lại rất nghiêm túc.
Tấu chương có đôi khi phải phê duyệt suốt đêm, Phượng Âm đến nửa đêm là gục, đến khi nàng tỉnh dậy, thấy mình đã nằm trên giường, trên mình còn đắp chăn, cách đó không xa, bên thư án, Dạ Tịch vẫn ngồi ngay ngắn, chấp bút ghi ghi chép chép, thỉnh thoảng cau mày, cẩn thận nắn nót phê vào tấu chương.
Khi phát hiện ra nàng đã tỉnh, hắn ngẩng đầu lên, mỉm cười hỏi nàng: “Tỉnh rồi? Sao không ngủ thêm một lát?”
Hai người cứ vậy bận rộn tới ngày 14 tháng 7. Sáng ngày đó, hắn ra ngoài từ sớm, đến trưa mới mang theo một hộp gỗ trở về.
Sau đó hắn dẫn nàng vào phòng, để nàng mở hộp gỗ ra.
Bên trong hộp đặt ngay ngắn một bộ hỉ phục màu đỏ, Dạ Tịch nâng niu lấy bộ y phục ra, đặt trước mặt Phượng Âm.
Ánh sáng lấp lánh chiếu lên thân người.
Cả đời này Phượng Âm chưa từng thấy y phục nào đẹp đến vậy, dù có là Thiên công tinh xảo nhất trên thiên đình cũng không làm ra được y phục đẹp nhường ấy.
Hắn đặt y phục trước mặt nàng, kéo nàng đến trước gương, khẽ nói: “Đây là thứ ta làm cho nàng.”
Nói xong, hắn cởi y kết của nàng, nhìn vào gương, từng chút từng chút cởi y phục trên người nàng: “Nàng có muốn biết, đến ngày nàng mặc hỉ phục vào thì xinh đẹp đến dường nào không?”
Hỉ phục đỏ thẫm dưới ánh mặt trời, chầm chậm được khoác lên người nàng.
Hắn từ phía sau vòng qua thắt lưng nàng, chạm vào y kết trên người nàng, sau khi cài xong cứ lẳng lặng ôm nàng, đặt cằm lên vai nàng, nhìn vào hai người trong gương mà mỉm cười: “Nàng xem, không phải rất đẹp sao?”
Hai người không ai nói chuyện nữa. Họ chỉ lặng lẽ nhìn ngắm nhau qua gương, thời gian như đang dừng lại ở giây phút này.
Đau khổ cả đời, bi thương cả đời, tựa như đã hoàn toàn viên mãn tại giờ khắc này.
Phượng Âm nghĩ, điều tốt đẹp này dù có một ngày ông trời lấy lại, nàng cũng sẽ không hối tiếc.
Bởi vì vốn không nên có lại có được, nàng thật có phúc vô cùng.
Họ cứ im lặng ôm nhau, một lúc sau, Phượng Âm cầm tay hắn.
“Dạ Tịch!”
“Hử?”
“Chàng sẽ luôn… tốt với ta chứ?”
“Đương nhiên.”
Đương nhiên…
Đêm hôm đó, chào đón buổi lễ long trọng nhất của U Minh phủ. Còn chưa tới giờ nhưng tất cả những tiểu quỷ được phóng thích đều tụ tập bên bờ Vong Xuyên, chỉ chờ Phượng Âm mở Âm Dương đạo là sẽ theo quỷ soa ra ngoài.
Phượng Âm đứng cùng Dạ Tịch, trầm tĩnh mà nhu mì như một đầm nước sâu phẳng lặng, trong suốt, không nhìn ra được biểu tình gì.
Liễu Thư đứng trước tế đàn, rồi tiến đến mời Phượng Âm đi lên. Phượng Âm gật đầu, theo Liễu Thư lên phía trước. Được nửa đường nàng đột nhiên dừng bước.
Nàng không biết vì sao lại có cảm giác sợ hãi đến vậy, buộc nàng phải dừng bước, tựa hồ nếu cứ tiếp tục tiến lên sẽ là vực sâu vạn trượng.
Nhưng nhiều cặp mắt đang nhìn nàng, nghi lễ long trọng này sao nàng có thể dừng bước. Điều duy nhất nàng có thể làm là quay lại đường cũ, đứng trước mặt Dạ Tịch, nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của hắn mà chân thành nói: “Dạ Tịch, chờ ta trở lại, ngày mai chúng ta sẽ thành thân nhé.”
Đối phương bây giờ mới hiểu ra, gật đầu mỉm cười: “Được, ta chờ nàng.”
Dứt lời Phượng Âm hít sâu một hơi, xoay người đi lên tế đàn.
Nàng mặc một chiếc váy dài đỏ như lửa, đứng trên tế đàn. Trên đó đã sắp sẵn nghiên bút, nàng cầm lên, trên mặt giấy óng ánh vàng có một mặt là chú ngữ để ngâm xướng, mặt kia là hoa văn miêu tả phức tạp, tổng cộng có tám trang phù chú khác nhau, nàng đọc hết tám trang rồi đưa cho quỷ sai, gã sẽ phóng tới các hướng đông, nam, tây, bắc, đông nam, tây nam, đông bắc và tây bắc, đứng giữa tế đàn, nàng đón lấy chuông đồng rồi rung rung, cổ tay chuyển động, bước chân nhảy múa nhìn như đơn giản nhưng lại rất phức tạp, miệng khẽ ngâm xướng.
Nàng xướng một lúc, dưới đất bỗng nhiên chấn động. Rất nhiều tiểu quỷ la hoảng lên, bị quỷ sai chế trụ. Con quỷ nào có chút kinh nghiệm thì mắt lóe xanh, hưng phấn ngẩng đầu nhìn trời.
Bầu trời dẫn biến thành lốc xoáy, ở mắt lốc là phàm kỳ (cờ buồm) thêu hình đóa lan tươi đẹp đang chậm rãi xoay tròn đáp xuống.
Cả U Minh phủ ồn ào náo loạn.
Những hồn phách chạy tán loạn lập tức bị quỷ sai trấn áp, phán quan cũng nín thở, Thập điện Diêm La thì nheo mắt thận trọng quan sát.
Hai người Dạ Tịch và Thanh Hòa ánh mắt đều không rời khỏi phàm kỳ.
Phàm kì chậm rãi hạ xuống từ các tầng mây, giữa lúc đó, Thiểm điện ầm ầm tiếng sấm. Đến khi phàm kì hiện ra hoàn toàn trước mặt chúng quỷ và tiên thì ngoài ba người Dạ Tịch, tất cả những ai liên quan trong U Minh Phủ đều phục người quỳ xuống, ngay cả tiểu quỷ cũng e dè nín thở, dập đầu trên đất. U Minh phủ rơi vào tĩnh lặng, biểu đạt lòng tôn kính đối với phàm kì.
Đúng thời khắc đó, một tiếng kêu sợ hãi vang lên: “Đừng!”
Gần như không kịp phản ứng, Phượng Âm thậm chí không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết ra tay đoạt lấy, hai người dừng lại giữa không trung, đồng thời vươn tay về phía Âm dương phiên, trong sát na đó, một bàn tay trắng thuần đã giành được Âm dương phiên trước, xoay người bay về phía cây tùng cách đó không xa. Mọi người trong U Minh phủ ngẩng đầu vừa thấy người tới thì lập tức kêu lên kinh sợ: “Ti chủ?!”
Xung quanh chìm trong thinh lặn