Teya Salat
Phượng Tê Thần Cung

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213714

Bình chọn: 8.5.00/10/1371 lượt.

” Phạm Thống xấu hổ cúi đầu, lúng túng nói, “Phạm mỗ đã phụ lòng nhờ cậy của Hoàng thượng.”

Hoàng đế cười nhạt, không để tâm, xua tay: “Không sao. Tiểu Phạm, ngươi đi chữa thương trước đi.”

Phạm Thống lườm Lộ Ánh Tịch, lẳng lặng xoay người rời khỏi.

Lộ Ánh Tịch hiểu ý nghĩa của cái lườm đó, hắn muốn nói với nàng, hắn đã nói thì sẽ giữ lời.

“Hoàng hậu rất giỏi dùng thủ đoạn.” Hoàng đế như khen lại như than thở, cười liếc nàng.

“Hoàng thượng khen lầm rồi ạ, Thần thiếp thật xấu hổ.” Lộ Ánh Tịch ngoan hiền

đáp lời, trong lòng thì giễu cợt khinh thường. Bàn về thủ đoạn, hắn cũng đâu thua kém.

“Chiếc nhẫn đó, Hoàng hậu không thể đưa Trẫm được sao?” Giọng điệu hoàng đế dịu dàng, pha đầy dụ dỗ.

“Hoàng thượng đã mở kim khẩu, Thần thiếp nào dám không đưa?” Nàng mỉm cười,

ngầm châm biếm hắn, “Nếu Thần thiếp cự tuyệt, chẳng phải là kháng chỉ bị xử tội chết ư?”

Hoàng đế nhếch miệng, cười ấm áp: “Hoàng hậu nói

vậy, nghe cứ như Trẫm đang ép buộc nàng. Nếu đã thế, Trẫm và Hoàng hậu

cùng cược một ván.”

Lộ Ánh Tịch gật nhẹ đầu, khuôn mặt thanh tú cười rạng ngời, nhưng lại giá lạnh như băng tuyết. Trong làn gió nhè nhẹ hiu hiu thổi cùng ánh nắng chiếu rọi ấm áp, cảnh vật xung quanh dường

như đều được mạ một lớp vàng rực rỡ tươi đẹp.

Hoàng đế lười biếng híp mắt, nét mặt thong thả, thẳng thừng nói: “Nếu Trẫm thua, Trẫm sẽ ban

cho Hoàng hậu một tấm kim bài miễn tử.”

Lộ Ánh Tịch mỉm cười, cất tiếng hỏi: “ Hoàng thượng muốn đánh cược thế nào?”.

“Vừa rồi Hoàng hậu đã so võ công với Tiểu Phạm, vậy giờ chúng ta so văn?”.

Hoàng đế chăm chú nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng ôn nhu như ngọc, lại ẩn

giấu sự sắc sảo nhanh chóng được thu vào trong.

Lộ Ánh Tịch yên lặng

nhìn hắn, trong đầu chợt nghĩ đến một việc, lòng tức khắc được sáng tỏ.

Thì ra, khi nãy đáy mắt hắn lộ ra sát khí, không phải nhằm vào Hàn gia

mà là nhằm vào nàng.

Đúng là mưu mô thâm độc! Hắn muốn nàng và Hàn

gia đối nghịch! Thử hỏi có người nào sau khi bị cưỡng đoạt bảo vật gia

truyền mà không chờ đợi cơ hội phục thù? Hắn không chịu cho nàng sống

qua những ngày tháng an bình. Canh bạc này, hắn nhất định sẽ không để

nàng thắng!

Nụ cười của hoàng đế thanh tao nhã nhặn, không tập trung

nói: “Trẫm nghe nói, Hoàng hậu tài năng đặc biệt, khi còn bé đã có bản

lĩnh chỉ cần xem qua là nhớ. Trong Tàng Thư Các của Trẫm có một quyển

binh thư ngàn chữ. Nếu như sau hai canh giờ Hoàng hậu có thể đọc xong và bước ra ngoài, Trẫm sẽ nhận thua.”

