XtGem Forum catalog
Phương Đại Trù

Phương Đại Trù

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329140

Bình chọn: 9.00/10/914 lượt.

g thật

thông minh a. Nàng tới Đông Hạng phủ mới mấy ngày, lúc trước vẫn là bận

rộn mở cửa hàng mỳ vằn thắn, cũng không có cơ hội đi dạo một chút, hôm

nay lôi kéo Thẩm Dũng, Phương Nhất Chước quyết định phải chơi một chuyến thật vui, liền hỏi: “Chúng ta đi chỗ nào?”

Thẩm Dũng thấy nàng một chút bộ dạng tiểu thư khuê các cũng không có, cười nói, “Nơi ta đi, ngươi cũng không có cách nào vào.”

“Ngươi đi đâu vậy?” Phương Nhất Chước tò mò: “Vì sao ta lại không thể vào?”

“Ta đi uống hoa tửu(uống rượu có kỹ nữ hầu), ngươi còn nhỏ không đi được.” Thẩm Dũng thật tự nhiên trả lời.

Phương Nhất Chước khẽ cau mày, lạnh giọng hỏi lại một lần: “Ngươi đi đâu?”

“Đi kỹ viện uống hoa tửu… Ai nha.” Thẩm Dũng nói còn chưa dứt lời, Phương

Nhất Chước đã đè hắn lại hung hăng vừa đánh vừa nói: “Ngươi dám đi uống

hoa tửu?! Ta đánh chết ngươi!”

“Ngươi đánh người làm gì?” Thẩm

Dũng trợn to hai mắt nhìn Phương Nhất Chước: “Ngươi, nha đầu chết tiệt

này lá gan cũng quá lớn đi, tướng công cũng dám đánh.”

“Ta đánh

ngươi!” Phương Nhất Chước trợn mắt, “Ta đã là vợ của ngươi, ngươi còn

dám đi uống hoa tửu? Còn nữa, ngươi bao nhiêu tuổi mà đã đi uống hoa

tửu! Không sợ bị bệnh sao?!”

Thẩm Dũng có chút giật mình nhìn nàng, hỏi: “Á, ngươi một tiểu thư khuê các thế nào lại biết bị bệnh?”

Phương Nhất Chước đảo cặp mắt trắng dã, hung hăng: “Sao có thể không biết? Cha ta thường xuyên nói! Hắn cũng thích uống hoa tửu, hắn đi một lần ta

liền dùng chày cán bột đánh hắn, đã đánh gãy vài cái chày rồi, ngươi có

dám thử một chút không?!”

Cặp lông mày của Thẩm Dũng chau lại

như ông cụ, trong lòng tự nhủ… Phương lão gia cũng quá không đáng tin

đi, khó trách khuê nữ hung hãn như vậy. Nàng ta ngay cả lão cha cũng dám đánh, huống chi là tướng công như ta đây.

“Ai.” Sắc mặt Thẩm

Dũng hòa hoãn một chút, móc ra ít bạc vội đưa cho Phương Nhất Chước,

nói: “Một mình ngươi đi dạo phố đi, muốn mua cái gì thì mua cái đó, ta

đi tìm các huynh đệ vui chơi một chút.”

“Ta cùng với ngươi đi tìm huynh đệ chơi là được rồi.” Phương Nhất Chước vẫn khăng khăng.

“Chuyện đó làm sao có thể!” Sắc mặt Thẩm Dũng bỗng trở nên nghiêm nghị, vẻ mặt

cứng rắn, nói: “Ngươi là cô nương, chúng ta một đám Đại lão gia không

thể dẫn theo được.”

“Tốt.” Phương Nhất Chước gật đầu, không đợi

Thẩm Dũng kịp cao hứng, đã nghe nàng bâng quơ nói: “Ta về nói lại với

cha là ngươi đi uống hoa tửu.”

“Ai…” Thẩm Dũng vội vàng kéo lấy

Phương Nhất Chước, bất đắc dĩ thở dài, “Coi như ta sợ ngươi, đi thôi,

cùng ngươi đi mua chút phấn son.”

