ủa Vân uyển phù, thật sự hắn
thờ ơ như thế sao? (Ý nói Sở cảnh mộc thờ ơ nhìn Vân uyển phù làm cho
Lục phù thắc mắc)
Mà thái độ của Quang vinh vương cũng làm cho người ta tò mò, ánh mắt
của thê tử mình luôn nằm ở trên người một nam tử khác, hắn giống như
không để ý, cố tình uống rượu, lại như vô tình thoáng nhìn qua bên
người Lục phù…
Bây giờ đã là hơn nửa năm sau khi chuyện sai kiệu hoa mọi người đều
biết, hiện giờ gặp lại nhau, nhưng thật ra có chút kỳ quái…..có một tia
quỷ dị phiêu đãng trong không gian…
“Sở vương gia, vị nầy chính là Phù dung vương phi sao?” một thanh âm
lanh lãnh vang lên. Nàng quay đầu lại biết được vị mới vừa cất tiếng
hỏi là Hàn quý phi đang cao cao phiá trên…trong ánh mắt lợi hại của quý
phi có vẻ giả dối…
“Vâng” ..giọng nói của Sở cảnh mộc không lộ ra biểu tình, cung kính
vuốt cằm đáp, Lục phù ở bên cạnh rõ ràng nhìn thấy trong mắt hắn không
có độ ấm.
“Tốt lắm, cùng ái khanh thật sự là anh hùng mỹ nhân, một đôi tuyệt
phối, đúng rồi còn nghe nói chuyện vương phi ở An dương một kiếm chém
tri phủ, quả thật là không thua cho tu mi, khiến người khâm phục” vẻ
châm chọc trong lời nói không thể dấu diếm…
Ánh mắt của mọi người chuyển đến trên người bọn họ, hơn phân nửa là
muốn xem kịch, quyền thế của Sở vương nầy quá lớn, lại không để cho Tấn
vương, Quang vinh vương sử dụng, có vẻ như không đắc tội với ai, nhưng
thật ra cả hai hắn đều đắc tội. Không ít người đã sớm chờ xem kịch nầy
từ lâu, Sở cảnh mộc từ trước đến nay rất lạnh lùng, không kết giao với ai, trừ bỏ vài người võ tướng bên ngoài, trong triều không có vây
cánh. Mà hoàng đế chưa nói chuyện, quý phi nương nương đã đặt câu hỏi,
dù không thể chạm tới Sở vương, nhưng cũng có thể động tới Sở vương phi, cho hắn một lời cảnh cáo phủ đầu cũng tốt.
Sở cảnh mộc nhẹ nhàng cười, nhìn thoáng qua Lục phù bên cạnh “ Quý
phi nương nương…An dương phủ ăn hối lộ trái luât, ức hiếp dân chúng đã
lâu, bổn vương muốn xử trí hắn, vương phi chỉ là tiện tay thay bổn vương thôi”
Chỉ bằng một câu nói đã đem hết trách nhiệm chuyển tới trên người
hắn, Hàn quý phi lạnh lùng cười, nhìn dáng vẻ xuất chúng của Lục phù bên cạnh đang đềm đạm cười, như bọn họ đang nói gì không liên quan đến
mình.
“Sở vương thật sự là có tình có nghĩa, xem ra âm kém dương sai là một chuyện tốt, đúng không?”
Tấn vương tà mị cười với âm thanh châm chọc, Sở cảnh mộc cùng Lục phù mặt không đổi sắc, mà mặt của Quang vinh vương lại hiện ra vẻ tàn khốc, tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, chỉ có Vân uyển phù nghe thấy
những lời nầy uỷ khuất nhìn về phía Sở cảnh mộc, thấy vẻ mặt sắc lạnh
của hắn, nàng càng thêm ra vẻ đềm đạm đáng yêu.
Như vậy rõ ràng là khiêu khích, Quang vinh vương dĩ nhiên hiểu được,
nhìn thấy Lục phù vẫn luôn tươi cười, nhất thời trong đầu hiện lên ý
niệm, lúc trước nếu người hắn lấy là nàng cũng không sai…Hắn lắp bắp
kinh hãi, Sở cảnh mộc nhìn thấy ánh mắt của hắn dừng lại trên người Lục
phù, lãnh liệt đảo mắt nhìn hắn một cái, ngầm có ý cảnh cáo.
Trong yến hội, ca múa tưng bừng, nơi nơi vui vẻ hoà thuận, cao cao
phía trên, hoàng đế cùng Hàn thị nói cười liên tục, mà trong lúc đó vài
vị vương gia tuổi trẻ đang ngồi, nhìn có vẻ bình tĩnh, nhưng thật ra là
ba đào mãnh liệt, như có mạch nước ngầm đang chảy qua, mỗi từ ngữ mỗi
lời nói của bọn họ, đều có ẩn ý ngầm, vẻ tươi cười giả dối hiện ra trong đáy mắt. Nghe Quang vinh vương cùng Tấn vương, ngươi nói một lời ta
nói một tiếng, quốc trượng cùng thừa tướng cũng cười hùa theo, Lục phù
ảm đạm cười, lúc nầy mới cảm nhận được cuộc đoạt vị đã đi vào hồi quyết
liệt, công nhiên ở trong cung yến đấu đá lẫn nhau, đã có khí thế như
thế.
Ngẩng đầu nhìn về phía hoàng đế, hắn cười đến già nua, vận mệnh đã
hết, đã hơn mười năm trầm mê tửu sắc, không hề phát hiện chung quanh
mình đang rất loạn hay sao?
Ngai vàng ở phía sau hắn là mục tiêu chú ý của người trong thiên hạ,
cũng là Quang vinh vương, Tấn vương dẫm lên xương trắng để đi lên, vương miện loè loè chói mắt, từ xưa đến nay vương vị có nhiều hấp dẫn như
vậy, quyền lực lại đáng yêu như thế, làm cho vô số anh hùng cúi đầu khom lưng.
Nàng thấy qua đủ loại cười trên miệng đám quan lại, trên bàn bày đầy
sơn hào hải vị, hương trà thơm lượn lờ quanh mủi, chợt nhớ đến bảy ngày ở thành An dương, nhất thời cảm khái rất nhiều…
Cách bức tường cao cao của hoàng cung, ở bên ngòai lại khác biệt nhiều như thế…
Trong yến hội, rượu đã quá ba vòng, nhiều người muợn rượu cố tình
châm chọc, không ít phu nhân của quan lại tụ tập cùng một chổ, đàm luận
nói khoát, bảo trượng phu của mình ở trong triều như thế nào như thế
nào…Dối trá khoe khoang…Sở cảnh mộc biết nàng không vui, khi có người
lên tiếng mời cũng thay nàng từ chối, không để cho nàng rời khỏi người
để tránh đi những phiền toái…
Lục phù thong thả đi ra ngoài hoa viên dạo, nàng lấy cớ phiền muộn
muốn đi một vòng …Trong ánh sáng mờ nhạt của cung đình chiếu xuống, nàng nhàn nhã đi tới, khoé môi mang theo ý cười như có như không. Cách biệt đã lâu, gặp lại người yêu ngày xưa, hắn nhất