Lộ Ánh Tịch không lên tiếng,

trong lòng thầm nghĩ. Ngàn chữ, chỉ cần phút chốc nàng có thể ghi nhớ.

Nhưng chuyện này quá dễ dàng ngược lại càng thêm kỳ lạ. Mặc dù lòng mang ngờ vực nhưng nàng vẫn cười nhạt nói: “Có thể cho Thần thiếp xem quyển

binh thư đó trước không?”

“Hoàng hậu sợ Trẫm lừa gạt sao?” Hoàng đế thấp giọng cười rộ lên.

Lộ Ánh Tịch im lặng không nói, chỉ nhàn nhàn cười. Binh bất yếm trá[1'>, nàng không thể không đề phòng.

[1'> Binh bất yếm trá: Lúc dùng binh, đánh trận không loại bỏ việc dùng mưu mô, thủ đoạn lừa gạt, xảo quyệt nhằm giành thắng lợi.

“Được, nàng đi theo Trẫm.” Hoàng đế dường như bất đắc dĩ lắc đầu, đi đến Tàng Thư Các.

Lộ Ánh Tịch nhanh chóng đuổi theo hắn, bước qua cửa son của lầu các. Bên

trong có cái thang gỗ uốn lượn chạy lên đến đỉnh. Ánh mắt lướt nhìn xung quanh, giá sách để san sát nhau chật ních cả căn phòng, tất cả sách đều được bọc tơ lụa, khí thế đồ sộ kinh người.

Hoàng đế đến một góc

khuất, rất quen thuộc rút một quyển sách, tiện tay mở ra, nói: “Hoàng

hậu có thể thử kiểm tra, xem có chỗ nào không ổn.”

Lộ Ánh Tịch nhìn chăm chú trang sách hắn lật ra kia, chữ viết rõ ràng, không có gì khác thường.

“Thế nào? Hoàng hậu có dám chấp nhận đánh cược này cùng Trẫm không?” Hoàng

đế đem quyển sách khép lại, cười hỏi, trong giọng mang theo vài phần

khiêu khích.

Lộ Ánh Tịch cảm thấy đã đâm lao thì phải theo lao, biết rõ trong đó nhất định có diều mờ ám, nhưng khó lòng cự tuyệt.

“Hoàng hậu nếu không dám, vậy Trẫm coi như nàng bỏ cuộc chịu thua.” Lông mày Hoàng đế nhướng cao, khẽ chế giễu nhìn nàng.

Lộ Ánh Tịch sao không biết hắn đang cố khích tướng nàng, nhưng nàng vẫn gật đầu: “Thần thiếp nguyện tận lực thử một lần.”

“Như vậy Trẫm không phiền Hoàng hậu ở đây đọc sách. Sau hai canh giờ, Trẫm

sẽ quay lại.” Bờ môi hoàng đế nhếch lên một nụ cười vui vẻ, đưa nàng

quyển sách trong tay rồi ung dung chậm rãi rời đi.

Lộ Ánh Tịch cầm

quyển binh thư, lập tức nhìn sơ qua cả quyển sách một lần. Quả thực số

lượng từ không nhiều lắm, cũng không sâu xa khó hiểu, chỉ là quyển binh

pháp bình thường mà thôi.

Nàng đang chuẩn bị bắt đầu xem kỹ, chợt

nghe thấy vài âm thanh kỳ quái, cả gian phòng rộng lớn bỗng trở nên tối

đen kịt, không một chút ánh sáng!

Trong lầu các này có lắp đặt cơ quan! Những tấm sắt màu đen bịt kín bưng, cả trên trần của tầng lầu các này!

Lộ Ánh Tịch oán hận nghiến răng, Mộ Dung Thần Duệ hèn hạ bỉ ổi, quả nhiên là tên lừa gạt!

Không khí bên trong dần dần trở nên loãng, tuy nàng có thói quen mang cây

đánh lửa bên mình, nhưng hiện giờ nếu có thắp lên thì không b