“Thế này còn được.” Phương Nhất Chước cười híp mắt, kéo Thẩm Dũng đi dạo phố.

Thẩm Dũng tâm không cam, lòng không nguyện bị Phương Nhất Chước lôi kéo đi loanh quanh giữa đường.

Phương Nhất Chước đi dạo trên đường cái cũng thích thú nhìn ngó, nào có bộ

dạng tiểu thư khuê các, thật giống như cho tới bây giờ chưa từng được đi dạo, hết xem người này lại xem chỗ kia, vẻ mặt mừng rỡ cùng ngạc nhiên.

Thẩm Dũng ở bên cạnh nhìn, trong lòng không được tự nhiên, giống như không có mùi hương trên người tình nhân xinh đẹp.

Đang suy nghĩ lung tung, Phương Nhất Chước đi tới một quầy bán hoa tai nhỏ,

chọn lấy hai cái, đặt ở bên cạnh hai lỗ tai, hỏi hắn: “Cái nào đẹp hơn?”

Thầm Dũng mặt nhăn nhó, nói: “Một mình ngươi chọn, ta làm sao biết?!”

Phương Nhất Chước nheo mắt lại, Thầm Dũng cảm giác được một tia sát khí, hoảng sợ, vội vàng đàng hoàng nâng ngón tay chỉ chỉ cái màu đỏ.

Phương Nhất Chước nhìn hắn cười cười, hướng về phía ông chủ nói: “Ta mua cái màu đỏ này.”

Thẩm Dũng sờ sờ mũi —— nàng ta cười rộ lên cũng rất được.

Phương Nhất Chước lôi kéo Thẩm Dũng đi dạo từ buổi sáng đến tận trưa, thật vất vả cuối cùng cũng có thể vào tửu lâu ăn cơm, Thẩm Dũng gục ở trên bàn

thở không ngừng, mệt chết đi được, nha đầu này thật khó hầu hạ.

“Ai u, đây không phải là Thẩm đại thiếu gia sao?” Tiểu nhị vội vàng đi lên hầu hạ.

Những người buôn bán vừa nhìn thấy Thẩm Dũng liền đau đầu, vị tiểu gia này

nếu mất hứng, có thể lật bàn đập ghế bất cứ lúc nào. Mọi người thật ra

cũng rất bất mãn với hắn, nhưng là bất đắc dĩ, Thẩm Nhất Bác là một vị

quan tốt, tất cả mọi người không đành lòng làm khó hắn, cho nên cũng

không cùng Thẩm Dũng so đo, nhường cho hắn ba phần đúng.

“Tiểu

nhị.” Phương Nhất Chước khẽ gọi, “Chúng ta muốn ăn cơm, ngươi đem cho ta bốn món mặn, một bát canh, còn có hai chén cơm.” Vừa nói, lại quay sang hỏi Thẩm Dũng, “Tướng công, ngươi muốn ăn món gì?”

Thẩm Dũng bây giờ chỉ thấy mệt, còn lại cái gì cũng không biết, không thể làm gì khác hơn là nói: “Ngươi tự chọn đi.”

Tiểu nhị cũng là người tinh mắt, nhanh chóng hướng về phía Phương Nhất Chước hỏi han: “Thì ra là thiếu phu nhân, ngài muốn gọi gì, trong lầu chúng

ta, có toàn bộ đầu bếp tốt nhất ở Đông Hạng phủ!”

“Thật sao?”

Phương Nhất Chước cao hứng, liền nói, “Được rồi… Ta đây muốn một đĩa ớt

chỉ thiên xào lươn, chao chiên thịt gà, thịt cua nấu mướp, thêm một đĩa

dưa Ha-Mi xào tôm bóc vỏ, súp sao… à còn cả canh bí đao vỏ quýt rong

biển, thêm cơm bát bảo hạt dẻ. Nhanh mang lên.”

“Ách…” Tiểu