Teya Salat
Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329624

Bình chọn: 10.00/10/962 lượt.

món đồ trang sức gái trị liên thành bị

lấy xuống, hơi ngừng tay, liền tiện tay vứt đằng sau.

''Làm cái

gì.'' Trơ mắt nhìn hắn ''bại gia'', lòng của nàng đang rỉ máu, không

thích cũng không cần ném, cầm đi bán cũng có thể đổi được ít bạc đấy.

Hoàng tử lớn lên trong phú quý đúng là không giống, coi tiền bạc như cặn bã, thích chơi trò ''ngàn vàng như cặn bã.''

Hắn giúp nàng thả mái tóc dài xuống, không biết lấy cây lược mộc ở đâu, giúp nàng chái tóc.

Nàng mơ hồ nhận sự chăm sóc, đợi đến lúc phục hồi tinh thần, hai người đã đến cửa thành.

Ánh trăng lạnh lẽo, hắn ngồi đàng hoàng trên lưng ngựa, vẫn mặc áo bào màu

vàng lúc hành lễ, không kịp thay, khuôn mặt oa nhi thích cười của hắn

đều là tà nịnh, vừa nói ra một giọng nói uy nghiêm, ngón tay hướng cửa

thành, lạnh lùng ra lệnh, ''Mở cửa thành.''

Nàng muốn động, lại

bị hắn gắt gao ép lại, thủ thành chỉ có thể nhìn thấy một bộ tóc như

thác nước, thỉnh thoảng bị gió thổi lên, độ cong phiêu sái di dương.

Nàng khó chịu ngột ngạt hỏi, ''Phu quân, chàng muốn đi đâu. Cửa thành đóng,

trừ phi có ý chỉ của hoàng thượng, nếu không ai cũng không được ra

thành.''

Mấy quân lính trước đầu ngựa gật đầu phụ họa.

KHông biết cô gái bị thái tử gia ôm vào là ai, bọn họ cũng cảm thấy khác thường, đây đúng là nói không ra lời thật.

Ai sinh ra đã có gan lớn, dám mở cửa thành bây giờ.

Đây chính là tội lớn tru di cửu tộc. ''Nương tử không thích hoàng cung, vi phu làm sao biết mà coi như không thấy được?''

Hắn cười hiền hòa với nàng một cái, sau đó ra lệnh cho con lừa đen đi về

phía trước, bức bách một nhóm người liên tục lùi về phía sau. Cuối cùng

tụ tập chen chúc trước cửa thành, muốn lui cũng không được.

''Sau đó.'' Nàng thoáng có chút hăng hái.

''Còn có sau đó? Đương nhiên là về nhà.'' Hắn đáp lại là chuyện phải làm.

Bàn tay trắng nõn giương lên, ý uy hiếp không cần nói cũng biết.

Nếu bọn kia đối mặt, không thức thời lại ngăn chặn lại, hắn liền muốn ra tay.

''Về nhà.'' Nàng cười như đứa bé, chui vào trong ngực của hắn, toàn lực ôm hắn.

Nàng rất thích hai chữ đấy.

Giờ phút này, người có bao nhiêu ý định mặc kệ bao nhiêu nặng nhẹ cũng muốn mang nàng về nhà là hắn, mà không phải là thái tử, như vậy nói cách

khác, dính chặt với nàng, chặt chẽ không rời, là tướng công của nàng,

người cực kỳ thân thiết trên thế gian này, không thể phân chia.

Vả lạ nàng chỉ cố vui vẻ, không muốn biến thành đại loạn.

Tiểu Nam và Tiểu Bắc cưỡi ngựa đuổi theo, cuối cùng cũng đuổi kịp.

Nếu không phải trang sức trên đầu thái tử phi tung tác trên đất, một đường

chỉ phương hướng, bọn họ cũng không dễ dàng đuổi kịp như vậy.

''Tiểu Bắc, sau khi trời sáng, đem con lừa đen đưa lại cho gia.'' Hắn nói to,

kiên nhẫn đã cạn, ôm chặt nàng, đạp khí mà nhảy, mượn bức tường thành

nhô ra khó có thể phân biệt, dừng lại trên không trung mấy cái, liền

biến mất trong đêm.

''Gia''

''Chủ tử.''

Tiểu Nam và Tiểu Bắc nhanh chóng đổ mồ hôi, nhưng nơi nào có thể ngừng lại bước chân của thái tử.

Ở cửa thành, đại binh dò xét cũng là bóng đen chợt biến, còn không thấy rõ khuôn mặt của đối phương, liên khôi phục sự yên lặng. ''Điện hạ đi rồi, đem ta bỏ cửa không cần.'' Tiểu Bắc khóc không ra nước mắt, sịu mặt, hốt

hoảng không nghĩ ra chủ ý, "Tiểu Nam, chúng ta cũng đuổi theo đi, ngộ

nhỡ gia không muốn trở lại, bất cứ giá nào chúng ta cũng liều chết không đi.''

Tiểu Nam nhảy xuống ngựa, tiến lên dắt con lừa đen, bất

đắc dĩ liếc mắt, ''Ngươi có khinh công cao cường, có thể giống gia,

phóng qua tường hộ thành sao..Ta cũng không mang theo móng leo tường.''

Một câu nói đã đem lòng của Tiểu Bắc tan nát.

Tiểu Nam lại thở dài, "Làm ơn, ngươi không nghe thấy gia phân phó sao? Muốn

ngươi đem con lừa đen đưa qua, Tiểu Bắc, chỉ cần cưỡi ngựa đi theo gia,

nhất định có thể tìm thấy gia.''

Đến lúc đó, hắn muốn dán theo, cũng không có ai ngăn cản.

Trên thực tế, trong lòng Tiểu Nam cũng có ý niệm này.

Thật vất vả lắm mới để cho điện hạ đón nhận chút tâm ý của bọn họ, nàng cũng không cam cam tâm kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Tròng mắt của hắn lại sáng lên, gãi đầu, cười ngây ngô, ''Tiểu Nam, vẫn là

ngươi thông minh, ta không ngờ đấy? đi đi, chúng ta nhanh đi chuẩn bị

đồ, chủ tử đi vội vàng, nhất định có nhiều chỗ cảm thấy bất tiện....đúng rồi, còn con lừa, cũng phải được phục vụ, nuôi phì nhiêu, chủ tử thấy

nhất định vui mừng.''

Nói xong, cũng không để ý ánh mắt không

chịu được của Tiểu Nam, vui vẻ nhận lấy con lừa đen, hỏi han ân cần con

lừa dài, ngắn, hận không thể giúp nó xoa bóp một phen, thoải mái gào

khóc gọi, ngày khác đến trước mặt chủ, cũng coi là một công nhỏ.

Đại Hỉ Đại Bi, hắn đã có điểm thác loạn rồi.

Tiểu Nam lắc đầu một cái, đối với quan quân xem đến mắt choáng váng nói

:''tất cả giải tán, chuyện nên làm thì đi làm đi, chuyện tối nay, đề

nghị các ngươi im miệng, chủ tử của chúng ta không phải là tính tình dễ

chịu, chọc giận Điện hạ, ai cũng không cứu được các ngươi." Nói cũng chỉ thế thôi, cũng không để ý tới lời cam kết bọn họ gật đầu như băm tỏi, 2 người 3 ngựa, phối h