêu từng tràng.Không biết qua bao lâu, bóng tối đã bao trùm khắp bầu trời.Tiếng ếch kêu lần lượt vang lên, cùng mọi người kêu tên Thẩm Niệm An.Có người lên núi, có người vào cánh rừng, còn có người đến bên bờ nước, dường như tất cả những chỗ có thể giấu người đều bị giẫm đạp lên, đáng tiếc vẫn không thu hoạch được gì.

Lão Mộ chợt dừng chân: cứ tiếp tục tìm như vậy liệu có phải sai lầm hay không?

Đúng lúc này có người gọi điện thoại cho anh: “Có người trong làng một tiếng trước nhìn thấy thấy một chiếc xe khả nghi lái ra khỏi thôn, rất có thể Niệm An đang ở trên xe.”

Thừa dịp mọi người tản ra tìm người lén chuyển người ra khỏi đây? Nói vậy thì khi mọi người trở lại sẽ không kịp nữa, hơn nữa xe cũng dừng bên ngoài nhà thím hai, hiện giờ chạy về, khẳng định những người đó cũng đã chạy xa, sao có thể đuổi kịp?

Xem ra chính mình đuổi vẫn không kịp, Lão Mộ ám hiệu bằng mắt cho Tiêu Thần, hai người ăn ý cùng lúc bắt đầu liên lạc với bạn bè.Vốn không muốn kinh động tới những người đó, nhưng tình hình trước mắt không cho phép sao nhãng.Thông qua lệnh của cục công an thành phố triệu tập, công an địa phương, công an cục cũng bắt đầu gia nhập công cuộc tìm người này.

Bày thiên la địa võng chỉ chờ những người đó đi vào.

Cả đêm, Lão Mộ ngồi trong xe, tay siết chặt điện thoại.Sau đó Tiêu Thần đi vào, mang vào một chén trà: “Trà nhà thím hai, mùi vị cũng không tệ lắm, thử một chút đi.Cũng ba giờ sáng rồi, không biết ngày mai sẽ có tin tức gì.”

Lão Mộ tựa đầu vào trên ghế sau, nhắm mắt, giọng điệu kiên định: “Nhất định sẽ là tin tức tốt.”

Tiêu Thần cũng không phải anh nên sao có lòng tin như vậy được: “Chỉ mong là như vậy.Đúng rồi, qua ngày nghỉ tôi sẽ trở về Mỹ rồi, anh biết là được rồi, đến lúc đó không cần phải tiễn, tôi không chịu nổi dáng vẻ ân ái của mấy người.”

Lão Mộ nhìn về phía Tiêu Thần, nở nụ cười: “Được!”

Hai người hàn huyên chưa tới một lúc, tin tức từ trong cục công an liền truyền tới.Nghe nói trên đường đuổi theo chiếc xe kia, vì tốc độ nhanh quá mà xảy ra tai nạn, một chiếc xe đuổi theo bị lật, hiện tại cảnh sát đang tìm người.Đám người bên trong xe kia đã bị bắt, Niệm An đã được đưa vào bệnh viện.

Lúc Lão Mộ chạy đến, Niệm An đã được chuyển từ phòng cấp cứu ra phòng bệnh bình thường.Bác sĩ nói cô chỉ bị hít phải một chút thuốc mê, truyền hai chai nước, ngủ một giấc là có thể khôi phục.

Không lâu sau lại có một người được đưa vào phòng cứu cấp, mà xe đẩy của người này lướt qua Lão Mộ.Lúc sắp đẩy qua, người phụ nữ máu me đầy người chợt rên lên một tiếng, thành công khiến Lão Mộ chú ý.Anh chậm rãi xoay người, chợt nhìn thấy một đôi mắt quen thuộc.

“Mộ Vân? Đã có chuyện gì xảy ra?” Lão Mộ cực kỳ giật mình.

Cảnh sát đi theo nói: “Chính cô ấy một mình lái xe đuổi theo trên đường cao tốc, còn nhanh hơn