Disneyland 1972 Love the old s
Phù Hiểu, Em Là Của Anh

Phù Hiểu, Em Là Của Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327303

Bình chọn: 7.5.00/10/730 lượt.

ý đó…” Hình như mình rất không biết tốt xấu, chưa gì đã hai lần cúp điện thoại của anh ấy nha…

“Vẫn thấy anh phiền hả?” Không nhắc thì thôi chứ cứ nhắc đến là anh lại thấy ấm ức.

“Không đâu mà, Lão Đại…” Giọng càng lúc càng nhỏ.

“Phù tiểu thư, tôi nói thật ngài đừng giận, ngài có thấy nhân tình nào trông như ngài không?” Sông có khúc, người có lúc, bây giờ đến lượt nhà trai rồi đây.

[1'> Điển tích cho câu “giấu nàng Kiều trong lầu vàng” : Ðời Tam Quốc (220- 280), Chúa Nguỵ là Tào Tháo có xây một đài bên sông Chương (huyện Lâm Chương, tỉnh Hà Nam), đặt tên là Ðồng Tước. Ðài cực kỳ tráng lệ, trang hoàng lộng lẫy. Tháo lại tuyển gái đẹp khắp vùng cho chứa vào trong. Vậy mà Tháo còn tham …. Nhân một dịp du thuyền trên sông Trường Giang, rượu ngà say, Tháo cao hứng nói với các quan:

- Ta năm nay đã 54 tuổi. Nếu chiếm xong Giang Nam, ta cũng được chút vui mừng riêng. Số là trước kia, ta có quen thân cụ Kiều công, được biết cụ có hai cô gái đều là trang quốc sắc. Không ngờ về sau Tôn Sách và Châu Du cưới mất. Nay ta xây đài Ðồng Tước bên sông Chương, nếu hạ được Giang Nam, ta sẽ đem hai nàng họ Kiều về đó ở để vui thú năm tháng về già. Thế là ta mãn nguyện.

Nguyên Tào Tháo có đứa con trai tên Tào Thực tự Tử Kiến có tài hạ bút thành văn. Khi xây xong đài Ðồng Tước, Tháo sai con làm bài phú “Ðồng Tước đài” để ca tụng công nghiệp của nhà họ Tào. Bài phú rất đặc sắc. Ðể khích Châu Du là Ðô đốc nhà Ðông Ngô đánh Tào Tháo, chúa nhà Bắc Nguỵ, Quân sư nhà Tây Thục là Gia Cát Lượng (Khổng Minh) sửa đổi câu thứ bảy của bài phú. Nguyên văn là: Liên nhị Kiều vu đông tây hề, nhược trường không chi đế đống. (Nghĩa là: Bắc hai cây cầu tây đông nối lại, như cầu vồng sáng chói không gian.)

Nhưng Khổng Minh lại đổi ra: Lãm nhị Kiều vu đông nam hề, lạc triêu tịch chi dữ cộng. (Nghĩa là: Tìm hai Kiều Nam phương về sống, vui cùng nhau giấc mộng hồi xuân.)

Khổng Minh đem chữ “Kiều” là “cầu” đổi ra chữ “Kiều” là nàng họ Kiều; và đổi cả toàn vế sau để cố ý chỉ vào Tào Tháo muốn bắt hai nàng Kiều: Ðại Kiều (vợ của Tôn Sách) và Tiểu Kiều (vợ của Châu Du) về làm thiếp cho ở đài Ðồng Tước. Nhưng vì cuộc liên minh giữa Ðông Ngô và Tây Thục, lại nhờ Khổng Minh cầu gió Ðông lúc trái mùa, nên Châu Du- Ðô đốc của Ngô- dùng hoả công đốt phá 83 vạn quân của chúa Nguỵ Tào Tháo tại trận Xích Bích. Nguỵ thua to. Mộng chiếm đất Giang Nam để đoạt lấy hai nàng Kiều xinh đẹp làm thiếp của chúa Nguỵ Tào Tháo hoàn toàn tan vỡ.

