hủ ở Đông Hạng phủ, làm quan thanh liêm, ngay cả triều đình cũng phải tôn kính vài phần. Chỉ tiếc gia môn bất hạnh, Thẩm tri
phủ tuổi đã già, lại không chịu thua kém ai sinh ra Thẩm Dũng.
Thẩm Dũng năm nay mười bảy tuổi, không học vấn nghề nghiệp gì, cả ngày gây
chuyện sinh sự, cường nam bá nữ, bài bạc, đánh nhau, không có chuyện xấu nào không làm… Mà một người như vậy, lại muốn cưới Phương Dao.(Nam
chính chưa xuất hiện đã được giới thiệu vô cùng thê thảm:d)
Nghe nói ngày đó, Thẩm Nhất Bác vô tình gặp được một đạo sĩ tha phương, bói
cho Thẩm Dũng, đạo sĩ bấm ngón tay tính toán, nói mệnh của Thẩm Dũng
phải kết hôn với một cô nương họ Phương, là một người tài năng. Chỉ cần
cô nương này vào cửa, Thẩm Dũng tất sẽ cải tà quy chính, hơn nữa từ đó
sẽ thăng chức rất nhanh, có vô số phú quý cùng công danh, làm rạng danh
tổ tông.
Đạo sĩ mấy câu nói, không chỉ được hai mươi đồng tiền
thưởng, còn đem tâm Thẩm tri phủ sống trở lại. Cô nương họ Phương nói
đến, không phải là Phương gia Đại tiểu thư Phương Dao sao?! Nghĩ tới
đây, Thẩm Nhất Bác lập tức phái người tới cửa Phương gia cầu hôn, ngay
cả sính lễ cũng trực tiếp tặng, thái độ kia chính là muốn nhi tử lập tức kết hôn với Phương Dao.
Cái gọi là dân không cùng quan đấu, tuy nói Phương lão gia tài sản bạc triệu, nhưng cũng không thể không nể mặt mũi Thẩm tri phủ, muốn cùng nữ nhi thương lượng một chút. Không ngờ
Phương Dao vừa nghe nói phải gả cho Thẩm Dũng, tên tiểu vô lại kia, lập
tức muốn tìm cái chết, Phương lão gia thật đau lòng, bất đắc dĩ, đành
phải đem nữ nhi đưa ra khỏi thành, đến bác nhà lánh nạn, còn mình lưu
trong phủ nghĩ biện pháp.
Nhưng hắn có thể nghĩ ra cái biện pháp gì? Đang sầu muộn, đột nhiên có một đạo sĩ tha phương cầu kiến, nói có
thể giúp hắn giải kiếp nạn. Đạo sĩ kia đã nói cho hắn biết, hôm nay giờ
Tỵ ra cửa, nhắm mắt lại, đi về phía trước, đụng vào cô nương đầu tiên
chính là cứu tinh. Để cho nàng thay nữ nhi hắn gả đi.
Cuối thư,
Phương lão gia còn nói cho Phương Nhất Chước, trong ngực nàng có tám
trăm lượng bạc, là sính lễ của nàng, Phương gia không cần đến một đồng,
hết thảy đưa cho Phương Nhất Chước, chỉ cầu nàng gả thay.
Thư
rất dài, Phương Nhất Chước mặc dù biết chữ không nhiều lắm, nhưng cũng
miễn cưỡng coi như xem được hết thư, sự tình cũng đại khái nắm được.
Phương Nhất Chước sờ sờ đầu khẽ cau mày, chuyện này nói như thế nào đây, Phương Dao nếu quả thật là đại tài nữ, gả cho một tiểu ác bá, là có
chút lãng phí. Chính mình không giống với nàng, biết không được mấy chữ, lại chỉ là một đầu bếp nhỏ, hơn nữa cũng có võ công phòng thân, trước
hết xem một chút bộ dạng tiểu ác bá kia ra sao, nếu như quá kém, cùng
lắm thì nghĩ biện pháp chạy trốn …
Phương Nhất Chước cũng là
người rộng rãi, còn rất trượng nghĩa, mặc dù Phương lão đầu làm việc
không bàn trước với nàng, nhưng từ nhỏ nàng đã ngưỡng mộ người đọc sách, nhất là tài nữ càng không dễ dàng gì. Nghĩ xong, nàng thu hồi bạc, sửa
sang lại một chút xiêm y, nói: “Quên đi, đành giúp tài nữ xinh đẹp kia
một chút vậy.” Dứt lời, đưa tay cầm lấy một bên khăn voan hồng, phủ lên
đầu, nhẹ nhàng vung tay, xuyên thấu qua khe của màn kiệu nhìn ra bên
ngoài. Chỉ thấy người đi đường cũng tò mò nhìn lại, nữ có nam có, đều
không ngoại lệ, mỗi người trên mặt tràn ngập vẻ đồng tình.
Phương Nhất Chước cảm thấy có chút buồn cười, Thẩm Dũng này, đến tột cùng có
thể hư hỏng thành thế nào? Làm sao lại khiến mọi người toàn thành đều
chán ghét như vậy?
Nghĩ đi nghĩ lại, Phương Nhất Chước đột nhiên nhớ lại một việc, mở ra màn kiệu ra, hướng bên ngoài la: “Có người không?”
Một bà mai vội vàng chạy tới, nói: “Ai u, tân nương, khăn voan không thể tự mình vén lên, điềm xấu!”
Phương Nhất Chước vội che kín nửa khuôn mặt, nửa kia hé ra hỏi: “Có pháo đốt không? Mau hướng lên trên trời đốt pháo!”
“Ách… Pháo trước khi xuất môn đã đốt rồi, còn dư lại phải chờ tới khi vào phủ mới đốt!”
“Không được!” Phương Nhất Chước nói, “Ngươi bây giờ liền lấy bảy cây pháo, nổ
hai lần! Bằng không hôn sự này của ta sẽ không thành!”
Bà mai không thể làm gì khác hơn là gật đầu đáp ứng, phân phó người, lấy bảy cây pháo đốt lên trời cao.
Phương Nhất Chước đứng lên, đem chày cán bột để lên trên ghế, cúi đầu nhìn,
chỉ thấy dưới ghế còn có một thùng… Đúng là trang phục và đạo cụ làm bếp của mình. Mở ra nhìn: dao nhỏ, cái môi, nồi, muỗng không thiếu thứ gì,
Phương Nhất Chước khẽ mỉm cười, yên lòng, đưa thay sờ sờ thùng, tự nhủ,
“Ngươi ở đây là tốt rồi!”
Đem chày cán bột cùng thùng đặt ở trên ghế, Phương Nhất Chước vén váy quỳ xuống.
Lúc này, tiếng pháo đốt vang lên…Đều là pháo nổ hai lần, rung động lỗ tai.
Phương Nhất Chước đối với thùng kia lạy ba lạy, nói: “Cha, người không phải là lo lắng con không có cha mẹ, sau này sẽ không ai thèm lấy sao? Bây giờ
người yên tâm, nữ nhi mặc Hồng Y, ngồi kiệu lớn tám người khiêng, đường
hoàng gả cho công tử của Tri phủ đại nhân, bộ bảo bối là của hồi môn
người lưu lại cho con, còn có tám trăm lượng bạc sính lễ, người có thể
nghỉ ngơi rồi, mau chóng tìm