y không? Lần đầu tiên Từ Na cảm thấy do dự.
Ngày hôm sau, khi Niệm An tỉnh lại, Lão Mộ đã rời đi rồi, để lại tờ giấy: Anh đi làm việc, sau khi em tỉnh lại thì gọi điện thoại tới số XXXXX, bữa sáng sẽ được mang tới.Ăn xong nhớ tìm Chân Chân!
Vừa sáng sớm đã thấy tờ giấy dặn dò thế này, vậy mà Niệm An lại cảm thấy trong lòng ê ẩm, chẳng có mùi vị gì.Nhớ tới lời mình nói tối qua, tự nhiên cảm thấy có chút hối hận.Sau đó còn dư mấy giờ, cô rửa mặt xong, ăn bữa sáng sau đó gọi xe tới bệnh viện.
Bệnh viện này với nơi lúc trước bà nội cô ở không phải là cùng một chỗ, nhưng rất giống, hơn nữa bên trong còn có bác sĩ Lương mà Niệm An quen biết, đó là một bác sĩ rất có nguyên tắc, vừa hay lúc này cô ấy đang phụ trách kiểm tra sức khỏe trong khoa.
Niệm An chạy tới hàn huyên cùng bác sĩ Lương mấy câu, cho đến khi có người tới khám sức khỏe, cô vào trong phòng nghỉ ngơi của nhân viên vừa uống cà phê vừa xem tạp chí.Nếu có chuyện gì, bác sĩ Lương sẽ cho người vào đây nói cho cô biết, cô chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi là được.
Khoảng chừng sau một canh giờ, có một cô y tá tới, nhìn thấy cô nói: “Bác sĩ Lương bảo tôi tới nói cho cô, người đó sắp kiểm tra xong rồi, cô có thể tới.”
Niệm An cất tạp chí xong, sửa lại quần áo trên người một chút.Bộ quần áo này của cô hơi nhỏ rồi, đó là bộ mà năm năm trước cô mặc, bây giờ mang thai, vóc người sưng vù nên mặc cũng không dễ.Cô cười cười, sáng nay nhìn người mình trong gương, chính cô cũng có cảm giác như vừa xuyên không.
Chỉ là cô có chút không ngờ, trên đường suýt nữa gặp Tiêu Thần, vì thế cô lại núp vào, bảo Từ Na gọi điện dẫn Tiêu Thần đi.Cho đến khi đã sắp xếp xong, cô mới vào phòng bệnh của bà Tiêu, nhìn vẻ mặt khẩn trương của người đàn bà đang nằm trên giường, cô cười: “Bà Tiêu, đã lâu không gặp.”
Bà Tiêu không phòng bị, lúc ngẩng đầu lên bị dáng vẻ của Thẩm Niệm An dọa giật mình, bà nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Thẩm Niệm An: “Cô đang làm cái trò gì vậy?”
Niệm An cười rạng rỡ: “Bà Tiêu quên tôi rồi sao, để tôi nhắc lại cho bà nhớ một chút.Năm năm trước lần đầu tiên tôi gặp bà chính là như thế này, lúc hạ táng bà nội cũng mặc thế này, nhớ lại chưa?”
Bà Tiêu giùng giằng muốn xuống giường: “Cô điên rồi, tôi nói cho cô biết, đừng tưởng rằng giả vờ như vậy thì tôi sẽ sợ, đời này Vạn Tú Hồng tôi chưa từng sợ ai!”
“Thật sao? Nghe nói bà Tiêu cũng bị bệnh tim, thế nào lại là bệnh tim, trên đời này bệnh gì không tốt, trùng hợp lại là bệnh này, thế nào tôi lại có cảm giác như đây là báo ứng.” Niệm An ngồi xuống bên giường bà Tiêu, từ trong rổ hoa quả lấy ra dao gọt trái cây, lưỡi dao phát sáng, bà Tiêu sợ đến mức hồn bay phách tán, chỉ có thể sợ hãi kêu lên.
“Suỵt, nhỏ thôi, ngay bên cạnh là khoa tâm thần, nếu lớn tiếng quá, bác sĩ sẽ đưa bà sang phòng bên cạnh luôn đó.” Niệm An nói xong, bà Tiêu vội vàng che miệng, nhưng vẫn thấp giọng hầm hừ, “Đây nhất định là âm mưu của cô đúng không?Là cô ghi hận chuyện năm năm trước.Không ngờ cô vẫn còn ghi nhớ!”
Niệm An cầm quả táo bắt đầu chuyên tâm gọt vỏ: “Làm sao có thể quên, nói đùa, những năm gần đây tôi đều nghĩ xem lúc gặp lại bà nên báo đáp công ơn của bà thế nào.Bà vẫn chưa biết, tôi đã mang theo người nhà họ Tiêu gia nhập vào nhà họ Mộ rồi, sau này cháu của bà sẽ gọi người khác là ba, tôi sẽ nuôi nó lớn lên thật tốt, sẽ làm cho nó thành công hơn cả ba nó.Sau này chắc có lẽ nó sẽ còn gặp lại người của Tiêu thị các người, lúc đó sẽ là chiến trường của hai cha con rồi....”
Vẻ mặt Bà Tiêu tràn đầy kinh hãi nhìn cô: “Cô nói đứa bé trong bụng cô là của A thần sao? Trời ạ! Cái con tiện nhân này, làm bậy, vậy mà cô....Đó là máu mủ của A Thần, cô không sợ Mộ Hữu Thành biết sẽ muốn lấy mạng cô sao?”
Niệm An không sợ nhún vai: “Anh ấy sao?Anh ấy đã biết từ lâu rồi, anh ấy rất thích là đằng khác.Bởi vì anh ấy không thể có con, cho nên tự nhiên có một đứa con miễn phí có gì là không tốt.” Cô dùng dao cắt một miếng tao, đâm vào đưa tới khóe miệng bà Tiêu, thân thiết nói, “Há mồm, ngoan!”
Nhìn dao găm đang ở trước mắt, bà Tiêu không dám không nghe theo, đành phải há mồm cắn quả táo.Bà ta có thể cảm nhận được chiếc dao găm đang cọ sát từ bên môi bà ta, cảm giác lành lạnh này khiến nhịp tim của bà ta tăng lên, dường như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.Lúc dao găm rời khỏi miệng, tay bà ta cũng bắt đầu run run: “Rốt cuộc cô muốn gì? Năm năm trước, tôi thật sự không cố ý, ngày đó tôi đi tìm bà nội của cô, nhưng thật sự tôi không nói gì, lúc tôi đến bà ấy đã ngã xuống giường rồi....”
Dao găm đang kề ở cổ họng bà Tiêu, chỉ cần hơi động đậy là máu sẽ tràn ra, cả người bà ta run lên kịch liệt, lùi ra phía sau một chút, dựa vào vách tường, nhắm hai mắt lại.
Niệm An từ từ thu hồi con dao gọt trái cây, dùng ngón tay lướt qua cổ bà Tiêu một cái: “Tại sao tôi phải tin lời bà nói?”
Bà Tiêu căng thẳng đến rơi nước mắt: “Ngày ấy, lúc tôi tới, tôi còn thấy một người đàn ông đang vội vàng rời đi, sau khi bà của cô mất, cô và tôi cãi nhau, người đàn ông kia cũng tới cửa tìm tôi nhiều lần, anh đòi tôi tiền, tôi....”
Niệm An thu tay, giọng nói cứng rắn: “Có