Nhân đó, nhà thơ Ðỗ Mục đời nhà Ðường có bài “Xích Bích hoài cổ”:

“Chiết kích trầm sa thiết vị tiêu

Tự tương ma tẩy nhận tiền triều

Ðông phong bất dữ Châu lang tiện

Ðồng tước xuân thâm toả nhị Kiều”

Nghĩ đến những chuẩn mực về nhân tình hay được nhắc trong ti vi và tiểu thuyết, lại ngẫm chính mình, Phù Hiểu xấu hổ không tả xiết.

“Có nhân tình như ngài đây: liên tục cúp điện thoại của người bao nuôi mà người bao nuôi còn phải gọi điện nằn nì ngài bớt giận không?”

“Em biết lỗi rồi mà, còn chưa được ư?” Cô bấn đến mức cả khuôn mặt hồng lựng lên. Anh nói thật chí lý, cô: một không gợi cảm; hai không xinh đẹp, quyến rũ; ba không biết lấy lòng người ta. Cô không đạt được tiêu chuẩn nào trong các tiêu chuẩn để trở thành nhân tình cả. Người ta mà có tuyển nhân tình thì cũng sẽ không tuyển cô.

Thấy giọng cô đầy vẻ hối lỗi thì Đường Học Chính không khăng khăng truy cứu nữa, ngược lại, anh đổi giọng nhẹ nhàng, thấm thía bảo với cô: “Biết lỗi rồi thì tốt, em đã giác ngộ được gì qua chuyện này nào?”

“Nghi ngờ đại nhân là tiểu nhân không đúng, vô cớ nổi giận với đại nhân là lỗi của tiểu nhân ạ.” Phù Hiểu đã bị tẩy não hoàn toàn rồi, “Về sau em không dám nữa.”

“Nếu lần sau gặp phải tình huống này?”

“Phải nghĩ theo hướng tích cực nhất, vững tin vào Đảng và nhân dân ạ!”

Cuối cùng Đường đại thiếu gia cũng tạm hài lòng, nhớ đến mấy thứ đồ khiến cô hiểu lầm nọ, anh mềm giọng: “Mấy thứ đồ kia nếu em để bụng thì vứt cả đi cho bõ tức, lần sau anh sẽ chu đáo hơn khoản tặng quà em.”

“Bây giờ em thấy không sao rồi, anh cũng đừng tặng đồ đạc gì cho em nữa!” Phù Hiểu vội khuyên, “Lúc nãy là em nghĩ linh tinh ý mà, bây giờ mọi hiểu lầm đã được giải tỏa, em ngại gì mà không nhận mấy đồ đó chứ? Nhưng thẻ tín dụng đó của anh em thì không nhận đâu, anh chỉ là một anh bộ đội, lương cao mấy cũng không thể tiêu hoang thế được. Còn nữa, anh cũng phải xã giao nhiều, không nên lãng phí đâu, cẩn thận kẻo tương lai không còn tiền mua sữa cho con đấy.”

Đường Học Chính cong môi cười khổ, nói: “Em cứ hành anh thế này thì đến con anh còn chẳng có, lo chi đến tiền mua sữa cho con.”

“Nói luyên thuyên gì vậy…” Phù Hiểu không ngờ anh lại đột ngột kéo cô vào vấn đề này nên hờn anh một câu. Nhưng cũng vì câu đó của anh mà cô không khỏi ngọt lòng. Hôm nay, vì anh mà cô buồn từ chiều đến giờ, cô thậm chí đã nghĩ đến tình huống tệ nhất, không ngờ tất cả chỉ là lo nghĩ vẩn vơ của cô. Vốn chỉ thế thôi đã đủ cô thở phào nhẹ nhõm rồi, huống chi bây giờ anh lại còn ám chỉ thế này… khóe môi cô không khỏi cong lên một nụ cười ngọt ngào.

Giọng nói nũng nịu của cô rơi