khác.
Đầu hắn lập tức lay động, lập tức lắc, cùng một dạng với trống gõ, lời thề son sắt, "Không có, thật không có."
"Ngươi chắc chắn chứ?" Mộ Lăng Không tiến vào một loại trạng thái trông gà hoá cuốc, lời hắn đã nói, cũng bị nàng tính chiết khấu, tính nghe để phê
phán, lựa chọn tiếp nhận."Phu quân, hôm nay là ngươi thẳng thắn, nếu còn có giấu giếm, ngươi cũng đừng có lấy cớ giấu giếm.''
Phạm lần đầu, đáng giá để nàng tha thứ, cho cơ hội lần nữa.
Nhưng biết rõ rồi mà còn cố phạm phải, hai lại đến ba, đó là vấn đề lớn rồi,
không ai thích làm kẻ ngu, giữa phu thê, mầm mống hoài nghi một khi nở,
lúc chung đụng sau này, đầu tiên sẽ ít đi mấy phần nhẹ nhõm.
Trên mặt hắn thoàng qua vẻ lúng túng, cực nhanh, nếu không phải nàng vẫn chăm chú nhìn hắn, tuyệt đối sẽ không phát hiện.
Trong lòng nàng đã sáng tỏ, mới vừa rồi chỉ lấy lời gạt hắn, bây giờ có mất phần xác định.
Tiêu Trúc, nhất định vẫn còn hết sức giấu diếm cái gì đấy.
Nàng cũng không cần thiết biết tất cả bí mật trong lòng hắn.
Thực sự hôm nay nhận chấn động quá lớn, cũng không quan tâm đến mấy chuyện nhỏ.
Dù sao, khiến cho trái tim bất ổn cũng không dễ dàng nhận.
Hắn thôi cười ha ha ngây ngô, đôi môi mím chặt, vẫn là không có lời nói.
Đang lúc nàng cho rằng hắn chết cũng không nói, rốt cuộc Đế Tuấn khẽ thở
dài một tiếng, cúi gằm đầu, phờ phạc rã rượi nói: ''Xác thực còn
có việc, không quá nghiêm khắc mà nói, cũng không tính là lừa gạt, vi
phu đã sớm nói cho nàng biết, chỉ là nương tử không có coi là quan trọng thôi."
"Là cái gì?" Mộ Lăng Không không nghĩ ra được hắn chỉ cái gì.
''Nàng có nhớ rõ, lần nàng hỏi ta tuổi....''
Lời nói của hắn có chút mở màn, nàng rất tự nhiên nhớ lại mấy tháng trước.
Khi đó bọn họ mới vừa quen biết không lâu, có lần vô ý nói đến hắn tuổi còn nhỏ mà võ công cao cường.... ......
"Được rồi...Tiêu Trúc, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi? 14? hay là 15? Lão hòa
thượng của núi Thiếu Thất lấy gì mà nuôi ngươi cao lớn như này? Ngày
ngày cầm đại bổ đan, linh dược trân quý cho ngươi làm đồ ăn vặt sao? Võ
công của ngươi cũng quá dọa người rồi."
"Người ta.... thật ra đã 27 tuổi rồi."
''Chẳng lẽ ngươi cũng mang mặt nạ da người sao? hahahahah, nếu dáng vẻ của
ngươi là 27 tuổi, vậy ta nên nói với người khác là mình 30 tuổi.?"
"Ai da, như vậy cũng không lừa được ngươi, Lăng Không, ngươi thật thông minh."
... ...... ...... ......
Đầu của nàng nổ ầm ầm.
Hắn nhìn dáng vẻ ngây người như phỗng của nàng, mặt ảo não, "Nương tử, nàng đoán được hay không.''
"Tiêu Trúc, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?" Giơ cánh tay lên, nàng xoa gò má
của hắn, chỉ cảm thấy trong lòng bàn tay là làn da trắng nõn mềm mại,
hoàn mỹ hơn so với da của nàng, , thật giống như da trẻ con mềm mại
trong suốt.
"28, trước đó vài ngày vừa sinh nhật.'' Hắn cắn chặt
răng, âm thanh rất nhỏ, khẽ run, hiển nhiên cũng không phải rất thích
thẳng thắn trước mặt người khác.
Canh tay nàng cứng đờ, không dám tin vào tai mình,''ngươi nói cái gì?''
Nghe lầm, nhất định là nghe lầm, ảo giác, nàng xuất hiện ảo giác.
Nét mặt hắn mặc dù có chút vặn vẹo nhưng vì nương tử thân yêu, lặp lại từng câu từng chữ, ''Hai mươi tám tuổi, dáng dấp ta trẻ tuổi, nhìn qua không thấy già."
Không thấy già? Hắn là không phải quá khiêm tốn.
Bộ dạng này, dung mạo này, ném tới trên đường, trừ vẻ bên ngoài bền chắc
cao to so với thiếu niên tầm thường mười mấy tuổi, rõ ràng vẫn mang vẻ
ngây thơ của tiểu oa nhi (trẻ nhỏ).
Nàng còn có cảm giác mình lớn hơn hắn, đối với hắn là che chở, là mười phần để ý.
Không ngờ, tiểu trượng phu thật ra đã sớm là một nam nhân trưởng thành không thể quen thuộc hơn được.
Chỉ là sinh ra khuôn mặt tiểu oa nhi chưa trưởng thành, che giấu đi cái dấu vết năm tháng cần có trên mặt.
Nàng có loại kích động muốn thổ huyết.
Trên thực tế, hôm nay hắn đã thẳng thắn hết tất cả mọi chuyện, trong đó chuyện cực rung động liên quan đến tuổi tác.
Nàng từ trên xuống dưới, bên trái bên phải, đánh gia hắn một lượt, lặng yên
một hồi, nâng chén, đem đồ từng miếng từng miếng nhét vào trong mồm.
Trấn định, trấn định.
Đem toàn bộ lực chú ý chuyển sang thức ăn trên bàn.
Không cần nhớ, không nên nhìn, không cần thét chói tai, không cần lật bàn, lại càng không muốn lấy vật nặng đập đầu của hắn.
Bị lừa thật thê thảm.
Tiêu Trúc! Đế Tuấn! Cửu hoàng tử! ! !
"Nương tử, đem chân vịt ăn, bồi bổ thân thể." Thận trọng gắp, để trong chén
của nàng, trong dự liệu của hắn không có chuyện nàng không có phản ứng,
Đế Tuấn thấp thỏm trong lòng.
Yên tĩnh trước khi giống bão sắp tới, an tĩnh đáng sợ.
Tại sao nàng không có phản ứng?
Nàng khóc một chút, mắng một chút, đập đồ phát tiết cũng tốt.
Nhưng nàng chỉ cố tình ăn đồ, toàn lực ăn, chỉ là hơi sức toàn thân đều dùng trên hàm răng, tiếng xương bị cắn rắc rắc vang dội, nghe âm thanh đã
cảm thấy sấm vang.
"Lăng Không, có một việc, là thật, ta thích
nàng, thật lòng thật dạ muốn lấy nàng làm vợ, Tiêu Trúc cũng tốt, Đế
Tuấn cũng được, thân phận biến ảo, tâm ý với nàng từ trước đến nay không đổi.'' Không biêt hiện tại th
