trong,
không muốn nhìn thấy hắn.
Lạc Tử
Thần cười nhẹ vài tiếng, đi đến tủ tự lấy quần áo sạnh sẽ mặc vào, đi đến gian
ngoài thu dọn một chút, lại giúp nàng để một bộ quần áo trên đầu giường.
Khi hắn
vừa quay lại vườn, Liễu Nguyệt Sanh ngồi ở dưới bóng cây đang buồn ngủ, nghe
được tiếng bước của hắn, Liễu Nguyệt Sanh cũng không mở mắt nói: “Như thế nào,
bỏ được nàng tới tìm ta sao?”
"Có
chuyện muốn thương lượng với ngươi”.
“Ta
biết mà, nếu không có việc gì thương lượng, ngươi còn nhớ trở lại đây sao”.
Liễu Nguyệt Sanh mắt mang theo bỡn cợt nhìn bạn tốt của mình.
Lạc Tử
Thần ngồi xuống bên cạnh hắn, nâng chung trà lên nhấm nháp, mới nói: “Giúp ta
một việc”.
“Nói
nghe xem” Liễu Nguyệt Sanh cũng chưa nhận lời.
“Giúp
ta làm người chứng hôn?”
Liễu
Nguyệt Sanh mày nhếch lên cao, “Chứng hôn?”
“Ừ”.
“Lúc
nào?”
“Ngày
mai”.
Liễu
Nguyệt Sanh giật mình, “Ngươi không trở về Dương Châu làm, không sợ Thái phu
nhân buồn về ngươi hay sao?”
Lạc Tử
Thần không cho là đúng, cười nói: “Lão nhân gia chỉ muốn ta cưới vợ sinh con,
cưới xong dẫn nàng về thì cũng như nhau, nếu không được, thì về sẽ làm lại hôn
lễ. Đem nàng quang minh chính đại cưới vào cửa cũng tránh cho đến lúc đó Tổ mẫu
lại can thiệp vào, Tổ mẫu vốn đối với việc Lan nhi là người giang hồ rất bất
mãn.”
“Ngươi
muốn là được hay sao”.
“Không
có biện pháp”. Lạc Tử Thần mặt lộ vẻ bất đắc dĩ, “Có một số việc thành thân xong
mới có thể làm”.
Liễu
Nguyệt Sanh lập tức cười vô cùng mờ ám, hướng về phía hắn nháy mắt vài cái,
nói: “Ta vốn đang nghĩ ngươi đời này xuất gia làm hòa thượng, mấy ngày không
gặp đã trở nên háo sắc như vậy, quả nhiên là không gặp ba ngày mà phải nhìn ngươi với cặp mắt khác xưa a.”
Lạc Tử
Thần mặt không đổi sắc, cười nói: “Thất tình lục dục ai cũng có, có một số việc
gặp được người thích hợp ngươi tự nhiên không ngừng được, này có gì phải ngạc
nhiên”. Hắn từ thuở nhỏ đã không thích thân mật với nữ nhân, nhưng tự nhiên lại
thích thân mật với Lan nhi, dường như tất cả mọi thứ cũng đã được định trước.
Liễu
Nguyệt Sanh cảm thấy kỳ quái, “Ta đột nhiên cảm thấy Cẩm cô nương thật đáng
thương”.
Không
thể ngờ rằng, Lạc Tử Thần cũng gật đầu phụ họa, “Ta cũng cảm thấy như vậy”.
Liễu
Nguyệt Sanh cười ha ha.
Lạc Tử
Thần mở nắp chén trà ra, khẽ mỉm cười nhìn về phía hồ sen.
Ngồi ở
bên trong phòng tân hôn, lắng tai nghe cảnh tượng náo nhiệt bên ngoài, Cẩm
Phượng Lan trong lòng muốn đem hỏa khí áp chế nhưng không thể áp chế xuống
được.
Sáng
sớm một đống người liền xông vào phòng nàng, ba chân bốn cẳng bắt đầu thay quần
áo, trang điểm cho nàng, sau đó, nàng mới biết chình mình hôm nay lại phải xuất
giá, do dự mãi, cuối cùng nàng cũng không ra tay, danh phận này nàng cũng muốn
đúng lý hợp tình, dù sao người cũng đã là của hắn.
Dưới
ống tay áo, hai tay nàng nắm chặt vào nhau, dưới hỉ khăn môi anh đào mím chặt
thành một đường.
Nhưng
không nhắc tới nàng sẽ không tức giận, người nọ có chuyện gì cũng gánh vác, cái
gì cũng đều tính kế với nàng, loại cảm giác này vô cùng chán ghét, nàng không
thích.
Ngồi
yên nhàm chán vô cùng, vì phòng ngừa tự mình nghĩ nhiều, nàng âm thầm nín thở
ngưng thần, nắm bắt bí quyết vận công.
Khi
nàng cố gắng tĩnh tâm thời gian dần dần trôi qua, bất tri bất giác màn đêm
buông xuống.
Bên
ngoài phòng tân hôn đột nhiên ồn ào, có rất nhiều tiếng bước chân truyền đến,
có người mở cửa vào phòng.
Cùng
với tiếng hỉ nương thông báo, Cẩm Phượng Lan trước mặt bỗng dưng sáng ngời,
nàng theo bản năng nhắm mắt lại, lại lần nữa mở mắt ra, nhưng cũng không ngẩng
đầu.
Đang
lúc mọi người muốn xông vào trong, Lạc Tử Thần duỗi ngón tay nâng cằm nàng lên,
hé ra một khuôn mặt xinh đẹp diễm lệ.
Mắt
hạnh như nước hồ thu, lông mi dày đậm, một cỗ thần thái, hàng lông mi như hai
cây quạt che ở mí mắt. Sống mũi cao, môi anh đào, hồng nhuận mê người. Tóc mượt
như mây, búi tóc vấn cao, đầu đầy trang sức khi được ánh nến chiếu rọi phát ra
ánh sáng nhẹ nhàng lộng lẫy, làm cho nàng tăng thêm mấy phần phong tình mềm mại
đáng yêu.
Mọi
người phát ra tiếng tán thưởng, rối rít chúc mừng tân lang lấy được nương tử
xinh đẹp.
Lạc Tử
Thần mặt tràn đầy kinh diễm cùng si mê, nếu không phải bên cạnh mình có Liễu
Nguyệt Sanh véo hắn một phen, chỉ sợ cũng chưa hoàn hồn.
Hai vợ
chồng cùng nhau ngồi ở đầu giường, mọi người đùa một hồi, liền thức thời lui
khỏi phòng tân hôn.
Trong
phòng chỉ còn lại hai vợ chồng, trên bàn hỉ đèn lấp lánh ánh đỏ, khiến cho Lạc
Tử Thần nhìn thoáng qua, sau đó chợt ôm người bên cạnh.
Cẩm Phượng
Lan trừng mắt liếc hắn một cái, nhưng không có phản ứng gì.
Lạc Tử
Thần vuốt vuốt làn da bóng loáng tinh tế của nàng, khẽ lướt qua khuôn mặt tú lệ
tinh xảo của nàng, cuối cùng ngón tay nhẹ nhàng lướt qua môi nàng, thanh âm
khàn khàn mà mang theo ẩn nhẫn, "Lan nhi, hôm nay nàng thật là đẹp”.
Cẩm
Phượng Lan há mồm cắn một ngụm ngón tay đang đặt trên môi, thực làm mất vui
nói: "Hoa đẹp thì cũng có lúc héo tàn mà thôi”.
Bàn tay
của hắn tiến nhập vào trong vạt áo